HỘI THIỀN TÁNH KHÔNG TRUNG ƯƠNG

Triệt Như TTVN55: KHO TRỜI

30 Tháng Bảy 202011:50 SA(Xem: 875)
Triệt Như - Tâm Tình Với Nhau - Bài 55


KHO TR
ỜI
55 Kho Trời

Khi xưa, hồi học trung học, cô được học thuộc lòng nhiều thi ca của ông Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát v.v....Trong số đó, cô thích nhất bài này, không phải thích thái độ “hưởng nhàn” mà là thích những bức tranh hiển hiện ra trong mấy câu thơ. Cảnh đẹp của thiên nhiên được vẽ lại với những nét đơn sơ chấm phá, nhẹ nhàng, đầy hương vị thanh thoát. Như: chiếc ghe chài im lặng cô tịch trên sóng nước nơi xa xôi hoang vắng. Như ngọn gió thoảng trên sông. Như ánh trăng soi đầu núi. Như dòng nước Hoàng Hà từ trời cao tuôn chảy ra biển, có bao giờ trở lại. Tất cả cô đọng lại trong một ý đặc sắc: “Kho trời chung mà vô tận của mình riêng”.

Chúng ta đọc lại bài thơ này, sẽ cảm nhận được hương vị Thiền.

UỐNG RƯỢU TIÊU SẦU

Thế sự thăng trầm quân mạc vấn,

Yên ba thâm xứ hữu ngư châu.

Vắt tay nằm nghĩ chuyện đâu đâu,

Đem mộng sự đọ với chân thân thì cũng hệt.

Duy giang thượng chi thanh phong,

Dữ sơn gian chi minh nguyệt.

Kho trời chung, mà vô tận của mình riêng.

Cuộc vuông tròn phó mặc khuôn thiêng,

Ai thành thị, ai vui miền lâm tẩu.

Gõ nhịp lấy, đọc câu “Tương tiến tửu”:

“Quân bất kiến:

Hoàng Hà chi thuỷ thiên thượng lai,

Bôn lưu đáo hải bất phục hồi.”

Làm chi cho mệt một đời.

Cao Bá Quát (1809- 1855)

Thiên nhiên bao quanh mình, thiệt là tươi đẹp. Đây là một cái nhìn của Thiền. Khi tâm mình tĩnh lặng, an vui, thơ thới, thì cảnh thiên nhiên là thiên nhiên, tràn đầy sức sống, mà tĩnh lặng, thanh thản. Còn khi mình nghe ông thi hào Nguyễn Du, trong quyển Đoạn Trường Tân Thanh, cho là:

“Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu,

Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.

Cái thấy này là chủ quan của tình cảm người đời.

Ông Cao Bá Quát nhận ra kho trời, tức là thiên nhiên vạn vật là kho báu chung của trời ban tặng, mỗi người đều đang sống trong kho báu đó, nhưng mấy ai biết thưởng thức cái đẹp, cái hay, cái giá trị vô cùng của kho báu thiên nhiên này. Chỉ riêng mình biết hưởng, mới nhận ra cái giá trị vô tận của thiên nhiên.

“Kho trời chung mà vô tận của mình riêng”.

 Cô trở lại việc của mình hổm rày.

Bài thực tập số 1, chủ đề “Một chiếc lá”. Là một sự vật rất nhỏ nhoi, đơn sơ trong thiên nhiên, nhưng nó cũng khai mở cho mình những hiểu biết rộng lớn, thâm thúy, chính xác của cuộc đời, của vũ trụ. Đó cũng là ý nghĩa của “Kho trời chung mà vô tận của mình riêng”. Nếu ai nhận ra.

Mức độ “vô tận” chính là căn cơ của mỗi người, và cũng là mức độ thực tập, hay không thực tập vì mình xem thường chủ đề.

Bài thực tập số 2, chủ đề "Biết”, đi biết đi, ngồi biết ngồi. Cũng thực tập đơn giản nhất, dễ nhất, là bước đầu tiên của người thực hành Thiền. Nhưng lại là tinh hoa của Thiền.

Mình sẽ phải thực tập Cái Biết này suốt đời. Cái Biết, chỉ cái Biết, rồi tâm dừng lại. Không suy nghĩ thêm, không so sánh phân biệt, không nói tên v.v... Ngay đó tâm yên lặng, đứng yên. Nhưng trong chủ đề này còn tạm gá cái Biết vào thân đang đi hay đang ngồi.

Hai bài số 1 và số 2 là thực tập then chốt của Thiền.

Tạm xem như quan sát Cảnh, rồi tới quan sát Thân. Bước đầu còn có đối tượng cụ thể để mình tạm gá cái Biết: một chiếc lá, thân đang đi, hay đang ngồi.

Mỗi ngày, cô đều có theo dõi các em có đọc bài hay không, rồi có ghi lại diễn tiến thực tập hay không. Cô nhận thấy có rất ít em chịu khó thực tập và ghi lại.

Cô hiểu đời sống ở đây đòi hỏi mình lo âu tính toán, làm việc gì cũng nhanh nhẹn, phải quyết định dứt khoát, mà cuộc đời thì hết việc này có ngay việc khác. Tuổi trẻ thì lo ăn học cho giỏi, trưởng thành rồi thì lo làm tròn công việc của mình. Thêm gánh nặng gia đình, con cái, lại lo cho nó ăn học nên người. Bao nhiêu đó cũng đủ bạc đầu rồi. Tới khi con cái trưởng thành thì tới mình hưu trí. Nhưng có khi cũng chưa được nghỉ ngơi. Lại thương con cực khổ, mình lo thêm tới cháu.

Mình ít có thì giờ thanh thản, nghỉ ngơi để tu học. Lo dọn sẵn con đường sắp tới cho mình, phải đi một mình, không có người thân bên cạnh, các em ơi.

Thêm một lý do nữa là lần lần mình quên đi tiếng nói của mình. Quên luôn cách viết chữ Việt nữa. Thế hệ con cháu mình xem như không còn nói và viết đúng tiếng Việt rồi. Mình thì sao? Có khi nào hát:

“Tôi yêu tiếng nước tôi,

Từ khi mới ra đời...”

Mà thấy chạnh lòng hay không? Người Việt mình, ngày xưa, đã tự hào:

“Tiếng Việt còn- Nước Việt còn”. Vậy còn thương còn nhớ phương trời thăm thẳm xa đó, thì chúng ta ráng gìn giữ tiếng Việt, nói lưu loát, viết lưu loát, nhất là các em phát tâm phục vụ cho đời. Điều kiện của “ngũ minh” là: thanh minh, nhân minh, y phương minh, nội minh, công xảo minh. Hiểu pháp, thì phải giảng ra được và viết ra được. Mình đang trau dồi: nội minh (hiểu kinh điển hay hiểu pháp), nhân minh (hiểu tương quan nhân quả) và thanh minh (nói ra lưu loát, âm thanh rõ ràng trong trẻo, thu phục lòng người).

Nếu các em nhận ra được ý của cô, thì mong là chúng ta sẽ ráng ghi lại vài câu diễn tả cách mình thực tập và mình cảm nhận thế nào, thì cô mới thấy công việc làm của cô hữu ích cho các em để cô tiếp tục.

