HỘI THIỀN TÁNH KHÔNG TRUNG ƯƠNG

DD0639 Triệt Như: CON ĐƯỜNG GIỚI QUÁN ĐỊNH TUỆ, phiên tả Tuệ Chiếu

Tuesday, March 19, 202411:52 AM(View: 2684)

CON ĐƯỜNG GIỚI QUÁN ĐỊNH TUỆ

blank


Lời ngõ:
 Nhận thấy bài giảng của Ni sư tuy ngắn gọn nhưng rất thiết thực và hữu ích, từng bước hướng dẫn phương pháp thực hành đơn giản trong đời sống hằng ngày đưa tới mục tiêu cuối cùng của Phật giáo nên Tuệ Chiếu xin mạn phép phiên tả lại bài giảng này.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật,

Sáng hôm nay thứ Bảy 16 tháng 3 năm 2024, buổi sinh hoạt tại thiền đường Nam Cali. Cô chào hết tất cả quý vị.

Sáng hôm nay cũng sinh hoạt bình thường, có một vị yêu cầu cô giảng lại về bài kinh Tiểu Không nhưng mà chủ đề này khó lắm thành ra để hôm nào cô giảng riêng. Thật ra cô cũng mới viết một bài về bài kinh Tiểu Không đối chiếu với bài Kinh Niệm Xứ. Hai bài này nó quan trọng tại vì nói đến những chủ đề lớn trong Bát nhã. Cô có viết rồi đăng ở trên website nhưng mà cũng viết khái quát thôi, còn những gì sâu sắc hơn thì chắc sẽ dành một buổi giảng thêm, phức tạp hơn; có thể ở trên Tổ đình vì có nhiều thì giờ và có tấm bảng để cô vừa giảng vừa vẽ sơ đồ nữa thì mới rõ ràng hơn. Hôm nay, xem nhưsinh hoạt đại chúng thành ra cô chỉ trình bày một phương thức sống đời bình thường của người cư sĩ mà sống làm sao cũng đưa tới mục tiêu cuối cùng của Phật giáo. Tại vì sao? Tại vì những chân lý cao nhất ở trong cuộc đời nó cũng đâu có xa rời cuộc đời đâu quý vị.

Thiền cũng chỉ là một phương thức sống đời sống bình thường dù cho mình hiểu biết sâu sắc tới đâu mà mình xa rời cái đời sống bình thường thì những điều hiểu biết đó cũng đâu có hữu dụng và cũng chẳng có ích lợi gì cho mình. Cho nên dù là một người xuất gia hay một người cư sĩ cũng phải sống ở trong đời thôi. Tuy mình nói người xuất giaxuất trần, xuất thế. Nhưng mà thực sự cũng vẫn sống ở trong thế gian này. Thành thử ra hôm nay cô trình bày một phương thức sống tạm gọi là sống Thiền nhưng mà mình có thể áp dụng nó trong tầm tay của mỗi người.

Phật pháp nói đi, nói lại cũng có bấy nhiêu thôi, mấy mươi năm rồi cũng chỉ vậy, thành ra bữa nay cô cũng nhắc lại. Có thể là quý vị thấy nó đơn giản, nó bình thường, không có cái gì khó khăn, không có cái gì là huyền diệu hết. Vấn đề là mình có thực sự áp dụng hay không? Chỉ vậy thôi.

Trước nhất, cái tiền đề của mình là ai cũng bắt đầu sự sống của mình bằng cái chân tâm của mình. Đó là chân lý đầu tiên cũng là chân lý cuối cùng, cô mong rằng ai cũng hiểu, cũng chấp nhậnxem như một tiền đề. Đó là thông điệp cao quý nhất của Phật giáo, cho mình một niềm tin, cho mình một niềm hy vọng để mình sống ở trong đời. Tuy ai cũng biết điều này nhưng không chắc gì mình hiểu biết đúng và mình áp dụng đúng đâu quý vị.

Khi mình còn hướng ra ngoài, mình còn vùi đầu trong kinh điển, mình còn đi lang thang khắp nơi để tìm cầu Pháp môn, tìm cầu vị Thầy là thực sự mình chưa hiểu cái tiền đề đó. Khi mình thực sự hiểu biết và tin một cách chắc chắn đó là chân lý thì đó là thông điệp duy nhấtĐức Phật muốn dạy cho chúng ta biết. Mỗi người đều có khả năng giác ngộ. Khả năng giác ngộ tức là nói tới cái chân tâm đó. Cô dùng từ chân tâm để cho nó bình dân, dễ hiểu nha!

Mỗi người đều khởi thủy có cái chân tâm trong sạch hoàn toàn và bây giờ đi qua bao nhiêu kiếp luân hồi mình quên cho nên mình mới trôi nổi buồn phiền, khi vui, khi buồn. Bây giờ mình tỉnh ngộ, mình tu tức là tìm lại cái chân tâm đó của mình thôi. Cho nên hồi nãy cô nói đó là cái gia tài đầu tiên cũng là cái gia tài cuối cùng của mình, mình phải nhận ra được và sống với nó. Như vậy trên con đường đi trở về của mình, mình phải tự tin là mình có khả năng thì sẽ không có tìm cầu nơi nào khác, mình không có quỳ lạy thần linh để cầu nguyện, để van xin, mình không có đi tìm hoài ở trong sách vở, trong kinh điển.

Quý vị thấy tại sao ngày xưa một vị Thiền sư Trung Hoa là Ngài Pháp Thường đi ngàn dặm tới gặp Ngài Mã Tổ để thưa hỏi cốt lỗi của Phật pháp. Ngài Mã Tổ chỉ nói có bốn chữ là "tức tâm tức Phật" thì Ngài nhận ra liền con đường tu. Nghĩa là tâm mình tức là tánh Phật nghĩa là tánh giác ngộ. Khả năng giác ngộ nó nằm ở trong tâm của mỗi người, không có đi tìm cầu nơi một vị thầy nào, ngay cả không có cầu nguyện để van xin đức Phật hay là một vị Bồ Tát nào hết. Như vậy trong ý nghĩ đó, mình chỉ quay lại chính mình để nhận ra cái tâm của mình và sống được ở trong cuộc đời bình thường của mình bằng cái tâm đó thôi; đó là điều trước nhất cô nhắc nhở lại chúng ta, cũng theo học nhiều, đọc nhiều kinh sách thì phải nhớ rõ ràng ở trong tâm của mình đó. Mình phải nhớ cái điều đó trước nhất.

Bây giờ cô mới trình bày lại con đường nhận lại cái tâm của mình và làm sao để sống được ở trong cái tâm của mình? Trước nhất mình cần phải hiểu rõ ràng Tâm là cái gì? Có rất nhiều ý nghĩa trong chữ tâm. Sự suy nghĩ của mình, tính toán, lý luận, những tình cảm. những xúc cảm, tưởng tượng. Tất cả những thứ đó gọi chung là cái tâm. Khi thì nó sôi nổi, bồng bột, vui mừng, phấn khởi; khi thì nó buồn bực, khi thì nó yên lặng, lúc thì nó xao động. Tất cả những tình cảm phức tạp đều gọi chung là tâm. Nhưng hồi nãy cô đã nói khởi thủy cái tâm của mình nó trong sạch, trong sáng, có trí tuệ vậy tại sao bây giờ lại khi vui, khi buồn, khi lo, khi sợ?

Câu trả lời đơn giản thôi. Tại vì mình sống ở trong đời, mình bị cuộc đờilôi cuốn; mình thấy có khi mình khởi ra ý thích, có khi thì mình lại không thích. Người ta nói một câu có khi mình vui, có khi mình buồn. Những cảnh đời xảy ra, có khi mình chấp nhận, có khi mình không chấp nhận. Đó là tự mình có sẵn cái chân tâm mà mình không biết, cho nên mình cứ sống theo những cái suy nghĩ hời hợt, cho nên cái gì vừa ý thì thích, không vừa ý thì buồn, thì giận, thì lo, thì sợ.

Như vậy, trên mặt lý tưởng thì mình có chân tâm nhưng trên mặt thực tế thì mình không có nhận ra, cho nên lúc thì vui, lúc thì buồn theo cái cảnh đời ở bên ngoài. Đó là vì mình vô minh. Tất cả những cái gì xảy tới cho mình làm cho mình buồn lo thì nói chung đó là vô minh; nghĩa là không có trí tuệ. Như vậy làm sao để không buồn, không khổ thì phải có trí tuệ để nó đối trị với vô minh.

