HỘI THIỀN TÁNH KHÔNG TRUNG ƯƠNG

Triệt Như SNHP039: NGƯỜI CHA

Wednesday, December 1, 202111:03 AM(View: 1313)
Triệt Như - Suối Nguồn Hạnh Phúc - Bài 39

NGƯỜI CHA
39 SUOI NGUON HANH PHUC 4 X 6 VN

Xưa nay, cuộc đời thường nhắc nhở, ca tụng người mẹ, như là vòng tay trìu mến ấp ủ con, nhất là con gái, thường gần gũi với mẹ nhiều hơn, từ khi thơ dại cho tới lúc trưởng thành, hay tỉ tê tâm sự, có những vụn vặt ánh mắt nụ cười bắt gặp bên đường từ nhà tới lớp học, rồi các khó khăn phức tạp trong đời sống. Mẹ, vẫn được đời tặng cho mỹ danh là “mẹ hiền”, còn cha thì là “nghiêm phụ”. Người cha thường nghiêm trang, cứng cỏi hơn, ít nói, không biểu lộ tình cảm, nên có lẽ con thường thương mẹ mà sợ cha. Mình nói theo thông thường, mà cũng là cái thấy chủ quan của mình nữa. Để hôm nay kể cho các bạn nghe một ấn tượng trong tâm mình, mãi tới bây giờ, chắc cũng 60 năm rồi vẫn còn nhớ.

Lúc đó, khoảng năm đầu lên đại học, trường đại học Văn khoa vẫn còn ở gần chợ Bến thành, gần đường Lê Thánh Tôn ngày xưa, đi bộ ra dạo phố Lê Lợi có 5 phút thôi. Cuối năm học, trường có tổ chức một đêm dạ hội văn nghệ ngoài trời, trong khuôn viên sân trường. Lần đầu trong đời, biết có một đêm vui, trong lòng nao nức, mong cho tới ngày ấy. Nhưng không dám xin phép cha mẹ, cứ suy nghĩ tìm cách làm sao để được phép cha mẹ đây. Còn vài ngày nữa thôi, mình phải ráng lựa lúc chỉ có mẹ ở nhà, thấy mẹ vui, mới dám năn nỉ:

-       Con sắp nghỉ bãi trường rồi, hè này mình có đi tắm biển không? Vài ngày nữa, trường con có một buổi văn nghệ, hai chị em con muốn đi lắm.

-       Ờ, dẫn em con theo.

Lòng mừng khắp khởi, mình e dè nói:

-       Mà ban đêm, từ 6 giờ tới 10 giờ, nhưng con sẽ về sớm, 9 giờ con về.

Thấy mẹ làm thinh, mình năn nỉ:

-       Có mấy người bạn sẽ tới đón rồi tối đưa tụi con về tới nhà. Đi xe nhà.

-       Con xin ba con đi.

-       Má xin ba giùm con đi, con không dám nói đâu. Nhớ nha má. Con mua vé rồi.

Hôm sau, hỏi nhỏ mẹ:

-       Má xin chưa? Ba chịu không?

Mẹ cười. Như vậy là được rồi. Mừng quá.

Đêm văn nghệ thiệt vui, ai cũng mặc đẹp, như dự dạ tiệc vậy, thiệt ra không có tiệc gì, mà chỉ là bạn bè gặp nhau, khoe tươi, khoe đẹp thôi, tha hồ chụp hình. Ra về, gần tới nhà, chỉ nghĩ ba mẹ ở nhà, khuya rồi, chắc cả nhà ngủ hết. Đường vắng người, không có xe ồn ào như Sài gòn bây giờ đâu. Hai chị em, im lặng xuống xe, đóng cửa xe nhẹ nhẹ, vẫy tay chào bạn. Cánh cổng chỉ khép, ba má biết mình sẽ về nên chưa khóa, mình nhẹ tay vòng cái sợi dây xích khóa lại. Hai chị em đi lần ra cửa phía sau nhà, không dám đi cửa trước, gần phòng ba sợ gây tiếng động. Bước lên mấy bậc thang nhè nhẹ mở khoá cửa, tay cầm đôi giày, đi chân trần bước vô nhà. Hai chị em len lén đi, không gây tiếng động, biết cả nhà ngủ hết rồi, im phăng phắc. Thấy phòng khách còn đèn sáng, ủa, ba đang nằm trên ghế bố kìa. Mình đứng sững, không nói tiếng nào, trái tim đập liên hồi. Ba mình đứng lên, từ từ quay lại thấy hai chị em, ba không nói gì, quay lại lấy cây “song hòng” từ từ gài cánh cửa lớn lại, rồi từ từ đi vô phòng, không nói gì. Mình cũng không nói được tiếng nào, hai chị em im lặng đi nhẹ về phòng mình. Đêm đó, không biết có ngủ ngon không, chắc còn nằm mơ thấy ca hát tiếp, chắc có mừng vì ba không rầy tiếng nào.