Các chủ đề mới thấy thì dường như nó quá dễ, nhưng chính trong cái đơn giản lại chứa đựng: “kho báu vô tận” của trời đất, của Phật pháp, và cũng là của trí huệ Bát nhã của mỗi người.

Các em ghi lại những điều nhận ra của mình, là một cách tu “kiến hòa đồng giải”. Đừng nghĩ rằng mình sẽ bị hiểu lầm là khoe khoang. Nếu mình nhận ra đúng, các bạn sẽ chung vui, nếu nhận ra chưa đúng, cô sẽ giải thích thêm. Xem như đây là những buổi tu học đặc biệt, không gò ép thời gian. Cô cảm thấy thoải mái khi viết bài, các em cũng thoải mái khi đọc bài, khi thực tập và ghi lại.

Cô không dùng nhiều thuật ngữ khó hiểu, có tính cách hàn lâm, như trong các bài giảng xưa nay nữa. Những thuật ngữ đó là điều bắt buộc sử dụng, nhưng nếu mình chưa hiểu rõ, thì nó chỉ là sáo ngữ, rỗng tuếch. Cũng như cô rất ít dùng tên các tầng định, thí dụ: Định có tầm có tứ, Định không tầm không tứ v.v... Cô chỉ kể tên các tầng định này trong bài giảng về các tầng định của chính Đức Phật mà thôi.

Chúng ta, tâm còn tham, sân, si liên miên, nếu có kinh nghiệm dừng được niệm trong một khoảnh khắc nào đó, thì không nên hoang tưởng là mình đạt được cái gì.

Hôm nay, cô cho chủ đề số 3. Chủ đề này sẽ trừu tượng hơn một chút.

Chủ đề: “quan sát Tâm” của mình.

Không phải khi tọa thiền. Mình cứ sinh hoạt bình thường. Khi đi bộ ngoài vườn, khi ngồi nghỉ trên ghế, khi nằm xuống giường nghỉ mệt, khi đánh computer mỏi mắt rồi, khi ăn cơm v.v... lúc nào nhớ thì quay lại nhìn xem cái tâm của mình nó đang ra sao? Mỗi lần nhìn chỉ 1 hay 2 phút thôi. Rải rác trong 1 ngày hay 2 hay 3 ngày. Chứ không phải thực tập 1 lần.

Các em thực tập rồi ghi lại, khoảng 5 lần, nhận thấy tâm mình ra sao?

Vì có những em mới bắt đầu làm quen với Thiền, nên cô cho thời gian ngắn thôi. Các em đã nhuần rồi thì có thể thời gian dài hơn. Miễn là không có niệm khởi lên lung tung nữa.

Bài thực tập số 3 này, không sử dụng giác quan. Chắc các em đã nhận ra điều này.  Cho nên các em có thể nhắm mắt cũng được, hay mở mắt, nhưng không có đối tượng bên ngoài cụ thể nữa.

Các em sẽ nhận ra kho “vô tận” của mình nó tới đâu.

27- 7- 2020

TN

Ý kiến bạn đọc
05 Tháng Tám 20204:23 CH
Khách
KHI 1 CON RUỒI LÀM TA MẤT CHÁNH NIỆM

Con có 1 câu chuyện xảy ra cho con và xin Ni Sư giải thích thêm.

Tối hôm qua :
Con vào phòng làm việc xem e-mail bạn bè đã gởi trong ngày. Có duyên nên con nhận được các vidéos đi hành hương Ấn Độ của Ni Sư. Con mải mê xem hết vidéo 1 , rồi vidéo 2 , etc…Bỗng nhiên con nghe tiếng ve ve ve…đâu đó bên tai của mình.
Ồ đó là 1 con ruồi …không biết nó đã bay vào nhà lúc nào ?
Phản ứng tư nhiên là con mất đi sự chú tâm, chú ý vào écran và tự động đứng dạy khỏi ghế, lắc cái vì sợ con ruồi nó đậu vào tóc, con khua tay cho nó bay đi. Lúc ầy tâm của con nó sợ hãi cái con ruồi nhỏ xíu này.
Làm vài lần như vậy mà con ruồi không bay ra khỏi phòng, con sợ nó nên quyết định đi ngủ, không xem ordinateur nữa …và đóng cửa phòng lại nhốt con ruồi trong phòng …rồi hy vọng là nó cũng sẽ chết tối nay mà thôi. Ngày mai con sẽ xem tiếp vidéos.

Sáng ngày hôm nay
Tay cầm 1 ly café thật ngon nóng hổi, con vào phòng làm việc và bắt đầy ngày làm việc tốt của mình ……thì con ruồi tối hôm qua nó chưa chết …nó lại bắt đầu xuất hiện …và bay ve ve...bên tai con. Con đuổi nhiều lần mà nó không bay đi chỗ khác.
Lúc ấy 1 niệm chợt nhói lên là không lẽ con sợ con ruồi này mà không làm việc hay sao?
Và ngay lập tức con tỉnh thức và tự nói với mình … hay con ruồi là người âm về phù hộ cho mình …thôi con chịu khó làm bạn với con ruồi này đi để vui vẻ cả nhà.
Thế là con quay lại chổ con ruồi đậu ở hồ sơ và khắn như sau:’’ Chúng sinh ơi, nếu chúng sinh đến đây để phù hộ tôi thì xin chúng sinh hãy để tôi yên để tôi còn làm việc. Nam Mô A Di Đà Phật.’’
Và ngay sau đó con không còn thấy con ruồi nữa. Tâm của con nhẹ nhõm và bình yên trở lại.

Vậy là làm sao hả Ni Sư? Xin Ni Sư giải thích cho con hiểu.

Phương PD Diệu Tâm (DT Montreal)
05 Tháng Tám 20204:15 CH
Khách
Thưa Ni Sư

Con đã quan sát tâm của mình qua 4 trường hợp sau đây:

1) Hôm nay con mở cuốn lich ra thì thấy mình đã khoanh tròn ngày 04/08/2020 là ngày ‘Rằm tháng 6 âm lịch’ từ lâu, để nhắc nhở là hôm nay con nhớ ăn chay nhé. Quan sát tâm của mình thì con cảm thấy tâm bình an và tĩnh lặng. Chắc là vì con tỉnh thức được là hôm nay mình giữ được ‘giới không sát sinh’ (con nguyện ăn chay Mồng Một và Ngày Rằm sau khi đi hành hương Ấn Độ 2019).

2) Cơm chay của con rất dể, không cầu kỳ, tủ lạnh có gì thì ăn cái đó mà có ăn ít hơn mọi ngày cũng không sao. Con ăn bữa cơm trưa chay với gia đình trong im lặng và vô ngôn. Không mở tivi hay nghe nhạc như mọi lần. Con chú tâm vào mỗi miếng cơm với rau xào và con nhai thật kỹ… và quan sát là tâm của con nó yên lặng và ngoan ngoãn thưởng thức miếng cơm cùng với con.

3) Buổi chiều con nhận được 1 cú điện thoại của người anh cả. Sau khi hỏi han xem nhà có ai bị nhiễm covid19 không, thì anh bắt vào ngay cái lý do anh gọi đến con để hỏi han ý kiến cho 1 vấn đề anh không biết phài giải quyệt làm sao. Sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện và quan sát tâm của mình thì thấy tâm nó đã chạy lăng xăng cả ngàn dặm rồi. Đúng lúc đó, con dùng cái Biết rõ ràng vấn đề của anh con và quay về chánh niệm, bên trong của con để kéo tâm của con trở vể nhà. Vì không để cảm xúc (emotion) riêng của mình vào vấn đề của anh, mà con đã có thể cho anh con những lời khuyên sang suốt.