Ở trong kinh nói vô minh giống như bóng tối; khi ở trong vô minh dù mình mở mắt mà vẫn không có thấy, không có thấy rõ cảnh vật hay người. Không có thấy rõ sự kiệntrong đời cũng như người đi trong đêm tối. Đó là ví dụ của một người vô minh. Một người còn buồn, còn khổ, còn lo, còn sợ là người sống mà như đi trong bóng tối, không có cái gì soi sáng. Như vậy, trí tuệ được so sánh với ánh sáng. Khi có trí tuệ, thấy biết rõ ràng cảnh vật, thấy biết rõ ràng những sự kiện xảy ra; do đâu lại xảy ra? Khi có ánh sáng thì bóng tối tự khắc tan biến. Cũng như vậy, những nỗi buồn, nỗi khổ do vô minh của mình thực chất không có là gì hết, nó chỉ là những sự việc xuất hiện ra trong đời vì có đầy đủ nhân duyên tức là do những hoàn cảnh nào đó, những điều kiện nào đó đầy đủ thì mới có nỗi buồn. Do rất nhiều điều kiện, nhiều nguyên nhân mới có nỗi buồn đó; nỗi khổ cũng vậy mà niềm vui ở trong đời cũng vậy. Do đầy đủ nhân duyên nên mới có cái vui đó; cái vui, cái buồn, cái khổ, cái bất như ý đều là những sự việc do điều kiện đầy đủ tụ hội lại mà thành. Thực chất nó không là gì hết!

Tại vì khi nó có mặt nhưng trong phút chốc nó cũng thay đổi đi và có lúc nó sẽ hết rồi lại trở thành ra những sự việc khác, những sự kiện khác ở trong cuộc đời của mình; liên tiếp những sự việc, cảnh này xảy ra, thay đổi đi, biến thành cảnh khác; cảnh khác cũng vậy nếu không đủ điều kiện thì lại thay đổi đi và trở thành cái khác nữa. Đó là quy luật của cuộc đời. Thành ra khi mình có trí tuệ, mình hiểu biết rõ ràng những nguyên nhân để thành lập nên những sự kiện, những hoàn cảnh trong cuộc đời của mình dù cho mình không biết rõ tất cả nguyên nhân; nhưng mình biết có rất nhiều nhân, nhiều duyên.

Nhân là nguyên nhân, còn duyên là những điều kiện phụ thuộc để hợp thành một người, một vật, một cảnh nào đó. Khi mình hiểu như vậy rồi, mình biết cách để mình sống làm sao cho khôngphụ thuộc vào hoàn cảnh bên ngoài cái tâm của mình. Không có vui buồn theo cảnh ở bên ngoài thì cái tâm của mình mới bình an thì phải nhờ trí tuệ.

Đó là cô vừa mới nói đến một cái chân lý cao nhất, sâu sắc nhất mà Đức Phật dạy. Mọi việc trên đời có mặt do nhân, do duyên. Thay đổi do nhân, do duyên thay đổi; chấm dứt do nhân do duyên không đầy đủ rồi nó trở thành ra cái khác do nhân do duyên mới; đó là một cái quy luật từ ngàn đời. Thế gian bị chi phối bởi cái quy luật đó. Quy luật đó có tên là "Y duyên tánh". Tánh là cái bản thể, y là nương tựa, duyên là điều kiện. Điều kiện là condition, tất cả vũ trụ đều thành lập do điều kiện, vô số điều kiện; con người cũng vậy, có mặt cũng do vô số điều kiện. Tất cả cái gì chung quanh mình mà mình biết được đều là những pháp do điều kiện sinh ra nên nó sẽ thay đổi, sẽ chấm dứt, sẽ biến hoại đi và sẽ trở thành cái khác và con người mình cũng y hệt như vậy. Mình cũng thay đổi, xuất hiện rồi chấm dứt rồi lại xuất hiện.

Điều này là một sự thật không bao giờ thay đổi. Khi mình hiểu sự thật như vậy rồi thì mình phải sống bình an, đừng có dính mắc nhiều quá vô thế gian và khi có một sự thay đổi nào tới thì mình phải chấp nhận. Đó là sống bằng trí tuệ. Đó là cô giới thiệu tới một ý thứ nhì. Hồi nãy, ý thứ nhất cô giới thiệu là mình phải tin rằng mình có cái chân tâm và mình khi trở về sống được với cái chân tâm là hết khổ. Ý thứ hai này thì cô mới trình bày tại sao mình lại dính mắc trong cuộc đời để rồi khổ và mình phải hiểu cái quy luật chi phối cuộc đời, chi phối vũ trụ là cái quy luật của Y duyên tánh.

Bây giờ cô trình bày tới cái ý thứ ba. Bây giờ mình sống làm sao để có thể sống với cái chân tâm của mình, để mình không còn khổ nữa mặc dầu bên ngoài cuộc đời nó vẫn như vậy, có người tốt, có người chưa tốt nhưng mà mình chỉ chuyển đổi được chính mình. Việc làm trong tầm tay của mình là mình chỉ làm chủ được cái tâm của mình thôi. Khi mình làm chủ được cái tâm của mình thì mình cũng có thể giúp ích được cho cái thân tức là sức khỏe của chính mình. Khi cái tâm của mình bình an, an lạc thì sức khỏe của mình sẽ tốt hơntrí tuệ của mình nó cũng sẽ tốt hơn.

Bây giờ cô trình bày tới chân tâm có những đặc điểm gì để mình nhận rachân tâm của mình. Hồi đầu, cô có giảng tâm là những gì trong ý nghĩ. Bình thường thì tâm bao gồm tất cả những gì ở trong não bộ của mình khi nó chưa có xuất hiện ra thành lời, thành hành động thì tất cả những cái gì còn ở trong não bộ của mình đó; nó chưa có thể hiện ra thì tạm gọi là cái tâm hay là cái ý.

Như vậy, những gì mình suy nghĩ cũng là tâm, những gì mình tính toán, mình phân biệt, mình xét đoán, mình lý luận cũng là tâm; khi mình vui cũng là tâm, khi mình khổ, mình buồn, mình giận, mình tức cũng là tâm. Mình quảng đại, bao dung hay là mình nhỏ nhen, thù hận, ích kỷ, đố kỵ cũng là tâm mà khi mình tỉnh lặng, thanh thản, bình an, có từ, có bi, có hỷ, có xả thì cũng là tâm; khi mình trong sạch, tha thứ thì cũng là tâm cho nên có vô số sắc thái của tâm.

Bây giờ mình tạm phân chia ra hai loại: một bên thì làm cho mình khổ, làm cho người khác khổ, một bên thì mình được bình an, an lạcmọi người sống gần mình cũng bình an, an lạc. Tạm phân chia ra hai loại như vậy. Khi mình buồn, mình khổ, mình giận sức khỏe của mình nó cũng bị ảnh hưởng liền. Quý vị tu học lâu với Thầy rồi, quý vị biết nó tác động qua giao cảm thần kinh thì từ bệnh tới bệnh thôi. Cái này cô cũng không có khai triển ra thêm tức là khi cái tâm mình rối loạn, khó chịu, giận, buồn khổ, phiền não thì nó sẽ đưa tới sức khỏe suy yếu, bệnh tật và cái trí chỉ là trí thế gian mà bên dưới là cái ngã ích kỷ, tham lam, dính mắc của mình. Đó là bên cái tâm làm khổ mình, làm khổ người khác. Còn mặt kia là cái tâm bình an, an lạc thì nó phục hồi lại sức khỏe, điều hòa lại sức khỏe, điều hòa lại nội tạng của mình tại vìtác động qua đối giao cảm thần kinh thì tâm này tĩnh lặng, nhu hòa; nó giao tiếp với mọi người trong cái tinh thần tương thân, tương ái thành ra mọi người cũng vui vẻ cũng sống bình an như mình. Vậy thì một bên tạm gọi là tâm đời, một bên tạm gọi là chân tâm. Chân tâm mới đúng là bản tâm trong sạch của mình từ nguyên thủy, từ lúc đầucon đường tu của mình là muốn phát huy trí tuệ, muốn có sức khỏe, muốn có hạnh phúc thì phải trở về sống với cái chân tâm của mình.

Đó hai con đường đi, tạm phân chia ra như vậy để mình thấy rõ chứ trong thực tế thì nó lẫn lộn với nhau lắm, khi thì mình cảm thấy mình có cái tâm trong sạch, bao dung, tha thứ rồi khi gặp phải chuyện gì thì mình trở lại mình giận, mình buồn phiền, mình khó chịu. Trong thực tế rất khó phân
biệt tâm đời với chân tâm.

Bây giờ cô tiếp tục nói đến một phần khác nữa. Bây giờ đi vô thực tế, tâm chỉ là cái biết thôi. Cô dùng từ biết để cho đơn giản, bình dân chứ có vô số mức độ của cái biết. Mức độ sâu sắc hơn là hiểu biết, hiểu biết mức độ nữa là trí tuệ hay là nhận thức. Thật ra cốt lõi vẫn là cái biết thôi từ cái biết đơn giản, đơn sơ cho tới cái biết vững chắc, rõ ràng, chi tiết, có trí tuệ, có đạo đức. Con đường tu của mình là một tiến trình làm sao để quan sát cái biết của mình và chuyển hóa nó từ cái biết đưa tới buồn phiền, đau khổ chuyển tới cái biết trong sạch, tĩnh lặng của chân tâm đó là con đường tu của mình.