Chuyện chỉ có vậy thôi, không biết sao tới bây giờ vẫn còn nhớ, cái ấn tượng đứng sững trước mặt ba đêm đó, mặt mình ra sao, mà ba không rầy la tiếng nào. Sau này có lúc tưởng tượng lại cảnh đó, chắc là ba thấy hai đứa con gái nhỏ nay đâu còn nhỏ nữa. Nên ba thông cảm một chút. Ăn mặc đẹp hơn mọi ngày đi học, tay lại cầm hai chiếc giày, đi nhón nhón vô nhà như ăn trộm vậy,     mặt còn vui hí hởn, mà bốn con mắt mở ra tròn vo ngó ba. Bây giờ nhớ lại, chỉ thấy thương ba. Con thì mới hé mắt thấy cuộc đời, bạn bè ai cũng xinh xắn, vui vẻ tươi cười, cha mẹ thì thao thức không ngủ, chờ đợi con về nhà mới an tâm.

 

Vừa khi mình bước vào tu học thì cha mẹ không còn, tưởng như giao đứa con gái cho Tam Bảo rồi, cha mẹ an tâm ra đi vậy. Tuy nhiên, mấy năm đầu vẫn còn hay ra nước mắt, bị ai chèn ép là tủi thân mồ côi. Lần lần hiểu giáo lý, hiểu tâm con người, mình bớt xúc cảm vì chuyện của người khác.

Nhớ hồi mới học khóa căn bản với thầy, cũng 25 năm rồi, mình có một lần kể lại chuyện một hôm đang ăn cơm chung với mấy người bạn cùng nhập thất chỗ của thầy, ai đó vặn nhạc độc tấu đàn tranh, lắng nghe theo âm thanh bổng trầm, cúi đầu xuống chén cơm giấu nước mắt đang rơi xuống chén cơm. Vậy mà thầy ngồi đàng kia lại thấy, thầy cười lên:- Rớt rồi con ơi!

Lúc đó, mình cũng hơn 50 rồi mà sao còn khờ quá. Thấy thầy lúc nào cũng vui vẻ tươi cười, không bao giờ thấy cau mày. Có một lần, mình hỏi thầy:

-       Thưa thầy, bộ thầy không bao giờ...khóc ha thầy?

Thầy ngó mình vài giây, mới nói:

-       Ờ. Thiệt vậy, lúc thầy được về Nam, rồi về Thường Chiếu, gặp Sư Ông, thầy quì xuống ôm chân Sư Ông, gục đầu xuống khóc hức hức, mà sao cũng không có nước mắt !