4) Hôm qua, là ngày nghỉ lễ con đi chơi golf. Sân golf này con chưa chơi bao giờ nên hơi sợ vả lại cô bạn rủ con lại là người đánh golf giỏi hơn con nhiều. Vừa gặp nhau là cô ấy bảo con là trou (hole)12 là phải đánh qua cái 1 hồ 100 yards…khủng khiếp lắm …cô ấy phải đánh 3 lần mới qua được đấy. Biết làm sao đây?? Đã đến đây rồi thì phải đánh mà thôi. Tới lượt con phải đánh….con chánh niệm và tập trung tư tưởng vào hơi thở của mình …và kết quả …không ngờ… là con đã đánh quả banh golf qua hồ nước 1 lần mà thôi. Ôi sao con vui sướng quá và quan sát tâm thì tâm có hỷ lạc.

Phương – PD Diệu Tâm
DT Montreal
05 Tháng Tám 20204:08 CH
Khách
Hôm nay, có cô làm phòng tới, nên con phải ngồi nhà và lấy Ipad ra dể doc vừa bài mới lẫn bài cũ. Khi đọc thì chú ý vào bài mình dọc, nhưng đồng thời thỉnh thoảng cũng liếc mắt nhìn xem cô ta làm gì? Như vậy tâm chỉ trụ khi dể hết chú ý vào việc dọc, nhưng đồng thời tâm cũng bị phóng ra ngoài, khi có mặt người lạ.
Và khi ăn cỏm xong, ra rửa bát, con cũng rất cẩn thận, chú tâm vào rửa sao cho bát sạch mà không làm vỡ bát. Thì thấy tâm lúc dó thoải mái, vì dã hoàn tất một công việc quen thuộc mà suông sẻ.
Cũng hôm nay, vào buổi tối, sau khi tọa thiền xong, con ra ngồi ghế “Fauteuil” thư giãn, không làm gì hết, và tắt hết đèn, thì không ngờ, ánh trăng rầm thật sáng ngự trong bầu trời xanh lam đậm, không có một áng mây, rọi vào phòng khách, mang cho con một sự tĩnh mịch,an lạc và khoan khoái trong tâm.
Như vậy, Tâm là cái gì? Tâm là cái Biết, nội tại trong ta. Bản chất của tâm là cái “dang là”, mà cái “ dang là” này có muôn vàn hình trạng: có khi Tốt/Xấu, có khi Chân/Vọng, và có khi Nhẹ nhàng, Thư thái, An lạc.
Khi quán, ta thấy rõ sự thật của tâm trong các tình huống và trong các hoạt dộng cụ thể của ta. Vì vậy, ta nên thực hành Thiền một cách miên mật, dể thân tâm ta dược khỏe mạnh, dem lại sự an lạc, thư thái va nhẹ nhàng trong tâm, thì lúc nào niềm vui cũng luôn luôn có mặt trong ta.
Diêu Thiện Dức
(Thu-Lưong)
(DT Montreal)
05 Tháng Tám 20206:58 SA
Khách
Ni Sư kính mến,

Thưa Ni Sư mình nhìn tâm mình,là minh đang nhìn thấy chính mình.Thấy được cái gì còn tùy thuộc cách mình nhìn,nghĩa là hoàn toàn tùy thuộc trạng thái tâm mình đang có.Bây giờ thì tâm trống không.Ngay bây giờ trong đầu con ,con mắt tâm chỉ có quan sát cái tâm:Thường ngày nó chuyên khởi các tầm tứ dinh líu đến thuốc men ,ăn uống,thiền,thể dục khí công cử động,vận động,coi thách đấu danh hài…Nói chung là những lên tiếng thuộc ngũ dục Những ghiền nghiện của cái ngã. Riêng việc thực hành thiền quán ngoài vườn.Một viec thật tế nhị.Vì mình không thể coi là nghiêm trọng.Mà cũng không thể dễ duôi,xem thường,không trông mong, gấp vội,trái lại,cần nhẫn nại,nhẫn nại và nhẫn nại, đợi tâm muốn hiển lộ điều gì, nó nói mình nghe,cho mình thấy.Đối tượng quán sát ở đây là tâm,nó là một nhóm các sự kiện mà người -quan sát là cả một sự tham gia vào tiến trình các sự kiện đó mỗi khi nhìn vào Sự tham dư tích cực QUÁN TÂM nghĩa là không mong chờ, gấp vội ,dao động, trái lại đầy nhẫn nại và tỉnh thức và liên tục (tinh tấn và miên mật) đã giải thoát ta khỏI nhiều cạm bẫy,dính mác Cũng như theo dõi những con chuột trong một cái phòng vắng .với thái độ như tàng hình ,vì thậm chí chỉ với một chút động tịnh (hơi thở,lời nói thầm …) tự khắc chúng đã bến đổi,lẫn mất.Sự tỉnh thức và lặng lẽ quán tâm là điều giúp chúng ta thấy được sự thật như nó là Con đang một cách tự nhiên,vô tình, lặng lẽ quan sát chứ không hề cố ý quan sát,cố ý nắm bắt hay vận dụng tâm mình.Những chiêu thức đêm lại cái kinh nghiệm biết không lời như lóe sáng đầu tiên,thư giãn lưỡi nhìn lướt,nhất là nhìn lưng chừng,nesu co thầm nhận biết thì quá tốt… được Ni Sư chỉ dạy từ lớp căn bản đã là những đóng góp lớn lao cho con trong những hiểu biết quán sát tâm lúc nầy.Cộng thêm thái độ bình tỉnh và bình đẳng nhận chịu tất cả những kinh nghiệm,hình ảnh thuận nghịch của tâm đưa ra không chấp đắm cái hợp ý không xô đẫy cái mình ghét.Do vậy với cái biết trống rỗng mà quán tâm thì thật nhẹ nhàn ,linh hoạt,thật thích hợp.ví dụ: Vào một dịp rảnh rang,ngồi nói chuyện qua lại trong gia đình,câu chuyện đến hồi chìm sâu vào kỹ niệm thương ghét xa xưa,tâm con cũng không ngoại lệ,có nhiều lần thử lái câu chuyện về hiên tại và ở đây nhưng không ai chịu quay lại,lúc đó tâm con chỉ còn một chú lực là BIẾT KHÔNG LỜI,tâm con đồng thời nhận thức rõ: lại một giấc chiêm bao nữa đang tái diễn…trước cái BIẾT.Thật là:

Rỗng không ,không cả mười phương ,
Ta về an trụ đạo trường tâm như
Lặng nhìn chân cảnh hửu dư
Cõi chơn không bóng, chốn như có hình

Thành kính.con KH
04 Tháng Tám 202010:25 SA
Khách
MỘT HÔM KHÁC
Ni Sư kính mến,
Thưa Ni Sư, Ni Sư đã viết:

- “Đi tuệ tri đi, đứng tuệ tri đứng v.v... trong kinh Niệm xứ cũng vậy. Chỉ có cái biết thôi, thì cái biết trống không.
Trong Tổ sư Thiền, chư Tổ thường bất ngờ tác động vào các giác quan của đệ tử. Nếu ngay đó, người đệ tử sững sờ, bặt hết suy tư, tâm bất chợt dừng lại, vị này sẽ rơi vào trạng thái Biết rõ ràng, không lời nói thầm.