Đơn giản như vậy thôi, không có gì bí hiểm. Không có thần linh ở trong này, không có cái gì cao xa ngoài tầm tay, nó nằm trong tầm tay của mình tại vì mình là chỗ của cái biết. Khi nói mình ở đây tức là tạm nói cái chân ngã. Thực sự cái chân ngã chính là cái biết thôi. Bây giờ cô đi vào chi tiết; chúng ta xem như là những người bình thường ở trong cuộc đời còn có nhiều liên lạc, liên hệ gia đình, xã hội, đất nước, nhân loại v.v. Làm sao để mình có thể sống một cuộc đời hài hòa trong hoàn cảnh của mình mà mình vẫn vươn lên đi tới cái chỗ hoàn toàn tốt đẹp cao thượng của chân tâm.

Cái biết đó lúc nào xuất hiện? Lúc nào có mặt? Đây là những cách thực hành mình đã học hết rồi trong lớp Thiền căn bản. Cái biết là một cái gì nó rất là trừu tượng, vô hình, không có thấy được, không có âm thanh, không phải là một cái vật gì cụ thể để mình thấy bằng con mắt hay là để mình có thể lấy tay mình sờ được nó. Cái biết là một khái niệm trừu tượng chính nó không có tên là cái biết; mình tạm dùng tên là cái biết để mình gọi cái đó mà thôi. Cái biết tạm gọi nó là tâm.

Khi cái biết chỉ là cái biết thôi thì đó là chân tâm. Đơn giản không? Cái định nghĩa của cô như vậy đó. Khi cái biết chỉ là cái biết thôi thì đó là chân tâm. Bây giờ cô đối chiếu trong kinh điển. Bài kinh Bahiya, trong đó Đức Phật khai thị cho ông Bahiya về cái biết, nhưng làm sao thể hiện ra cái biết? Nó phải biểu lộ qua giác quan; cứ tưởng tượng như cái biết là cái ở trong nhà đi. Giữa cái bên trong nhà với bên ngoài nó thông qua sáu cửa sổ; cửa sổ gọi tên là mắt, cửa sổ là tai, cửa sổ là mũi, là lưỡi, là thân và là ý. Do đó, có sáu cửa sổ để cho cái biết nó nhìn ra bên ngoài. Tạm gọi bên ngoài là thế gian, là cuộc đời; còn mình là cái nhà đi.

Thân mình là cái nhà, tâm mình là cái biết nó ở trong cái nhà giống như ngọn đèn nó bên trong nhà vậy đó. Nó chiếu sáng ra thì nó phải chiếu sáng ra sáu cửa sổ là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý. Như vậy, khi mình mở cửa sổ con mắt ra thì mình thấy bên ngoài nhưng mà lúc đó mình phải nhận ra cái thấy của mình, lúc đó mới gọi là trong cái biết chỉ là cái biết thôi; biết qua thấy thì trong kinh Bahiya, Đức Phật dạy như thế này: trong cái thấy chỉ là cái thấy, trong cái nghe chỉ là cái nghe, trong cái thọ tưởng tức là sự xúc chạm, chỉ là cái thọ tưởng, trong cái thức tri chỉ là cái thức tri. Cái thức tri chính là cái biết hay là cái nhận thức, nó chỉ là chính nó thôi thì đối chiếu lại với cái định nghĩa của Đức Phật thì Chân Tâm là cái gì? Là tâm thuần nhất thuần nhất.

Hồi xưa Thầy dùng chữ unified mind cho tâm thuần nhất nghĩa là chỉ là chính nó thôi, không có cái gì ở trong đó hết. Khi ở trong cái tâm thuần nhất cũng chính là ở trong cái biết chỉ là cái biết dù cho qua thấy, qua nghe, qua xúc chạm hay qua nhận thức. Trong "cái biết chỉ là cái biết thôi" thì nó trong sạch, nó đâu có cái gì lẫn vào trong đó đâu mà nói nó bị dính mắc, bị nhơ bẩn. Nó trong sạch hoàn toàn.

Bây giờ đối chiếu trong kinh điển, quý vị sẽ thấy nó khế hợp hết. Lục Tổ Huệ Năng nói đến cái "bản lai vô nhất vật, hà xứ nhá trần ai". Từ xưa tới nay đâu có cái gì ở trong đó đâu mà dính bụi bậm phải không? Đó cũng là chỗ trong "cái biết chỉ là cái biết thôi". Như vậy cái đặc tính đầu tiên của chân tâm là nó hoàn toàn trong sạch mà khi hoàn toàn trong sạchtiếp xúc với bên ngoài nó đâu có dính với cái gì. Nếu có cái gì dính mắc vô thì đâu còn trong sạch cho nên nó cũng hoàn toàn yên lặng, bất động. Không bất động nghĩa là khi nó rung chuyển, nó lung lay.

Nhớ lại bài kinh "Nhất dạ hiền giả" đã học rồi từ lớp Thiền căn bản. Câu "tuệ quán chính ở đây, không động, không rung chuyển". Chân tâm nó không có rung chuyển, không có lung lay, không có dao động. Khi người ta nói thì mình vui, người ta nói câu khác thì mình khổ thì tâm mình bị lay động rồi. Bây giờ làm sao để người ta nói câu gì mà tâm mình cũng không bị lay động theo thì phải bằng trí tuệ thôi; phải bằng trí tuệ để gìn giữ, để hiểu người ta khen mình là người ta khích lệ mình thôi, mình cảm ơn. Người ta chỉ trích mình, nói lỗi mình thì mình cứ tự xét có lỗi hay không có lỗi và đều cám ơn. Như vậy, tâm mình nó bình an liền. Khi cái tâm mình trong sạch thì nó không có dính mắc cái gì trong đời cho nên nó sẽ tĩnh lặng, bất động. Đứng yên, bất động ở đây mình phải hiểu là nó không lung lai, nó không rung chuyển theo cuộc đời bên ngoài chứ bất động không có nghĩa là hoàn toàn bất động.

Bất động không có nghĩa là mình bắt nó đứng yên như mặt nước ao tù; tâm của mình nó là một dòng biết. Cái biết là một dòng niệm biết khởi lên, chấm dứt; tới niệm biết thứ nhì khởi lên rồi chấm dứt, tới niệm biết thứ ba khởi lên rồi chấm dứt. Cái dòng biết liên tục như một dòng nước chảy mình không thể nào bắt dòng nước chảy đó đứng yên; nó đứng yên thì là nó chết nhưng mà thực sự chết cũng không phải đứng yên. Thực sự, tất cả những gì trên thế gian này, cả tâm của mình luôn luôn chuyển động. Quý vị có một chút ít kiến thức về khoa học vật lý, quý vị cũng biết rồi; tất cả là những sóng chuyển động, không có cái gì đứng yên, không có một cái gì đứng yên từ cái nhỏ nhất cho tới cái lớn nhất, nó đều chuyển động. Cái lớn nhất là tích tụ của hàng tỷ, hàng tỷ, hàng tỷ cái nhỏ nhất. Cái nhỏ nhất chuyển động theo quy luật tự nhiên vật lý thì cái lớn nhất nó cũng chuyển động vì nó là tập hợp của vô số những cái nhỏ nhất.

Bây giờ mình tạm nói cái nhỏ nhất là nguyên tử. Nó là tích lũy của vô số những cái nhỏ nhất cho nên tất cả thế gian, khi gọi là thế gian, khi gọi là vũ trụ, khi gọi là cuộc đời nó là một cái tổng thể chuyển động không ngừng. Mắt của người thường không có thể nhìn thấy những cái li ti hay là những cái vĩ đại nhưng mà bằng trí tuệ mình học, mình hiểu cái quy luật chuyển động luôn luôn đó là một chân lý của cuộc đời. Thành thử, khi tạm nói cái tâm mình bất động không có nghĩa là bất động. Bất động chỉ có nghĩa là nó không bị dính mắc theo cuộc đời để mà lay chuyển, mà biến đổi theo dòng đời, chỉ vậy thôi. Tức là có con đường đi riêng theo trí tuệ của nó thì gọi là bất động, gọi là tâm bất động.

Cho nên đối chiếu với kinh điển, Ngài Hàn Sơn là một thiền sư Trung hoa. Ngài nói rằng "tám gió thổi không động" là định đó là định bất động. Tám gió là những cái cảnh trong đời gồm cảnh vui, cảnh khổ, cảnh thành công hay cảnh thất bại, được người ta khen ngợi hay người ta chê bai; những cảnh đời đó thay đổi luôn luôn nhưng mình không có bị cuốn hút theo để khi vui, khi buồn thì gọi là tâm bất động, là định bất động và định này là định hằng ngày trong đời sống. Không có khi nào gọi là nhập định, không có khi nào gọi là xuất định thì định này được các vị Tổ gọi là đại định hoặc là các vị Tổ gọi một tên nữa là Như Lai Thanh Tịnh Thiền hay là Tối Thượng Thừa Thiền. Đó là định trong suốt cuộc đời tức là tâm mình không bị cuốn hút theo cảnh đời và sống trong bốn oai nghi trong cuộc đời bình thường gọi là Như Lai Thanh Tịnh Thiền là định bất động.

cố gắng cô trình bày để quý vị nhận ra nếu mình thực hành lệch một chút xíu thì nó rơi vô cái Diệt Tận Định của ngoại đạo. Khi nào mình không có trí tuệ bật ra, mình không có những kiến giải gì mới lạ, mình không hiểu cái bản thể trống không, bản thể Như huyễn của cuộc đời, mình không có cái bình đẳng tánh thì coi chừng mình rơi vô nước chết của định. Tại sao các phương thức quán Tuệ thì không có cái bệnh của quán hay của tuệ mà tại sao định lại có cái bệnh của định; cái bệnh của định là si định, trầm không, vô kývọng tưởng đó là bốn cái bệnh của định. Cô muốn lưu ý quý vị một chút xíu để quý vị hiểu cho thiệt đúng chữ "định bất động".