Chắc là mình khờ thiệt. Sau năm 2007, thầy cho phép thầy Không Chiếu và Triệt Như ra hướng dẫn các đạo tràng. Thầy Không Chiếu chỉ thích tới các đạo tràng gần thôi, thành ra mình phải tới các đạo tràng xa, xa tít mù khơi, qua núi qua biển, mênh mông trời đất. Những năm đầu, mỗi khi vừa đặt chân tới một đạo tràng nào là mình điện thoại về thiền viện ngay tường trình cho thầy biết đã tới nơi an toàn. Mình biết thầy vẫn sợ mình đi lạc, thầy căn dặn thiền sinh lấy vé máy bay phải bay trực tiếp, không ghé đâu hết. Thầy biết mình không giỏi tiếng Anh, tiếng Pháp, thiệt ra chỉ là cái vốn ít ỏi trong mấy năm trung học thôi, lên đại học không học ngoại ngữ nữa, tiếng Đức lại càng dốt, từ nhỏ cũng chưa từng xông pha với đời. Nên khi tới nơibáo cáo cho thầy an tâm. Khi về lại Cali, mình thường nhờ thiền sinh đón về thiền viện. Thỉnh thoảng sau này, khi thầy còn khỏe, cô D. đang ở thiền viện, thì cô đi rước, có khi thầy cũng đi theo xe ngắm cảnh phố phường. Về sau, chân yếu, thầy không đi xa nữa. Mỗi khi đi xa về, luôn luôn mình tường trình chi tiết những chuyện vui vui trong các đạo tràng, nên thầy tuy ở xa, vẫn biết tình hình tu học của mỗi đạo tràng. Sau này, thầy yếu hơn, phải dùng cái walker khi đi đứng và phải có người theo gần. Cô D. phải nghỉ làm và ở luôn tại thiền viện lo việc ăn uống thuốc thang cho thầy. Lúc này, mình thường nhờ các em thiền sinh đưa và đón phi trường.

Một lần, mình từ xa về, gặp em thiền sinh đón, lên xe rồi, mình điện thoại về thiền viện báo tin với mấy sư cô:

-       Em ra khỏi phi trường rồi, về tới thiền viện khoảng 1 tiếng rưỡi nữa sẽ tới, nếu không kẹt xe. Mấy cô nhớ đừng có khóa cổng nha. Em không có leo rào như thầy Không Chiếu được!

Chuyện như vầy, hồi đó hai cổng đều là tự động, ở ngoài muốn vào phải kêu điện thoại vô thiền viện, trong thiền viện bấm nút mở cổng mới được. Nhằm khi giờ ngồi thiền, quý thầy cô vô chánh điện hết, thầy Không Chiếu đi đâu đó, tới cổng kêu hoài không ai nghe, nghe kể, thầy leo qua cánh cổng sắt vô nhà luôn.

Có khi miền đồi núi, không có sóng, cell phone khó xài được, cũng rất bất tiện.

Hôm đó, xe mình vừa về tới cổng thiền viện, nhìn vào trong vườn, xa xa thấy thấp thoáng bóng cái áo vàng, trên bực thềm cao, dưới gốc cây tiêu. Xe chạy chầm chậm tiến vào, nhìn kỷ, a, thầy kìa. Thầy đang ngồi, một mình, trên bực thềm cao, mặt hướng thẳng ra cổng, nên khi còn ở ngoài cổng, mình đã trông thấy thấp thoáng màu vàng. Xe ngừng trong sân, mình chạy vào, mừng thầy:

-       Thưa thầy, con mới về, đi đường không có kẹt xe. Thầy khỏe không? Thầy ra đây ngồi phơi nắng ha.

Mình nói tíu tít, sợ là sẽ rơi nước mắt, khi thấy thầy cười. Thầy chỉ yên lặng cười. Lúc này thầy ít nói lắm. Em thiền sinh tiến tới mừng thầy, em quỳ xuống hai tay ôm đầu gối thầy:

-       Thưa thầy, con đây.

Thầy đưa tay mặt ra, em thiền sinh hai tay ôm tay thầy:

-       Thưa thầy, thầy khỏe không?

Thầy yên lặng cười, vẫn nắm chặt tay em thiền sinh, không buông.
Lúc sau này, mắt thầy đã yếu rồi, nhìn không rõ nữa, thiền sinh nào tới chào, thầy cũng đưa tay ra, sau đó nắm hoài không buông, ai cũng chạnh lòng
 

Đó. Nhắc lại một chút chuyện ngày xưa, chỉ có vậy thôi, mà không biết sao cho tới bây giờ, mỗi khi ngồi trong phòng làm việc, mỏi mắt nhìn ra cổng xa xa, tầm mắt ngang qua góc sân, trong tâm mình vẫn mường tượng thấy bóng chiếc áo vàng ngồi bất động trên ghế trước sân nhà. Rồi lại thấy ba mình nằm trên chiếc ghế bố trong phòng khách thao thức giữa đêm khuya, chờ đứa con gái đi chơi về.