Con nhận thấy
Trong sự thuần nhất của cái biết,sự tự trong sạch, sự tự trống rỗng mênh mông vốn là môi trường thuận lợi cho muôn duyên lui tới,tương cảm,tương tác.
Vào một ngày rảnh rang,ngồi nói chuyện qua lại trong gia đình,câu chuyện đến hồi chìm sâu vào kỹ niệm thương ghét xa xưa,tâm con cũng không ngoại lệ,có nhiều lần thử lái câu chuyện về hiên tại và ở đây nhưng không ai chịu quay lại,lúc đó tâm con chỉ còn một chú lực là BIẾT KHÔNG LỜI,tâm con đồng thời nhận rõ: lại một giấc chiêm bao nữa đang tái diễn…trước cái BIẾT.
Sự tham dư tích cực QUÁN TÂM nghĩa là không mong chờ, gấp vội ,dao động, trái lại đầy nhẫn nại và tỉnh thức đã giải thoát ta khỏI nhiều cạm bẫy,dính mác Con đang một cách tự nhiên,vô tình, lặng lẽ quan sát chứ không hề cố ý quan sát,cố ý nắm bắt hay vận dụng tâm mình.
Chính chỗ nầy,ta có cảm nhận rất nhẹ nhàn, biết rõ ràng mà không lời nói thầm,không dính líu vào hay xô đẫy ra bất cứ cái gì dù chúng là hình ảnh hay kinh nghiệm tốt xấu xảy ra,khởi lên trong tâm lúc đó.Tất cả đều bình đẳng xảy ra.Chúng ta đã học và thấy rằng tất cả những hiện tượng trong tâm là những gì có thể hiểu và để nó tự nhiên một cách toàn vẹn
Việc khởi niệm lung tung chỉ làm tâm thêm bế tắc.chỉ cần sự tỉnh thức ( có cái biết rõ ràng). Có sự quán tâm lặng lẽ.là tâm đã dược thanh tịnh hóa dần rồi.
Điều cần thiết chỉ là một nhận thức rõ ràng không lời,không kịp hay không cần khái niệm hóa về những gì chúng đang là, về những cách mà chúng đang hoạt động.Như thế cũng đủ giải thoát tâm khỏi những điều phiền não ,chứ không cần thiết phải xóa bỏ chúng (những thứ đang ràng buộc ) cho kỳ được. Ni Sư đã dạy:làm sao cho tâm im lặng thật sự và có cái biết rõ ràng trạng thái đang có đó mới là chỗ cần thiết cho mình.
Tới chỗ trí năng đành bó tay nầy, là chỗ MỞ RÔNG TÂM, BUÔNG TẤT CẢ và LẮNG ĐỌNG,là chỗ nuôi dưỡng và làm tăng trưởng cho mọi năng lương quý báu của trí huệ và tự do.Ví dụ như có những lúc ta đang thong thả phóng tầm mắt trươc một cảnh thiên nhiên nào đó bất giác ta và cảnh bổng dường như hòa nhập làm một.Giây phút biết như thật nầy dài ngắn tùy mỗi người…
Hôm nay tới đây KH chỉ xin ghi lại một tạm kết bằng lời của Ni Sư trong BÍ ẨN GIẢI MẢ THIỀN:
Kết luận, chỗ phát huy trí huệ siêu vượt, chỗ tâm hoàn toàn khách quan, vô ngã, là “chỗ đó”.
Thành kính .Con .KH.
03 Tháng Tám 202011:55 CH
Khách

Kính thưa cô.

Càng quán sát tâm, con thấy tâm quả là như con khỉ chuyền cành. Buông ý nghĩ nầy thì bắt liền sang ý khác, tâm ít khi yên lắng. (chỉ trừ khi chúng ta có Niệm Biết). Nhờ quán sát con thấy được các pháp đang sinh diệt, cứ mỗi lần như vậy con nhận ra tâm mình đang rong chạy, vậy là tâm yên trở lại. (Như Thật tuệ tri). Thấy con ruồi bay vào nhà, mình nghĩ là phải xua đuổi nó, chợt thấy tâm mình còn nhiều phân biệt quá, không có từ ái chút nào (ích kỷ,và tham, sân). Đuổi hoài nó không chịu ra, lúc đó con nhìn được cái tâm bực tức của mình. Thế là hết. Như vậy quán sát tâm tức là thấy thọ, tưởng hành, thức đang hoạt động (không ngừng nghỉ), nhưng nếu chúng ta có Niệm Biết thì ngay đó tâm liền an lạc.

Khi ra ngoài vườn, nhìn cây cối tươi tốt, tâm thấy dể chịu, bất chợt nhìn luống rau thấy có sâu rầy cắn, lòng có một chút bất an, nhưng chợt nhớ; có gì đâu, chúng sinh cả (duyên sanh), cũng như mình, nó phải có cái ăn chứ! Tại mình chấp của mình, thuộc về mình, mới có tham sân (thấy được tâm chấp thủ). Đi dạo chơi ở biển, trước sự bao la vô tận cuả biển cả, lòng như trãi rộng, thấy mình nhỏ nhoi, không là gì cả, vậy mà còn chấp ngã, nhân, tham, sân, si đủ đầy (ngay đó thấy được tâm buông xả, và cũng thấy lòng mình hạn hẹp khi còn nhiều chấp thủ). Tối nằm xuống giường, cảm nhận niềm an lạc, biết mình đã chịu ơn của tất cả chúng sinh, từ cây cỏ, vạn vật, con người... tất cả...tất cả.. đã góp phần cấu thành thế giới này, tạo nên cuộc sống nầy, mình không là gì cả, lấy gì để tự cao, tự đại. (Thế giới do tâm tạo: nếu tâm rộng lớn thế giới vô biên). Chính từ hiểu biết nầy con nhận ra nhiều bài học, mà bài học lớn nhất: cái ngã không là gì cả, ngã đã không thì đâu có gì phải chấp thủ, bản thân nầy có làm được gì ích lợi cho đời hay chỉ để hưởng thụ. Nghĩ như vậy rồi trong lòng chỉ còn lại niềm biết ơn vô hạn, biết ơn từ bóng cây che mát, đến tất cả những thứ mà nhân loại đã cống hiến để cho mình có đời sống đủ đầy, tiện nghi nầy, (mà trong đó  đâu có phân biệt chủng tộc, màu da, giai cấp). Nhờ quán sát tâm, con thấy  ra tâm mình còn nhiều xấu, ác; và như vậy mới có hy vọng loại bỏ dần những thói hư, tật xấu được, như vậy là rèn luyện tâm mình trước khi thấy tâm người. Hơn nữa lời dạy của bậc Giác ngộ, Thầy Tổ còn đọng trong con: Được sinh ra trong đời, mình học được gì từ cuộc đời, và làm được gì cho cuộc đời. Kho trời vô tận kia đúng là của chung, nhưng nếu có tâm lành biết gìn giữ, biết ơn người, khi thọ hưởng thì hạnh phúc, an lạc, ngược lại khổ sầu sẽ đeo mang; đó là tùy tâm mà phóng hiện thế giới của riêng mình. Khi mình ý thức mọi chúng sinh đều bình đẳng thì với: Kho trời chung đó, mà với Niệm Biết rõ ràng, đầy đủ, chúng ta sẽ nhận được vô vàn bài học quý báu mà pháp đang hiển bày. Quả là: “kho trời chung, nhưng vô tận của riêng mình”.
Đây chỉ là chút ý nghĩ của riêng con.