Bây giờ trở lại, nói đơn giản lại làm sao để nhận ra cái chân tâm như nãy giờ cô có giảng, đó là cái biết. Lúc nào mình cũng phải giữ cái biết. Từ xưa tới giờ mình sống khi vui, khi buồn là vì mình không có cái biết rõ ràng, khách quan của cái chân tâm. Khi mình có cái biết đó thì mình không buồn, không khổ, không giận, cũng không có vui quá. Khi mình sống ở trong cuộc đời, mình có cái biết đó thì mình không có quên chìa khóa không có quên tiền, không có quên cái bóp. Tức là sao?

Tức là lúc nào mình cũng phải có chánh niệm tỉnh giác thì mình sẽ không quên những cái thứ đó. Từ xưa tới giờ, mình sống ở trong cuộc đời mà như là là người đi trong đêm tối. Bây giờ quý vị thử nhìn lại cái quảng đời mấy mươi năm mình đã trải qua đi, quý vị sẽ thấy mình bây giờ không có được gì hết, không có được cái gì ngoài cái sức khỏe không còn khỏe nữa, tuổi đời chồng chất; nhìn lại đi mình có bao nhiêu tiền trong tay, trong nhà băng bây giờ còn lại cái gì? Còn lại sức khỏe không còn, tuổi đời đã cao, con cháu thì có đời sống riêng của chúng nó rồi. Giờ mình đâu còn gì ngoài tay trắng và khi mình ra đi cũng tay trắng thôi. Nhưng mà bây giờ mình tìm về Phật pháp đó là hạnh phúc, đó là phước báu của mình đó. Bây giờ mình biết rồi làm sao để thực sự có hạnh phúc? Làm sao để có một hành trang gì đó để đem đi qua đời sau?

Đó là mình trở về nhận ra được cái chân tâm của mình và bắt đầu từ đây sống với cái chân tâm đó cũng chính là cái biết thôi. Lúc nào mình làm cái gì, mình biết rõ ràng mình đang làm cái đó, mình nấu cơm, biết mình đang nấu cơm, bây giờ mình đang ngồi đây nghe pháp, biết mình đang ngồi đây nghe pháp; khi mình ăn, biết mình đang ăn, mình đi, biết mình đang đi; lúc nào cũng giữ cái biết thì khi chỉ biết như vậy thôi thì đâu có cái gì là buồn, là giận, là lo, là sợ trong cái biết đó đâu! Ví dụ, bây giờ mình đang nghe, chú ý nghe rõ ràng từng chữ và hiểu thì đó là cái tâm của mình nó đang trong sạch, không buồn, không khổ ngay trong lúc này. Đó là cái gì? Đó là mình đang sống trong cái chân tâm của mình.

Cô giảng đơn giản vậy đó. Không phải là cô làm cho đơn giản được đâu! Tự cái chân tâm của mình nó đơn giản như vậy đó quý vị. Mình đang ngồi, biết mình đang ngồi, chân mình đang đau biết chân mình đang đau, dễ quá mà! Mình đang cười, biết mình đang cười, mình đang an lạc, biết mình an lạc là đủ rồi. Trong lúc này mình không có một cái gì dính mắc với ngoài đời, không có cái dính mắc về tham ái, buồn giận ai hết; đó mình phải nhận ra rõ ràng như vậy thì cái biết đó, cái trạng thái tâm này là chân tâm mà trong kinh từ đầu tới cuối Đức Phật dạy mình có bốn chữ thôi chánh niệm và tỉnh giác.

Chánh niệm là biết rõ ràng, tỉnh giác là lúc nào cũng phải giữ cái biết rõ ràng đó gọi là chánh niệm và tỉnh giác. Hồi xưa thì Thầy dịch cái từ tỉnh giác là awakening, còn chánh niệm đó là sự nhận biết thì Thầy dịch là awareness. Awakening awareness là chánh niệm tỉnh giác. Mình chỉ cần tu tập có bốn chữ đó thôi, tất cả những cái khác chỉ là phụ thuộc. Tại vì chánh niệm cũng là một tiến trình có rất nhiều mức độ từ đơn giản, đơn sơ, lờ mờ lần lần nó tiến tới rõ ràng hơn, sâu sắc hơn, đầy đủ hơn, rồi có trí tuệ nữa. Nhiều mức độ của chánh niệm lắm tức là nhiều mức độ của cái biết.

Tùy nơi mỗi người, nếu mình nhận biết rõ và mình áp dụng tinh tấn, miên mật thì cái chân tâm của mình nó sáng và vững chắc. Khi mình sống được ở trong cái chân tâm thì sức khỏe của mình sẽ lần lần điều chỉnh lại, phục hồi; tâm mình an lạctrí tuệ của mình bây giờ là trí khách quan, không có thiên lệch, không có thiên vị, không có ích kỷ nữa. Từ trong chân tâm nó sẽ phát huy ra đủ mọi đức tính của con người; mình sẽ có cái tâm bình đẳng thì lúc đó mới nói đến chữ từ, bình đẳng thương mến tất cả mọi người, rồi mới tới bi, ai cần thì mình giúp đỡ, rồi mới tới hỷ, vui theo cái hạnh phúc của người khác, không còn lòng đố kỵ, nhỏ nhen và cuối cùng là tâm xả tức là bình đẳng, sống thanh thản trong cuộc đời.

Đó cô trình bày khái quát thôi. Con đường tu của mình nó đơn giản như vậy. Trong số chúng ta ở đây cũng ít người trẻ mà bảy bó, tám bó thì cũng khá nhiều cho nên cô không giảng cái gì sâu sắc hết; cô không giảng tới thể nhập chân như, thể nhập không định gì hết mà cô giảng cụ thể trong đời sống bình thường, nó nằm trong tầm tay của mình đó quý vị. Mình tu tập, học bao nhiêu kinh điển rốt cuộc lại, chọn lọc lại thì nó đơn giản như vậy thôi cũng như bốn câu mà ai cũng biết: "chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành, tự tịnh kỳ ý, thị chư Phật giáo". Các vị Tổ dạy: chư ác mạt tác là đừng có làm việc ác, chúng thiện phụng hành là làm tất cả mọi việc lành, tự tịnh kỳ ý là cái ý của mình nó phải trong sạch. Đó là lời chư Phật dạy đơn giảnthực tế ở trong cuộc đời.

Khi vị Thiền sư nói bốn câu cốt lõi của Phật pháp, ông Thiền khách mới nói cái điều mà Ngài nói đó con nít tám tuổi nó cũng biết nữa chứ đâu có gì cao xa, huyền bí đâu? Ông Thiền sư trả lời là con nít tám tuổi cũng biết nhưng mà ông già 80 chưa chắc làm được thì mình mới suy gẫm cái chỗ này. Hiểu và biết vẫn chưa đủ mà cần phải áp dụng được mới được.

Vấn đề của mình là làm sao phải phân biệt cái gì ác, cái gì thiện. Muốn phân biệt phải dùng sự suy nghĩ, phân biệt, so sánh để mà biết cái nào đúng, cái nào không đúng. Cái đúng thì mình làm, cái không đúng thì mình không làm; thành ra khi sống ở trong đời thì mình phải vận dụng hết những cái khả năng của não bộ để mà tu, để sống cho đúng chứ mình không có chê bay một cái gì hết nhất là những cái phương thức của Đức Phật dạy; quán cũng cho mình có trí tuệ mà Tuệ cũng cho mình có trí tuệ mà quý vị nhớ là sống ở trong đời hay đi tu cũng đều phải đặt trên nền tảng của trí tuệ, từ cái trí tuệ thông thường, biết phân biệt đúng sai đi lần lần lần tới cái trí tuệ sáng suốt, hiểu biết những chân lý ở trong Phật giáo, những chân lý này mình phải học từ Đức Phật, mình phải suy gẫm tức là văn tư tu để mình áp dụng. Cho nên phương thức của Thiền Quán rất là quan trọng chứ đừng có chê Thiền Quán, lần lần mình mới đi tới trí tuệ phát huy là trí tuệ bát nhã.

Cô đọc nhiều trong kinh Nikaya về cuộc đời của các vị thánh đệ tử đắc quả A la hán, cô thấy hầu hết đều đi vào A la hán quả qua con đường của Thiền Quán. Quý vị về đọc trong kinh Nikaya, quý vị sẽ thấy mỗi vị đệ tử khi mới xuất gia, Đức Phật cho một chủ đề Thiền Quán rồi đi vào rừng suy gẫm rồi đắc quả A La Hán. Bây giờ cô cho thêm ví dụ nữa mà cô nghĩ chắc quý vị cũng nghe cô nói đi, nói lại hoài bài Đại Kinh Xóm Ngựa, Đức Phật dạy nhiều bước tu mà bước đầuGiới luậtThiền Quán, còn định là kết quả thôi. Khi cái tâm của mình trong sạch, yên lặng rồi thì kết quả là cái tâm không lay động, không dính mắc với cuộc đời; đó là định trong cuộc đời chứ không phải ngồi kiết già, ngồi bán già, ngồi trong Thiền đường mới có thể kinh nghiệm định.