Huệ Chiếu

DT Nam Cali

03 Tháng Tám 20207:05 CH
Khách
1) Tâm là một ý niệm trừu tượng. Tâm tĩnh lặng khi nào không có dòng tư tưởng nào chợt đến chợt đi quấy rầy. Tâm là cái biết, biết suy nghĩ,tưởng nhớ, biết vui buồn, lo lắng, thương ghét, giận hờn... Con người là hợp thể của 5 uẩn : Thân (sắc)-Tâm (thọ, tưởng, hành, thức). Mỗi khi biết nhận thức, đó là tâm biết hay tâm thức. Mỗi khi suy nghĩ, đó là tâm suy nghĩ hay tâm hành. Mỗi khi tưởng nhớ, tưởng tượng, đó là tâm tưởng. Mỗi khi cảm giác vui buồn, sướng khổ, đó là tâm thọ.

2) Thực tập (do Cô Triệt Như hướng dẫn) . Hoàn cảnh :

Thiền sinh : 86 tuổi ( hơn 86 tuổi rưởi). Ngồi một mình trong phòng vắng, trươc mặt có bàn thờ Phật -

- Lẩn 1 : Chiều 17 giờ Ngày 31-07 Nhắm mắt 2 phút - Nhận diện tâm :Tâm tỉnh lặng.

- Lần 2 : Sáng 1/08 7 giờ - Mở mắt 5 phút : Tâm tỉnh lặng .

- Lần 3 : 16 giờ Mở mắt- 5 phút.

- Lần 4 : Sáng 2/08 07 giờ - Nhận diện tâm- Mở mắt 5 phút : Tâm tỉnh lặng

- Lần 5 : Sáng 03/08 07 giờ Mở mắt 5 phút : Tâm tỉnh lặng.

Trong đầu, bất cứ lúc nào cũng có tiếng "ve ve", nghe luôn không ngừng nên quen tai không thấy có khó chịu gì cả.

Kính !

Thiền sinh Nguyên Lương Nguyễn Thanh Bạch
(Đạo tràng Montreal)
03 Tháng Tám 20203:50 CH
Khách
Lần 2: Sáng nay đi làm, các cô technicians đang nói chuyện với nhau, con cũng có mặt. Con nhớ chủ đề Cô cho, nên con quyết định quan sát Tâm mình. Cô A bắt đầu câu chuyện, con lắng nghe. Cô B xen vào bằng 1 câu hỏi, con cũng lắng nghe. Cô A trả lời. Câu chuyện gay cấn nên mấy cô ai cũng bàn tán. Con vừa nghe vừa quan sát Tâm mình. Con nhận ra tâm mình thản nhiên, trong khi mấy cô ào ào lên tiếng. Con cũng thấy rằng mình hiểu hết câu chuyện chứ không phải là nghe lơ đễnh cho có. Tình cờ 1 cô hỏi con 1 câu, con trả lời. Nghĩa là con vẫn đang hiểu hết, thì mới trả lời, chứ nếu chỉ nghe âm thanh mà không hiểu, thì làm sao mình biết họ đang nói tới đâu ?

Khi kết thức buổi nói chuyện, con ngẫm nghĩ lại, khi mình quan sát tâm, nghĩa là mình đang "tỉnh thức", gần như là đang "chánh niệm". Còn hễ mà mất chánh niệm thì ý tưởng nhảy vô ngay. Lần trước quan sát 1 chiếc lá, là 1 đối tượng cụ thể, thì ta phải "chú tâm cảnh giác", khi đó còn dùng lời, nghĩa là nghĩ về Vô thường, Không, Huyễn, etc.. Còn bây giờ đối tượng là Tâm, là vô hình, vô tướng, nên ta cũng "chú tâm", một cách khác hơn, có thể nói là ta phải tỉnh thức, phải giữ chánh niệm. Hễ có chánh niệm thì tâm yên lặng, còn mất chánh niệm thì tâm vọng động ngay
03 Tháng Tám 20202:52 CH
Khách
MỘT HÔM KHÁC
Ni Sư kính mến,
Thưa Ni Sư, Ni Sư đã viết:

- “Đi tuệ tri đi, đứng tuệ tri đứng v.v... trong kinh Niệm xứ cũng vậy. Chỉ có cái biết thôi, thì cái biết trống không.
Trong Tổ sư Thiền, chư Tổ thường bất ngờ tác động vào các giác quan của đệ tử. Nếu ngay đó, người đệ tử sững sờ, bặt hết suy tư, tâm bất chợt dừng lại, vị này sẽ rơi vào trạng thái Biết rõ ràng, không lời nói thầm.

Con nhận thấy
Trong sự thuần nhất của cái biết,sự tự trong sạch, sự tự trống rỗng mênh mông vốn là môi trường thuận lợi cho muôn duyên lui tới,tương cảm,tương tác.
Sự tham dư tích cực nghĩa là không mong chờ ,gấp vội ,dao động, trái lại đầy nhẫn nại và tỉnh thức đã giải thoát ta khỏ nhiều cạm bẫy,dính mác Con đang một cách tự nhiên,vô tình, lặng lẽ quan sát chứ không hề cố ý nắm bắt hay vận dụng tâm mình.
Chính chỗ nầy,ta có cảm nhận biết rõ ràng mà không lời nói thầm,không dính líu vào hay xô đẫy ra bất cứ cái gì dù chúng là hình ảnh hay kinh nghiệm tốt xấu xảy ra,khởi lên trong tâm lúc đó.Tất cả đều bình đẳng xảy ra.Chúng ta đã học và thấy rằng tất cả những hiện tượng trong tâm là những gì có thể hiểu và để nó tự nhiên một cách toàn hảo.
Việc khởi niệm lung tung chỉ làm tâm thêm bế tắc.chỉ cần sự tỉnh thức (cái biết rõ ràng ),Sự quán tâm lặng lẽ.là tâm đã dược thanh tịnh hóa dần rồi
Điều cần thiết chỉ là một nhận thức rõ ràng không lời,không kịp hay không cần khái niệm hóa về những gì chúng đang là, về những cách mà chúng đang hoạt động.Như thế cũng đủ giải thoát tâm khỏi những điều phiền não ,chứ không cần thiết phải xóa bỏ chúng (những thứ đang ràng buộc ) cho kỳ được.Làm sao cho tâm im lặng thật sự và có cái biết rõ ràng trạng thái đang có đó mới là chỗ cần thiết cho mình.
Tới chỗ trí năng đành bó tay nầy, là chỗ BUÔNG TẤT CẢ và LẮNG ĐỌNG,là chỗ nuôi dưỡng và làm tăng trưởng cho mọi năng lương quý báu của trí huệ và tự do.Ví dụ như có những lúc ta đang thong thả phóng tầm mắt trươc một cảnh thiên nhiên nào đó bất giác ta và cảnh dường bổng như hòa nhập làm một.Giây phút nầy dài ngắn tùy mỗi người…
Hôm nay tới đây KH chỉ xin ghi lại một tạm kết bằng lời của Ni Sư trong BÍ ẨN GIẢI MẢ THIỀN:
Kết luận, chỗ phát huy trí huệ siêu vượt, chỗ tâm hoàn toàn khách quan, vô ngã, là “chỗ đó”.
Thành kính .Con .KH.
03 Tháng Tám 20204:13 SA
Khách
Dear Sư Phụ,

After reading Su Phu's article, I remembered I wrote an article called the Art of Doing Nothing back in 2012. Here is part of it:

People asked me, “won’t you feel bored for doing nothing?” I said I have plenty of things to do. I will watch my garden plants grow; I will count the morning dews if any on my fig tree and watch the sky to see the clouds pass by. We can learn lots of things from the sky. I will meditate when my family members are busy working. I will walk my old mum up and down the street to strengthen her leg muscles. http://pebblepureland.blogspot.com/2012/12/the-art-of-doing-nothing.html

In the article I mentioned watching the sky. Until now I still enjoy watching. I love to see the clouds form together and go further apart. The blue sky can change in a minute. I believe as a buddhist we might chant the A Di Đà sutra. In the sutra it says:
Trong cõi nước của Đức Phật đó, gió nhẹ thổi động các hàng cây báu và động mành lưới báu, làm vang ra tiếng vi diệu, thí dụ như trăm nghìn thứ nhạc đồng một lúc hòa chung.

Người nào nghe tiếng đó tự nhiên đều sanh lòng niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng.

We don't need to go the pure-land to hear dharma. Right here in this world, all things are telling us dharma. Even our own body let alone a single leaf, they tell us the impermanent, the non-self, the interconnectedness and the interdependent of all things. If we pay attention to the language of nature. Nature is beautiful. If our mind is tranquil, the surrounding is tranquil. If our mind is at ease, the world around us is at ease even in this COVID environment.