Định là cái bản chất tự nhiên của chân tâm, nó là cái pháp Vô Vi. Định là một đặc điểm của chân tâmchân tâmPháp Vô Vi. Chân tâm không phải là pháp Hữu Vi mà mình có thể dùng điều kiện này, điều kiện nọ để mình tìm cho ra cái chân tâm và bắt nó phải đứng yên. Sau này, cô nhận ra rất rõ ràng hai lối tu khác nhau: một lối tu ép buộc mình phải như thế này, phải như thế kia và có những khuôn khổ nhất định. Đó là pháp Hữu Vi, dù cho có đạt được tâm yên lặng, trạng thái yên lặng đó vẫn tùy thuộc nơi điều kiện; khi không đủ điều kiện thì nó không còn yên lặng và khởi ra vọng tưởng. Tại sao mà vọng tưởng khởi ra hoài? Tại vì mình chưa có hiểu được cái bản chất của vọng tưởng là cái gì? Vọng tưởng tại sao xuất phát ra? Mình phải hiểu rõ ngọn ngành, nguồn gốc thì nó mới không có khởi ra.

Vọng tưởng cũng chỉ là cái biết. Làm sao mình bịt mắt cái biết được? Làm sao mình bịt kín không cho nó biết? Vấn đề của mình không phải là không cho nó khởi lên cái biết mà vấn đề của mình là chuyển hóa cái biết đó. Thay vì nó biết những gì ở trong đời rồi nó xao xuyến, rung chuyển, lay động theo. Bây giờ mình chuyển nó để nó biết những cái gì đúng, tốt, thiện thì bấy giờ gọi là biện tài vô ngại, biện tài là cái gì? Là cái dòng tâm tuôn chảy, nếu dòng tâm tuôn chảy qua miền đất của trí tuệ thì nó thành biện tài. Còn khi dòng tâm đó chảy qua miền lậu hoặc thì nó là cái biển khổ của trần gian; chỉ vậy thôi chứ làm sao mà ngăn được cái dòng tâm không cho nó chảy.

Cô muốn nói dầu cho mình làm cái đập gì đi nữa cũng không có ngăn được. Cô có nhận định như vậy và chia sẻ với quý vị; xem như một món quà trong tầm tay của mình, trong tầm tay của mỗi người vẫn có con đường tu rõ ràng cụ thể như vậy: "làm cái gì biết cái đó", khi mình "khởi ý gì, biết cái ý đó" và phải nhận rõ cái ý đó là tốt nên khởi hay là ý đó là ý ác thì phải chấm dứt nó ngay. Có nhiều cách chấm dứt lắm, mình phải xem lại bài An trú tầm và bài Song tầm, hai bài đó rất là hay để quý vị áp dụng trong bước đầu tu tập tầm tức là lời nói thầm. Nghĩa là mình vẫn suy nghĩ, vẫn nói lầm bầm ở trong đầu nhưng bây giờ mình nói đúng, nói tốt. Khi mình khởi ra một ý xấu, tham lam, dính mắc, muốn hại ai thì phải biết, chính cái biết đó là trí tuệ; còn người không biết thì sẽ tiếp tục khởi ý nghĩ xấu ác và nó tuôn ra lời nói, hành động xấu ác. Còn bây giờ mình biết cái đó là không tốt thì mình phải khởi liền một ý tốt để chấm dứt ý không tốt đó nhờ bài kinh Song tầm. Bài kinh An trú tầm cũng đưa ra nhiều cách để mình chuyển hóa cái tâm đời của mình, quý vị cũng cần xem lại hai bài kinh đó dạy những cách áp dụng rất là cụ thể. Quý vị đừng có chê lời nói thầm, đừng có chụp mủ bất cứ lời nói thầm nào đều là vọng tưởng, đó là là mình chụp mủ.

Có những lời nói thầm đúng, tốt thì vẫn là tâm bậc thánh nhớ vậy đó. Khi lời nói thầm đó đúng hoàn toàn thì đó là kiến giải của Phật tánh chứ không phải tất cả những lời nói thầm đều là tâm đời đâu! Khi mình không nhận ra, mình cứ chấm dứt nó hoài thì mình sẽ rơi vô si định thôi. Hôm nay coi như cô trình bày một cách sống đơn giản nhưng mà nó cụ thể đối với mình. Cô mong rằng quý vị nhất là những cô bác lớn tuổi, cuộc đời còn ngắn lắm khi mình nhận ra được thì mình cứ sống bình thường nhưng làm cái gì biết cái đó và cái biết này phải khách quan, rõ ràng, phải biết đúng nếu mà ý nghĩ đó không đúng thì phải chuyển đổi liền.

Chuyển đổi tâm, đó là trí tuệ và đó là con đường của Thiền Quán. Tuy tạm nói là Thiền Quán nó cũng là Thiền Tuệ mà cũng là Định và cũng là Giới nữa, khi mình biết sai mình chuyển đổi tốt hơn thì đó là Giới rồi. Khi mình thiên vị, mình ghét ai thì tâm mình không có khách quan, mình chuyển đổi lại cái thấy khách quan thôi thì đó là Vipassana là thiền Tuệ. Khi mình khởi ra cái ý muốn nói hay muốn làm một việc gì không đúng, mình dừng lại liền thì cái đó là Định rồi, Định trong cuộc đời; quý vị chỉ cần giữ cái biết trong sáng, trong sạch, khách quan, làm cái gì biết cái đó, không có tưởng nhớ để mà buồn khổ quá khứ, không có lo nghĩ tới tương lai, không có dính mắc gì hết trong hiện tại bên ngoài, đó là quý vị lúc nào cũng giữ chánh niệm và tỉnh giác như vậy; chỉ giữ cái biết thôi mà nó khế hợp với tất cả mọi con đườngĐức Phật đã dạy: quán, chỉ, định, tuệ và giới.

Hôm nay, cô tóm gọn lại cách sống đúng, tạm gọi là sống Thiền. Cô mong là quý vị có thể thực hành được trong cuộc đời mà không cần phải xuất gia. Cô chấm dứt ở đây quý vị có thể có thắc mắc gì thì hỏi cô.

Chúng ta hồi hướng quý vị.

Nguyện đem công đức này
Hướng về khắp tất cả
Đệ tửchúng sanh
Đều trọn thành Phật đạo.