Con Như Huyễn
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Tám 20201:00 CH(Xem: 59)
Hôm nay cô cho một chủ đề khác: “Con Đường”. Các em có thể đi trên con đường, hay ngồi nhìn con đường, hay đứng nhìn con đường. Con đường nào cũng được... Thực tập khoảng 15 phút cũng đủ. Mong rằng các em nhìn ngắm con đường, thấy cảnh ra sao, tâm ra sao?
05 Tháng Tám 202012:41 CH(Xem: 46)
Mình học được bài học nào, qua truyện ngài Angulimala? Mỗi em tự suy gẫm. Mình đã đứng lại chưa? Nếu mình còn đi, tức là mình chưa đứng lại. Nhưng nếu mình chưa đi, mà mình đứng lại, thì sao?
05 Tháng Tám 202012:30 CH(Xem: 53)
Đức Phật giáo hóa đệ tử với tâm bình đẳng, khách quan, nhưng mỗi người tùy theo căn tánh, khả năng riêng mà tu tập và tiến bộ khác nhau. Vậy chúng ta hãy suy gẫm xem mình là hạng đệ tử nào, mình có những ưu điểm nào, hay còn khuyết điểm đã khiến cho mình chưa đến nơi mà mình muốn đến?
30 Tháng Bảy 202011:38 SA(Xem: 379)
Kết luận, trong nhà Thiền, điều kiện thực hành là quan trọng, thực hành trong khi tọa thiền, và thực hành trong đời sống. Thực hành : Quán, Chỉ, Định, và Huệ. Chúng ta không quên Giới, vì Giới là quan trọng, là nền tảng vững chắc của phẩm hạnh thanh cao của con người. Giới là bước tu tập đầu tiên để chuyển Nghiệp của mình.
30 Tháng Bảy 20207:53 SA(Xem: 370)
Đập vỡ cây đàn làm chi hỡi Bá Nha? Cứ khảy đàn đi, vẫn còn vầng trăng sáng năm xưa đang thấy, vẫn còn dòng nước trong veo bến Hán Dương đang nghe, kìa là hoa lá cũng rộn ràng một vũ điệu vô tư theo tiếng nhạc.
30 Tháng Bảy 20207:48 SA(Xem: 297)
Tất cả cũng chỉ là cõi tâm của một người. Xem như cô tặng cho các em những mảnh vụn trò chơi “puzzle”, ai biết thì ghép lại làm thành một bức tranh tâm của một đời phù du.
22 Tháng Bảy 20208:38 CH(Xem: 712)
Từ có nhận thức rõ ràng về tâm biết tĩnh lặng trong sáng này, mình cứ kiên nhẫn thực hành hoài trong đời sống hằng ngày là mình sẽ đạt được tất cả: sức khỏe tốt, hài hòa trong tất cả hoàn cảnh sống, chính mình an lạc và đem an lạc tới cho tất cả mọi người khi mình tiếp cận.
22 Tháng Bảy 20208:31 CH(Xem: 556)
Mấy năm sau này cô chỉ hướng dẫn khóa Bát nhã đặc biệt với cách hướng dẫn uyển chuyển khác nhau trong từng đạo tràng. Đạo tràng nào thấy cần bổ túc phần nào thì bổ túc. Mà phần thiếu nhất là Kinh Nikàya, cần học thêm để tăng niềm tin và để mình không xa rời những lời dạy của Đức Phật. Muôn đời, những lời dạy của Đức Phật là khuôn mẫu vô giá cho người đời sau.
22 Tháng Bảy 20208:24 CH(Xem: 516)
"Xin đừng hỏi nữa, hãy ngồi lắng nghe Tiếng tùng bách khi không gió lộng." - Hãy im lặng lắng nghe! Nghe gì? Không có gió thổi, vậy cây tùng cây bách có âm thanh hay không?
17 Tháng Bảy 20201:01 CH(Xem: 1178)
Trên đây, cô tạm đúc kết lại tiến trình cái thấy của mình, bắt đầu qua một chủ đề tầm thường, nhỏ nhoi, thực tiễn, là “một chiếc lá”. Mà chiếc lá có nói gì với mình không, hở các em? Tới đây, mình đã hiểu “Kinh Vô Tự”, mới là chân kinh.
15 Tháng Bảy 20202:54 CH(Xem: 740)
Nhưng là người tu thực sự thì tự mình phải biết rõ chính mình... Không cần nói ra, không thể nói ra. Nhưng mình vẫn lảnh cái hậu quả của cái tâm thức sâu kín của mình, trong đời này và đời sau nữa. Có khi nó là tùy miên, mình không biết được. Nhưng những giấc mơ, nó sẽ báo cho mình biết. Cám ơn những giấc mơ.
15 Tháng Bảy 20202:41 CH(Xem: 542)
Hình ảnh Đức Phật và các vị thánh đệ tử của ngài là tấm gương sáng muôn đời cho chúng ta.
15 Tháng Bảy 20202:30 CH(Xem: 558)
Kết luận, tâm được tu tập là con đường dẫn tới hạnh phúc, nói theo ngôn ngữ thông thường. Tâm không được tu tập dẫn tới khổ đau. Mà tâm không biết tu tập, không gì nguy hiểm bằng chọn lầm người bạn đường. Khổ cho cả 3 đời: cha mẹ, mình và con.
15 Tháng Bảy 20202:22 CH(Xem: 448)
Khi mình có cái “rõ biết tâm mình” trong mọi lúc, thì mới xem như “thần thông” của Thiền. Còn nếu chỉ nói về ích lợi của kỹ thuật, thì đó là “thần thông” của thế gian thôi.
09 Tháng Bảy 20201:17 CH(Xem: 1157)
Như vậy, mình thử ngẫm nghĩ xem mình thích hợp với phương thức nào, mình muốn vào bậc nào theo ngài Tường Quan Chiếu Khoan, hay mình thích tu theo ngài Ô Sào?
09 Tháng Bảy 202010:42 SA(Xem: 1878)
Hôm nay cô muốn chúng ta thử áp dụng “Như Lý Tư Duy”. Tất cả mọi người đều được khuyến khích tham gia, xem như một “trò chơi mới” hay như “đố vui để học” trong thời điểm đặc biệt hiện giờ “rảnh rang mà chưa thanh thản”. Chủ đề cô đề nghị là < Một chiếc lá>
09 Tháng Bảy 202010:37 SA(Xem: 572)
Vậy hôm nay cô nhắc lại cho các em một bữu bối thần diệu, có thể soi chiếu thấy tới đời vị lai, mà Đức Phật với lòng từ mẫn, đã ban cho mình.
09 Tháng Bảy 202010:30 SA(Xem: 670)
Kết luận, trong một đời tu cần phải có nhiều lần ngộ. Mỗi lần ngộ là ta được giải tõa khỏi một bế tắc nào đó, trí tuệ phát huy thêm rộng và sâu sắc hơn.
09 Tháng Bảy 202010:07 SA(Xem: 534)
Nói gọn lại là: Phải nhớ cái bản thể của cuộc đời là ...Là gì? - Là Trống Không. - Là Như Huyễn mà thôi. Thì lập tức cái tâm của mình dừng lại ngay.
02 Tháng Bảy 202010:45 SA(Xem: 789)
Nếu có người muốn thấy, làm sao thấy được, Khi có chủ thể thì có đối tượng, tức sẽ không thấy gì hết, chưa thể nhập. Chỗ nầy là bặt lời tức Atakkàvacara, ngoài lý luận. Chỗ này, kinh Hoa Nghiêm nói là:”Sự sự vô ngại pháp giới”.
02 Tháng Bảy 202010:00 SA(Xem: 661)
Tập hạnh nhẫn nhục, dù có oan ức, cũng không biện minh. Đó là hạnh của Ba la mật: Nhẫn nhục ba la mật. Nếu là vàng ròng thì không sợ lửa. Có thử lửa, người đời mới biết đó là vàng ròng .
02 Tháng Bảy 20208:48 SA(Xem: 650)
Thầy xua mình ra trận, Thầy đã cho mình nhiều bữu bối rồi. Cô thích nhất bữu bối Như Huyễn…. Bên ngoài thấy như chiêm bao, thì bên trong êm re... Trí Huệ Bát Nhã chính là “Vô ảnh kiếm,” hay “Vô hình kiếm,” hay “Vô tướng kiếm”, mỗi người chúng ta đều có, xin nhớ lấy ra mà dùng.
02 Tháng Bảy 20208:36 SA(Xem: 667)
Ai có thử mở kho tàng được, lượm được cái gì, nhớ cho cô biết với nha. Còn ai từ trước, thở ra thở vô rồi mở cửa kho tàng, bây giờ thử câu thần chú này, cũng sẽ mở được kho tàng dễ dàng. Rồi tới bước cuối cùng, không cần dùng câu thần chú nữa, vì sao ?
02 Tháng Bảy 20208:02 SA(Xem: 785)
Tóm lại, dù là tu sĩ hay cư sĩ, con đường đi cũng chỉ là một. Là hướng tới sự an lạc thực sự, lâu dài, cho mình và cho người.... Tạo ra nếp sống hài hòa an lạc bản thân với người khác quanh mình....cùng chung nhịp điệu chuyển hóa tuyệt diệu của trời đất bao la này.
25 Tháng Sáu 20204:56 CH(Xem: 847)
Một khi đã ra đi, thì không bao giờ trở lui lại. Chúng ta đã chọn con đường Thiền, là con đường tâm linh, thì phải dấn bước đi tới hoài, Đó là ý nghĩa của “Quyết định ba la mật” cũng là quan niệm <Tánh Nguyên tắc> của người tu sĩ, theo lời giảng của Thầy chúng ta
25 Tháng Sáu 20208:02 SA(Xem: 748)
Như vậy chúng mình đều đang có thần thông: người viết, người đọc, hai bên hiểu nhau. Dù xa cách ngàn trùng. Không thấy mặt mà thấy tâm nhau. Đó là thần thông của Thiền.
25 Tháng Sáu 20207:35 SA(Xem: 763)
Cuộc đời của thiền sư, như đóa hoa quỳnh, trong trắng nở tròn đầy trong đêm tối, hương tỏa phảng phất. Nhưng trên đời có mấy ai hay, biết thưởng thức hương sắc đóa hoa quỳnh.
25 Tháng Sáu 20206:56 SA(Xem: 864)
Tu tại gia và tu chợ là khó vô cùng. Tu chùa là dễ nhất. Vì sao? Rất khó giữ được: “ Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến” .
18 Tháng Sáu 20204:06 CH(Xem: 1104)
Kinh có chữ tràn đầy kia, ghi lại lời Phật.. Vậy Phật có nói pháp. Pháp ở đâu? Trong kinh à? Hay ở ngoài vườn? Hay ở trong tâm? Tâm của ta hay tâm của Phật? Hay Phật của tâm ta?
18 Tháng Sáu 20203:15 CH(Xem: 846)
Chúng ta tự nhận là con Phật, vậy nhớ cẩn thận lời nói của mình. Vì lời nói là biểu hiện của Tâm. Tâm ma thì <lời nói như phân>.
18 Tháng Sáu 20203:04 CH(Xem: 860)
Vì thiệt ra, giáo thọ hay không, tất cả chúng ta đều cùng đi trên một con đường. Cùng nhìn về một hướng. Là hướng tự rèn luyện tâm của chính mình, có trị tuệ và có từ bi. Trí huệ là cửa ngõ đi vào trọng trách “sứ giả Như Lai”. Không còn cách nào khác.
18 Tháng Sáu 20209:02 SA(Xem: 555)
Như vậy, Phật, như thiện tri thức, Ma, như ác tri thức. Cả hai đều giúp ta nhận ra con đường tu tập tiến tới an vui hạnh phúc thực sự, trong hiện đời và những đời sau nữa.
11 Tháng Sáu 20206:41 CH(Xem: 1024)
Mà cái tâm đó ở đâu? Nó là cái mình đã có sẵn. Quay lại là thấy. Nó ở ngay trước mắt mình. Mắt mình, không phải nhờ mắt người khác. Tâm mình, không cần qua tâm người khác.
11 Tháng Sáu 20204:15 CH(Xem: 722)
Khi tâm mình tương đối lành thiện rồi, không dính mắc chuyện người khác, có được an lạc, thì nó sẽ tự dừng. Đó là Định. Có cần phải tìm kiếm bon chen vội vã không?
09 Tháng Sáu 20204:19 CH(Xem: 623)
Tóm lại , Tứ Diệu đế, được xếp là Tục đế Bát nhã, nhưng hướng nhắm là dẫn đến Chân đế Bát nhã.
02 Tháng Sáu 20207:51 SA(Xem: 879)
Như thế là vượt lên trên cả hai khái niệm: ngã và vô ngã rồi. Khi mình không còn khái niệm ngã và vô ngã, mình mới thực sự kinh nghiệm vô ngã. Nhưng không nói là vô ngã nữa.
02 Tháng Sáu 20207:40 SA(Xem: 599)
Sao mình không xao xuyến khi thưởng thức bụi hoa hồng vàng, rực rỡ, tươi sáng kia. Sao đứng bên mấy đóa hoa không tên này, lòng mình lại bồi hồi. Có phải là... dường như vừa biết trên đời vẫn có thể có người tri kỷ?
02 Tháng Sáu 20207:20 SA(Xem: 881)
Có phải mình quá vội vàng hay không? Hay là mình thiếu đèn pha, hay mình đi con đường khúc khuỷu không có đèn đường. Hay xe mình không có cái thắng tốt? Khi chúng ta đã điều khiển chiếc xe đời của mình an toàn đem đến hạnh phúc cho mình và cho người khác thì lo gì, chúng ta cũng sẽ lái chiếc xe tâm linh đến đúng mục tiêu thôi.
02 Tháng Sáu 20207:11 SA(Xem: 1048)
những điểm tương đồng giữa Không và Chân như: những điều khác biệt giữa Không và Chân như:
27 Tháng Năm 20203:50 CH(Xem: 769)
Giáo lý, hay lý thuyết thiền, hay kỹ thuật thực tập là ngọn đèn soi sáng con đường mình đang đi. Các em phải tự bước đi. Mỗi người phải có trách nhiệm cuộc đời của mình. phải tự mình là ngọn đèn cho chính mình.
26 Tháng Năm 202011:40 SA(Xem: 949)
Cái Ngã là đầu mối của ý, của lời và của hành động. Từ đó là Nghiệp.
26 Tháng Năm 202010:41 SA(Xem: 692)
Giai đoạn 1: Biết không lời + sự xúc chạm đi Giai đoạn 2: Biết không lời + trạng thái tâm trống rỗng. Giai đoạn 3: Tỉnh thức biết không lời + thấy hay nghe. Giai đoạn 4: Nhận thức biết không lời trống rỗng = nhận thức biết không lời như vậy.
26 Tháng Năm 202010:36 SA(Xem: 923)
Vậy, qui luật xung đột là đúng hay qui luật hài hòa là đúng? Xung đột là khổ đau. Hài hòa là an vui, là niết bàn. Một cái thấy theo người thế gian, đúng theo thực tế của cuộc đời. Một cái thấy của bậc tỉnh thức, đứng trên bản thể của cuộc đời.
21 Tháng Năm 202011:46 SA(Xem: 1155)
Con đường tu đã được đức Phật trình bày thật rõ ràng, dứt khoát, lý luận thật vững chắc, không ai bắt bẻ được. Thời xưa cho đến nay, Tứ Diệu Đế vẫn được xem như là con đường tu quan trọng khuôn mẫu để ra khỏi cảnh đời đau khổ trần gian.
21 Tháng Năm 202010:34 SA(Xem: 739)
Ba tháng rưỡi qua rồi, mình đứng trên bờ, nhìn dòng sông đời trôi chảy, êm dịu, hài hòa, theo nhân duyên của nó. Dòng sông đời mình cũng vậy, trôi chảy thật êm đềm theo nhân duyên trùng trùng của nó. Đố ai khuấy động được dòng sông đời muôn thuở của nghiệp quả ?
21 Tháng Năm 202010:15 SA(Xem: 1336)
Một em thiền sinh hỏi cô về pháp Thở. Bây giờ cô trình bày phương thức thực tập Thở của chúng ta đã theo từ nhiều năm nay. Chúng ta cũng căn cứ trên kinh Nikàya, tuy nhiên chúng ta giải thích đơn giản hơn.
14 Tháng Năm 20208:30 CH(Xem: 925)
Trong mảnh vườn nhỏ này, cây cỏ, hoa, lá chen chúc nhau, hài hòa, kiếm sống, kiếm nắng, kiếm sương. Nhưng rồi thì tất cả cũng sẽ tàn, sẽ khô, sẽ rụng. Còn lại cái gì ? Mấy cây tiêu, cây tùng thì vẫn là cây tiêu, cây tùng. Nhưng dù còn đó, một trăm năm rồi cũng héo khô ngã quị. Mình cũng vậy.
14 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 914)
Mình thấy những hình ảnh già, bệnh và chết nhiều quá, nên mình không quan tâm tới, mình chưa chấn động trong tâm. Mình chưa tỉnh thức. Cho nên, bây giờ mới có thêm một vị Thiên sứ nữa, để cảnh tỉnh con người.
07 Tháng Năm 202010:10 SA(Xem: 1126)
Vậy sao đời không thấy cái sức sống, cái nhan sắc thực của thiên nhiên? Mà lại đi ca ngợi, gìn giữ tranh, ảnh là những cái “bản sao chết” của thiên nhiên? Cô thấy ngộ thiệt. Hay là mình lẩm cẩm vì tuổi già rồi không chừng!
07 Tháng Năm 20209:53 SA(Xem: 1145)
“...Con đồng ý với sư cô. Con nghĩ sẽ có nhiều thiền sinh kéo nhau về Tổ Đình nhổ cỏ để được sáng đạo chứ chẳng cần học giáo lý mà Đức Phật đã giảng dạy từ hơn hai ngàn năm nay đâu.... .... và con phải chọn về Tổ Đình nhổ cỏ hay học Thiền online ? ”
30 Tháng Tư 20209:21 SA(Xem: 1155)
Cô gởi các em câu chuyện trên cõi tiên. Có ai muốn làm tiên nữa không?
24 Tháng Tư 20207:44 CH(Xem: 1238)
Con coronavirus nó chỉ ăn cái thân của mình thôi, và chỉ ăn mất thân trong một đời. Vậy mà người ta hoảng hốt. Còn cái bệnh dịch kia nó ăn cái tâm, nó ăn luôn nhiều đời mà ít ai lo . Bệnh dịch ghê gớm đó là bệnh gì vâỵ ? Chắc các em đã có câu trả lời rồi phải không ?
21 Tháng Tư 20206:31 CH(Xem: 904)
Em cười ha ha: - Vậy cô thông báo thiền sinh ai muốn sáng đạo thì lên nhổ cỏ Tổ Đình, cô khỏi phải giảng pháp online nữa ! Lý thuyết hoài làm chi ? Phải thực hành chứ ! Vậy ai muốn sáng đạo thì lên nhổ cỏ Tổ Đình !
16 Tháng Tư 20208:58 CH(Xem: 1719)
Vì thế hôm nay, cô mới quyết định ngồi lại bàn viết này, trãi tâm tư mình ra, gởi theo gió mây, tới những em nào có duyên đọc mấy lời này. Xem như là để đền trả lại những niềm vui, những năng lượng thiện lành, mà cô đã nhận được từ khi dấn bước vào con đường tu học.
10 Tháng Tư 20203:13 CH(Xem: 1259)
Thân mến gởi tới các bạn những tấm hình chụp không có chuyện môn. Chỉ là để ....
1,100,546