Pháp thoại: Ni sư Triệt Như
Phiên tả: Tuệ Chiếu

Line 2

 CON ĐƯỜNG GIỚI QUÁN ĐỊNH TUỆ
 Đạo Tràng NAM CALI 
Ngày 16 - 3 – 2024
blank

Click icon tam giác để nghe - Click icon ba dấu chấm để download

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, January 14, 20261:20 PM(View: 478)
ĐƯỜNG HUYẾT LÀ PHÁP – KHÔNG PHẢI KẺ THÙ. Nếu nghe được pháp này, xin đừng hỏi: “Bao lâu thì hết bệnh?”. Hãy hỏi: “Từ hôm nay, ta có sống tỉnh thức hơn không?” Khi thân được lắng nghe, tâm được buông bớt, đời sống được chậm lại… Đường huyết sẽ tự biết con đường quay về.
Wednesday, January 14, 20269:17 AM(View: 258)
Về hưu tu học tâm linh, / Tạo thêm phước đức, siêu sinh mai này.
Tuesday, January 13, 20267:55 PM(View: 209)
Một vòng tròn nhỏ chứa đầy. Những câu kệ dạy chứa đầy Ý KHÔNG. Một niềm phúc lạc trong lòng. Cho vào khung, treo bên trong Thiền Đường...
Tuesday, January 13, 20266:44 PM(View: 134)
Việc đọc kinh Bát Nhã hay Chú Đại Bi với tốc độ nhanh không phải là một quy định bắt buộc trong Phật giáo, nhưng đây là một phương pháp hành trì phổ biến có những lý do và mục đích cụ thể sau đây: 1. Nhiếp tâm Khi đọc với tốc độ nhanh, tâm trí bạn buộc phải tập trung cao độ vào từng chữ, từng âm tiết để không bị vấp hoặc quên lời. Cắt đứt tạp niệm: Nếu đọc chậm, tâm trí dễ nảy sinh các suy nghĩ vẩn vơ (phóng dật). Tốc độ nhanh giúp "khóa" tâm vào lời kinh, không cho các vọng tưởng xen vào. Trạng thái định: Khi đạt đến một tốc độ nhất định, người đọc dễ đi vào trạng thái định (nhất tâm). 2. Vượt qua sự phân tích của ý thức Kinh Bát Nhã và Chú Đại Bi chứa đựng những triết lý cao siêu (tính Không) hoặc các câu chú tiếng Phạn không mang ý nghĩa mặt chữ thông thường. Đọc bằng trực giác: Việc đọc nhanh giúp người tụng vượt qua việc cố gắng phân tích ý nghĩa logic của từng câu chữ bằng trí óc phàm phu, từ đó giúp âm thanh thấm sâu vào tàng thức (A-lại-da thức). - GEMINI
Wednesday, January 7, 20269:07 AM(View: 286)
Đạo tràng Thiền Tánh Không Paris, với một ban giáo thọ khá hùng mạnh, có khả năng đồng đều, lại đầy nhiệt huyết và tự tin, đã khá thành công trong việc đảm nhiệm phần đứng lớp với hầu hết các chủ đề dưới sự giám sát của Ni sư Triệt Như trong lớp Căn bản song ngữ 109 vừa qua. Câu hỏi đặt ra với đạo tràng Paris bây giờ chỉ còn là “ Bao giờ xuống núi? “
Tuesday, January 6, 202611:04 AM(View: 585)
Không Nói không làm ta mất đời sống. Không Nói trả ta về đời sống thật. Không cần trở thành ai khác. Không cần sửa mình cho tốt hơn. Một phút Không Nói là một cửa giải thoát nhỏ.
Tuesday, January 6, 202612:11 AM(View: 364)
Mai vàng nở rộ nụ đầy cành / Xuân về én lượn khắp trời xanh / Trẻ già đón Tết đầy hy vọng / Thế giới thanh bình phúc lộc sanh.
Monday, January 5, 202611:15 PM(View: 214)
Bài thơ viết trước bình minh / Của một lão Ông tuổi Chín mươi năm / Giữa khuya, đơn độc, thì thầm / Làm sao biết tuổi “trăm năm cuối cùng“ ?!
Monday, January 5, 20266:25 PM(View: 206)
🎵 Nhạc Tụng (3 biến ) "Bát Nhã Tâm Kinh" #5 Tụng nhanh liên tục ... Giúp học thuộc lòng...🙏🙏🙏
Saturday, January 3, 20269:08 AM(View: 188)
Tâm Chiếu - Kinh Châu Báu Đạo tràng Houston CN May 14 2025
Thursday, January 1, 20266:41 PM(View: 213)
MÀU THỜI GIAN - THE COLOR OF TIME Suno music - Quảng Hoàng_Nguyen Thi Lan thực hiện Lyrics: Thanh Long_Nguyễn Viết Danh
Tuesday, December 30, 20258:48 PM(View: 692)
Trong Kinh Phật Tự Thuyết, Đức Phật không trình bày một học thuyết để suy luận, mà trực tiếp dẫn tâm người nghe ra khỏi mọi chỗ nương tựa. Ngài mở đầu bằng một chuỗi phủ định tuyệt đối. Mục đích của chuỗi phủ định này không phải để mô tả một cảnh giới, mà để buộc tâm người nghe rơi vào trạng thái Nhận Thức Biết Không Lời. Khi mọi đối tượng bị phủ định, tâm không còn chỗ bám, lúc ấy mới có cơ hội chạm đến đoạn tận khổ đau.
Tuesday, December 30, 20255:47 PM(View: 228)
*Một Năm Khép Lại – 一年の終わりに( Ichinen no owari ni )" là khúc Enka chiêm nghiệm, lắng đọng giữa khoảnh khắc giao mùa. Bài hát nhìn lại những được–mất của năm cũ bằng sự biết ơn và buông xả. Không kể câu chuyện hơn thua, chỉ thì thầm lời quay về với tĩnh lặng nội tâm. Khi năm khép lại, con đường trở về chính mình cũng nhẹ nhàng mở ra.
Tuesday, December 30, 20253:21 PM(View: 230)
Nắng nóng nung người, ấm áp ghê. Mùa Đông băng giá, mà Nắng về. Già nua như ta, hạnh phúc quá! Cám ơn Nắng ấm lắm, Nắng ơi!
Monday, December 29, 20259:55 PM(View: 627)
Thầy về cõi Tịnh, lòng còn thương / Trần gian nhớ mãi lệ vấn vương / Bao năm mới có vị Bồ Tát / THÔNG TRIỆT nghìn thu vẫn tỏa hương.
Sunday, December 28, 20251:04 PM(View: 277)
Thưa Sư Ông con đã không có duyên gặp Người nhưng con đã gặp được một pháp tu, con hứa thực hành rốt ráo theo lời chỉ dạy của Vị thừa kế đồng thời học hỏi thêm nơi các đệ tử kỳ cựu của Người.
Saturday, December 27, 20253:57 PM(View: 219)
Tạ ơn Bồ Tát hóa thân / Vì mang sứ mạng phân thân cho đời. / Chúc Ni Sư mãi thảnh thơi / Thong dong tự tại cho đời thăng hoa
Saturday, December 27, 20253:23 PM(View: 188)
Thưở ban sơ mới gặp Thầy / Tâm còn chao đảo, đêm ngày lo âu / Duyên may gặp được dòng thiền / Tánh không rõ sáng ,Thầy đem trao truyền / Không nói, bí quyết hiện tiền / Dứt đường tầm tứ, nhiễu nhương lâu đời
Friday, December 26, 202511:38 AM(View: 245)
Mạt-na tan giữa lặng thầm, / / Đại viên cảnh trí trăng rằm không mây./ Không thêm, cũng chẳng vơi đầy,/ Xưa nay vẫn vậy – chỉ quay đầu nhìn.
Thursday, December 25, 202510:21 AM(View: 614)
Thành Kính TƯỞNG NIỆM ÂN SƯ Hòa Thượng Thiền Sư THÍCH THÔNG TRIỆT, Ban Điều Hành Website cùng Tâm Hiền, Tâm Hoa (Nam Cali), Quang Thông (Sydney) thực hiện hình ảnh và Phần nhạc nền: Thầy Kính Yêu (thơ: Tuệ Vinh) Xin kính dâng Thầy.
Tuesday, December 23, 20259:41 PM(View: 585)
Để buông thả “tâm viên ý mã” / Thầm biết KHÔNG … NÓI … Chiêu Thầy ban / Nhìn đâu cũng hiện pháp KHÔNG NÓI / Mã số KHÔNG LỜI, đã được an.
Tuesday, December 23, 20254:30 PM(View: 244)
Nhạc Tụng Bát Nhã Tâm Kinh #4 🙏🙏🙏 | Tụng Nhanh Liên Tục Không Ngừng... !
Tuesday, December 23, 20253:12 PM(View: 694)
NHẬN THỨC GỢI LÊN là chìa khóa quan trọng trong chuyên tu định và khai mở Tánh giác. Trong quá trình tu tập thiền định, chúng ta thường chú trọng đến hơi thở, định lực, hay sự yên lặng của tâm, nhưng có một yếu tố rất quan trọng mà ít người để ý đúng mức – đó là Nhận thức gợi lên (evocative cognition).
Tuesday, December 23, 202510:03 AM(View: 216)
Không Lạc viết thơ này / Nhớ những ngày cùng lão / Cùng dạo bước Thiền Trang / Những ngày chưa quá già.
Tuesday, December 16, 202511:45 AM(View: 785)
Chân Như là thực tại như nó là. Không Nói là con đường ngắn nhất để thấy thực tại đó. Khi ngôn ngữ nội tâm dừng, ngã chấp không còn chỗ đứng. Khi ngã lắng xuống, Chân Như hiển lộ. Không Nói không tạo ra Chân Như. Không Nói chỉ dọn đường cho Chân Như tự hiện.
Tuesday, December 16, 202511:35 AM(View: 328)
Chỉ e lạng quạng trình thưa, Sợ ba cây gậy ...
Monday, December 15, 20253:03 PM(View: 343)
Ngày nào LẦU HẠC ồn ào / Người đi, kẻ đến, người vào, người vô / Rồi ai cưỡi Hạc đi mô! / Để LẦU HOÀNG HẠC một lầu trống trơn.
Sunday, December 14, 20259:47 PM(View: 742)
Nghìn bài đã nở rộ, chỉ mới bắt đầu thôi, / Xin gìn giữ di sản Thầy trao giữa đời trôi. / Nguyện tinh tấn từng bước giữ tình huynh đệ thôi, / Để mỗi chữ trên diễn đàn thành cánh hoa dâng Thầy. / A thousand posts now bloom, but just the start ahead, / We vow to guard the gifts our Master softly gave / . With diligence we walk, united hearts we save, / May every written word become a flower for Him.
Friday, December 12, 20255:51 PM(View: 302)
Tâm Chiếu: Ba La Mật và Cái Khuôn của Giải Thoát Đạo tràng Houston 11/16/ 2024
Tuesday, December 9, 202512:35 AM(View: 972)
Thiền Sinh Giáo Thọ TUỆ CHIẾU trình bày đề tài Kỹ Thuật KHÔNG NÓI tại Thiền Đường Tánh Không Nam California, ngày 11 tháng 10 năm 2025.
Tuesday, December 9, 202512:15 AM(View: 373)
Mùa thu đã đến đây rồi... Mà sao ta vẫn chơi vơi bên đời... Đi hoài chưa thấy chân trời... Vẫn còn bản ngã chưa phai bao giờ, ...
Saturday, December 6, 20257:58 PM(View: 584)
VÔ NGÔN Pháp Phật, / KHÔNG NÓI chiêu Thầy… / Lắng trong từng hơi thở này… / Con nguyện giữ trọn đời. / The Buddha’s Wordless Teaching, / The Master’s Silent Transmission. / In every mindful breath, / I vow to keep it all my life.
Saturday, December 6, 20257:45 PM(View: 439)
Tấm thân cát bụi vô thường / Sanh già bệnh chết, có nương người nào! / Vậy mà không biết vì sao / Con người cũng chẳng chút nao núng lòng?! ĐỜI LÀ VẬY ĐÓ, biết không ? / Tu đi ! kẻo trễ uổng công kiếp người / Lười hả ? xin đừng biếng lười / Tu đi ! kẻo trễ, thưa người không quen!!!
Wednesday, December 3, 20252:28 PM(View: 467)
Monday, December 1, 202512:09 PM(View: 476)
Tâm Đà La Ni... Buồn chi cho khổ... Tâm tĩnh lặng rồi... Thấy khổ... cũng... không... Om… ánh sáng nhiệm mầu… dẫn đường con về… Namo Ratna Trayāya Namo Ārya Avalokiteśvarāya Bodhisattvāya Mahāsattvāya Mahākārunikāya ...
Monday, December 1, 202511:55 AM(View: 416)
Bao văn tự chữ nghĩa mênh mông, dù không đến nỗi quá vô minh, nhưng cuối cùng khi trong trạng thái hoang mang chỉ còn thấy giữ tâm hồn thanh thản, đừng vướng mắc, mong cầu hay khao khát, cứ phó mặc cho pháp tự vận hành và thấu hiểu dám hành trì mỗi một chữ Buông.
Monday, December 1, 202510:38 AM(View: 335)
Bốn Bể Năm Châu chung mái nhà / Đạo Tràng Tánh Không khắp bao la / Bốn phương tám hướng đồng quy hội / Diễn Đàn Tánh không mái nhà chung
Thursday, November 27, 202510:42 PM(View: 421)
Con nay hiểu ra rằng chúng ta sống chung quanh các hiện tượng thế gian và tiếp xúc với hiện tượng thế gian trong từng sát na thời gian, cũng chính ta tác động đến qui luật nhân quả giữa ta và hiện tượng ấy, không làm sao mà khác đi được.
Wednesday, November 26, 20251:09 PM(View: 758)
Chân như có nghĩa thực tại chân thực (True Reality). Không có gì cộng vào trên nó nhưng cũng không có cái gì trừ đi trên nó. Nó chỉ là như vậy. Bản tính của nó là bất biến, bất động và thường hằng an trụ, không có gì thêm hay bớt trong nó. Vì nó không có sức chứa bất luận thứ gì. Nó ngoài tất cả lời. Nó là cái không tên. Nó chỉ có nghĩa như thế là như thế.
Wednesday, November 26, 20259:01 AM(View: 370)
Thân gửi các anh chị một bài viết mới. Như Chiếu thay mặt đạo tràng Montreal xin gửi lời cám ơn tất cả các cô chú, anh chị đã đóng góp thời gian, công sức cho website của Thiền Tánh không, cũng như đã chia sẻ những kiến thức cùng trải nghiệm tu chứng của bản thân cho Mục 'Cùng nhau Tu học' nhằm giúp thiền sinh khắp nơi vững bước trên con đường tâm linh tu tập.
Tuesday, November 25, 20253:24 PM(View: 418)
1. Lòng biết ơn trong lịch sử và văn hóa: nhiều hình thức, ba chức năng 2. Phật Giáo: lòng biết ơn được Thế Tôn tái cấu trúc như thế nào? 3. Hai điều kiện căn bản: thân người khó được và Chánh Pháp khó cầu 4. Lòng biết ơn có tác dụng nâng đỡ Bát Chánh Đạo 5. Một vài ví dụ thực tập cụ thể cho người Phật tử rèn luyện Lòng Biết Ơn theo ý nghĩa Phật chỉ dạy 6. Hãy Sống Trọn Vẹn 365 ngày Thanksgiving trong tinh thần Phật giáo :
Sunday, November 23, 202510:19 PM(View: 573)
Mẹ Cha là cả bài thơ / Tuy viết không hết những lời nói đây / Nhưng tình Cha Mẹ chứa đầy / Quanh ta Tất Cả hiện đầy Mẹ Cha...
Sunday, November 23, 20259:55 PM(View: 429)
Chúng ta trên bước đường cùng / Hồn Thiêng Sông Núi bao dung che đời / Có người đã đến đươợc bờ / Có người giữa biển thở hơi cuối cùng !!!
Thursday, November 20, 20258:55 AM(View: 490)
“Giữa một nghìn bài viết, điều ở lại sâu nhất vẫn là dáng Thầy lặng lẽ đi trước, để từng đứa học trò yên tâm mà bước theo.”
Wednesday, November 19, 20251:07 PM(View: 863)
“Không Nói” là con đường nhanh nhất để tái hiện tiến trình thực hành Kinh Tiểu Không bằng kỹ thuật hiện đại. Kinh Tiểu Không (MN 121) là nền tảng kinh điển cho kỹ thuật “Không Nói”.
Sunday, November 16, 20258:39 PM(View: 803)
Kính Tạ Ơn Tam Bảo, Phật Pháp Tăng, / Qua nhiều kiếp sanh tử trôi lăn, / Nay ngộ thậm thâm vi diệu pháp, / Nguyện tu hành kề cận đài sen... / Thankful to Buddha, Dharma, and Sangha bright, / Guiding souls through endless night, / Now awakened to the truth and light, / Vowing to dwell by the Lotus bright. / Lễ Tạ Ơn – Con tri ân muôn loài... / Thanksgiving Day — I bow to all life...
Sunday, November 16, 20258:28 PM(View: 412)
Pháp NHƯ THẬT như tiếng pháo lệnh Vọng tưởng cùng mọi bệnh biến tan / Thân Tâm ta bỗng thấy thênh thang / Cứ thẳng bước đi về quê cũ.
Tuesday, November 11, 20256:02 PM(View: 565)
Anicca‑Saññā trở thành lưỡi cày bén của tâm: cắt đứt rễ bám víu bằng hiểu biết sống động về bản chất của pháp. Không có gì để ghì giữ, nên không còn lý do để hốt hoảng khi mất mát. Không có gì để cưỡng chiếm, nên mối quan hệ với thế giới bớt gồng. Từ đây, sự sáng trong hiển lộ như hậu quả tự nhiên của một tri giác đã học cách buông.
Tuesday, November 11, 20252:21 PM(View: 452)
Monday, November 10, 20259:26 PM(View: 875)
Trong thời buổi chiến tranh tai ách, / Con Người chịu nhiều cách khổ đau. / Lệ rơi máu đổ hằng ngày, / Tiếng kêu cầu cứu ai hay được nào. / In times of war and endless pain, / Mankind cries out again and again. / Tears and blood flow every day, / Who hears the plea? Who lights the way?
Monday, November 10, 20259:13 PM(View: 422)
Thu đã về rồi ! ai biết không ? / Mưa Thu mịn như làn bụi hồng / Phủ khắp rừng hoang cùng phố thị / Phủ luôn nhà cửa cùng đường đi.
Tuesday, November 4, 20259:21 PM(View: 447)
Nước mưa, nước mắt chan hoà / Nước lũ cuồn cuộn bao la khổ sầu / Miền Trung tang tóc thương đau / Người trôi, nhà đổ, ruộng mầu tan hoang!!!
Tuesday, November 4, 20258:47 PM(View: 474)
Không tướng, không hình, chẳng đến đi, / Mây tan, trăng hiện, tánh quang tri. / Ai hay cánh vạc không lưu bóng, / Chỉ mất người nhìn giữa thị phi.
Monday, November 3, 202511:41 AM(View: 561)
Đời khổ - chuyện khủng kinh sao tả, / Thân vô thường - kể cả vạn sinh / . Chỉ có CĂN NHÀ TÂM LINH, / Tự ta tu học — Chính Mình ngộ ra! / Tâm an là nhà — khổ đau tan biến, / Căn Nhà Lý Tưởng — ở trong ta thôi…
Monday, November 3, 202511:15 AM(View: 439)
TINH THẦN ! xin nói thiệt tình / Hơn liều thuốc bổ giúp mình khỏe thêm / Từa tựa như liều linh đơn / Làm tan nát hết giận hờn oán than
Tuesday, October 28, 202512:26 PM(View: 832)
Trong đạo Phật, Không Tầm Không Tứ Định là nền tảng vô cùng quan trọng của tất cả các tầng định — từ Thiền Nguyên Thủy, Thiền Phát Triển cho đến Thiền Tông, là cửa ngõ của Thiền, là giao điểm giữa phàm tâm và thánh trí. Khi vượt qua được lớp màn suy nghĩ của ý thức, người tu chạm đến sự yên lặng đầy sáng biết — đó là tánh giác hiện tiền.
Monday, October 27, 20258:04 AM(View: 570)
Sunday, October 26, 20253:12 PM(View: 728)
Đây Tánh Không Phật sử đạo vàng, / Đây quyết tâm cứu độ dâng tràn. / Dừng niệm chiêu thức không lời, / Thầy ban rải khắp – Thầy kính yêu ơi!
Sunday, October 26, 20252:45 PM(View: 463)
Thật tình ! Ta đâu có ngờ ! / Bất ngờ ! Thật là bất ngờ ! HÀNH DU ! / Chắc là nhờ ta đã tu / Bỏ buông tất cả bụi mù thế gian
Sunday, October 26, 20252:04 PM(View: 967)
Vô thường không phải “mọi thứ thay đổi,”mà là không có gì có thể giữ. Vô thường Tưởng” theo Thế Tôn đã chỉ dạy là: Phải Có Chức Năng Cắt Đứt Tham, Đoạn Tận Khổ, Cứu Cánh Niết Bàn
Tuesday, October 21, 20256:04 PM(View: 635)
VÔ THƯỜNG, trong cái thấy của Đức Phật, không phải “mọi thứ đổi thay,” mà là không có gì có thể giữ được. Chính trong cái thấy ấy, KHỔ (dukkha) trở nên dễ hiểu — vì KHỔ là sức nóng của sự cố giữ. Sức nóng đó phát sinh từ sự ma sát giữa “ý-muốn-giữ” và sự thật hiển nhiên của “pháp-đang tan-không-thể-giữ”.
Monday, October 20, 20253:44 PM(View: 911)
Phẩm 14, "Ly Tướng Tịch Diệt", là một trong những phẩm quan trọng và thâm thúy nhất trong Kinh Kim Cang. Tên đầy đủ hàm ý rằng khi đã rời xa mọi hình tướng, vọng tưởng thì sẽ đạt đến cảnh giới vắng lặng, diệt độ (Niết-bàn).
Monday, October 20, 20252:03 PM(View: 483)
Hải âu bay giữa chiều thu. Cánh mềm theo gió, mây mù giăng xa. Biển đời dâng sóng thiết tha. Nghe trong hơi thở... tiếng ca vô thường.
Sunday, October 19, 20257:34 PM(View: 534)
Nhìn trống rỗng miên man. Thấy rõ ràng một mảng. Ngó qua lại dọc ngang. Trong veo và trong vắt...
Sunday, October 19, 202511:36 AM(View: 643)
Hãy tĩnh đừng mê / Đời nhiều giông tố / Sinh, Lão, Bịnh – Khổ / Sống, Chết – Vô thường / Xin rải lòng thương / Sống trong chánh niệm / Như tiếng chuông vang... / Vang vọng từ Chùa...
Wednesday, October 15, 20251:32 PM(View: 1067)
Ba dấu ấn ấy không răn dạy, chúng chỉ mời ta nhìn lại. Nhìn thân đang đổi, nhìn tâm đang chảy, nhìn đời đang đi – và mỉm cười vì mọi thứ đều đúng lúc tan ra.
Monday, October 13, 20257:37 PM(View: 974)
“Công án MU” (trong Thiền Tông Nhật Bản, đặc biệt là dòng Rinzai) và Kỹ thuật “Không Nói” (thuộc Thiền Tánh Không của Hòa Thượng Thích Thông Triệt, truyền thống Việt Nam hiện đại, có gốc từ A-tỳ-đàm và Nikāya) đều nhắm tới một mục tiêu chung: trực nhận Tánh Biết vượt ngoài lời nói và khái niệm, nhưng phương pháp và bối cảnh tâm lý – nhận thức lại khác nhau.
Monday, October 13, 20254:50 PM(View: 541)
Sinh Hoạt ĐT Houston Chủ Nhật 2025 09 07
Monday, October 13, 20252:43 PM(View: 530)
Một niệm rỗng không, tâm tự tại, / Muôn âm hoà hợp, đạo muôn nơi. / Nghe xong tiếng lặng, người nghe mất, / Chỉ ánh thiền quang chiếu rạng đời.
Monday, October 13, 202512:45 PM(View: 990)
Lời Kêu Gọi Hướng Về Trung Tâm của Vòng Xoáy - Đừng quan sát cái đang xảy ra — hãy nhìn vào nơi nó không còn xảy ra. Đừng bám vào hơi thở, âm thanh, ý nghĩ — mà hãy nhìn vào khoảng trống nơi chúng khởi và diệt.
Sunday, October 12, 20251:51 PM(View: 533)
Nếu ai muốn vậy, xin mời đến / Viện Bào Chế thuốc THIỀN TÁNH KHÔNG / Viên thuốc KHÔNG, tặng không cho bạn / Xin kính mời người có tấm lòng / Nếu ai muốn học cách bào chế / Đến đây học pha chế, không tiền ! / Chỉ cần có một tấm lòng Thiền / Vì người ! mà không riêng cho mình /
Sunday, October 12, 202512:56 PM(View: 1349)
Đêm thao thức, người ơi hiểu thấu, / Nước tuôn về cuốn mẫu tình ai. / Mẹ già, trẻ dại, gia tài, Công lao gầy dựng tương lai không ngờ. /
Wednesday, October 8, 202512:45 PM(View: 1156)
Luân hồi không phải là một cõi giới để thoát ra, mà là một tiến trình nhận thức sai lầm cần được dừng lại. Điều này có thể thực hiện qua việc rèn luyện thói quen mới “không nói” thầm trong não đưa tới sự viên mãn trong nhận thức cô đọng về trạng thái biết không lời. Khi thấy rõ rằng samsara chỉ là một dòng đối lưu nhận thức tự duy trì, ta sẽ không còn bị nó cuốn trôi nữa.
Sunday, October 5, 20257:04 PM(View: 665)
Câu chuyện về niềm hy vọng, sự kiên cường và sức mạnh của tâm linh. Kết hợp điều trị y học với thiền định có thể tăng cường quá trình chữa lành.
Sunday, October 5, 20259:16 AM(View: 652)
Một niềm phúc lạc lan tràn. Dù đang giữa chợ, hay đang rừng già ! Thật tình ! chẳng nghe ngân nga. Dù là nhỏ xíu ! thiệt mà ! thưa ai ! Vội quì lạy hướng Phật Đài. Nghe lời Phật dạy, làm đàn đứt dây ! Bây giờ đi đó, đi đây. Cũng không còn nghe tiếng nầy, tiếng kia !!!
Saturday, October 4, 20258:23 PM(View: 1397)
Đời nay lắm chuyện sinh ra. Khoa hoc tân tiến, cái Ta lớn nhiều. Sống đời trăm chuyện lắm điều. Sao Tâm an tịnh, để tiêu não phiền. Cho nên nhân thế khổ điên. Trầm luân khó thoát, triền miên ưu sầu. Tổ Thầy sáng đạo một câu. Không Nói chiêu thức, nhiệm mầu làm sao!
Thursday, October 2, 20256:54 AM(View: 847)
SINH HOẠT ĐẠO TRÀNG TÁNH KHÔNG Nam CALI tháng 9, 2025 NGƯỜI THẬT VIỆC THẬT Thiền sinh TÂM HOÀNG_Lê Văn Hoàng CHIA SẺ KINH NGHIỆM THIỀN và bệnh Prolactimona: Khối U trong não
Tuesday, September 30, 20259:46 PM(View: 663)
Giác, là cái biết không lời. Là không dán nhãn, chẳng khơi ý thầm. Giác, là lặng sáu cửa tâm. Là thầm nhận biết mà tâm như tờ.
Tuesday, September 30, 20258:01 PM(View: 1044)
Khoa học giải thích không trung, / Vũ trụ sinh biến, trùng trùng đổi thay / . Thử nhìn theo hướng Trăng này, / Ngón tay Phật chỉ, Thấy gì nơi Trăng ...
Monday, September 29, 20257:36 PM(View: 1017)
Do nói thầm mà Tâm không bao giờ yên nghỉ ngay cả khi đang ngủ, nói thầm chính là nhiên liệu của sự yêu thích (Tham), ghét bỏ (Sân) và của những đam mê ghiền nghiện, những truyền thống, những ràng buộc của gia đình, xã hội v...v… Nó chính là nguồn gốc của Khổ (Si) vì chính nó là đầu mối tạo ra các bệnh tâm thể, gây ra tranh chấp với mọi người và tạo ra sự mất cân bằng với môi trường sống.
Monday, September 29, 20256:35 PM(View: 637)
Sunday, September 28, 20252:20 PM(View: 573)
Wednesday, September 24, 202510:29 AM(View: 1014)
Bài thuyết trình này so sánh kỹ thuật "Không Nói" thuộc dòng Thiền Tánh Không do Hòa thượng Thích Thông Triệt giảng dạy với Phẩm 9: Nhập Bất Nhị Pháp Môn trong Kinh Duy Ma Cật, nhằm làm rõ sự tương đồng về nội dung tu tập và trạng thái tâm mà hai phương pháp cùng hướng tới.
Wednesday, September 24, 202510:21 AM(View: 727)
Mùa hè 2014 quả là một năm nhiều kỹ niệm với chúng tôi. Đủ duyên lành nên Như Chiếu lại được phép tháp tùng Ni sư Triệt Như sang Paris để tu học và ôn tập.
69,256