Người cha cao thượng của thế gian, ở đâu đó, ngài có mỏi mắt chờ đợi những đứa con lưu lạc chưa trở về nhà?

 

Thiền viện, 22- 11- 2021

TN       

  

 Line 2
Triệt Như - Suối Nguồn Hạnh Phúc - Bài 39
NGƯỜI CHA

audio-icon_thumbnail(CLICK vào icon tam giác để nghe - CLICK vào icon 3 dấu chấm để download)


Reader's Comment
Thursday, December 2, 20215:17 PM
Guest
con cám ơn Cô bài viết này trong mùa tưởng niệm Thầy
sáng sớm đọc bài cô viết...
nhớ Thầy...
nước mắt chảy thành dòng.
73 tuổi, tưởng mình đã lớn...
2 năm không còn Thầy, tưởng mình đã nguôi...
Thầy đâu chỉ cho mình: rõ Pháp Phật,
mà còn thêm nữa:
tình thương cao ngất của người Cha.
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, September 7, 20207:00 AM(View: 3540)
“...Chợt thấy Ngôi Nhà Xưa, Chính tại bờ bên này”. Mình không tìm kiếm ở đâu xa xôi nữa. Tâm dừng lại, là đang ở trong nhà. Không cần nhờ ai chỉ đường nữa. Vậy thì thôi, xin rủ áo, buông tay. Giã từ. Ta lại đi chèo thuyền trên dòng sông đời, mặc tình rong chơi.
Wednesday, September 2, 20202:00 PM(View: 4455)
Thiệt ra cô viết mấy dòng nầy cũng như là cô đang nhắc nhở chính cô thôi. Cô cũng đã nhìn thấy dòng thời gian trôi qua, như gió thổi mây phải bay. Mây có bao giờ cưỡng chống lại... Vậy đó. Cô đã dự tính cho cô: sống đơn giản, tu đơn giản, và đi cũng đơn giản, nếu cô được cái phần thưởng cuối cùng này.
Tuesday, September 1, 20207:03 PM(View: 4098)
Tới đây, cô tạm ngừng. Xem như “con đường mòn tâm linh” đã vẽ rồi, chúng ta cứ yên tâm bước tới. Đi tới đâu là tùy mỗi người thôi. Mỗi người là tác giả của dòng sống của riêng mình. Mỗi kiếp sống là tác phẩm của chính mình sáng tạo ra. Đau khổ hay hạnh phúc là tự mình vẽ ra cho mình. Cảnh đời bên ngoài cũng là tác phẩm của chính mình sáng tạo
Thursday, August 27, 202012:31 PM(View: 3582)
Tới đây cô tạm chấm dứt phần đúc kết các bài học nhỏ trong mấy tháng qua. Về phần mình, các em cũng nên nhìn lại chặng đường mình đã đi trong mấy tháng qua như thế nào? Tâm của mình chuyển hóa ra sao, có bình an trong khi cuộc đời xáo trộn? Trí tuệ có hiểu sâu sắc hơn về những biến chuyển của cuộc đời?
Wednesday, August 19, 20206:19 PM(View: 3791)
Riêng vị thiền sư Nhật bản này có hơn 10 đệ tử sáng đạo. Thật là một việc phi thường. Chúng ta tìm hiểu xem nguyên nhân nào dẫn tới kết quả đó? Có thể từ kinh nghiệm này, mình ứng dụng cho mình để mình cũng đạt được kết quả sáng đạo.
Wednesday, August 12, 20208:32 AM(View: 3900)
Mình có thể xem ngài Đại Mai như tiêu biểu cho lối sống và trí tuệ của thiền sư hay không? Cốt lõi của Thiền là sao? Kho báu trí tuệ của mình ở đâu? Sống Thiền là thế nào? Chúng ta có thể ứng dụng như thế nào cho chính mình?
Wednesday, August 12, 20208:24 AM(View: 3655)
Nhưng nếu mình đứng lại, thì là mình tới nhà rồi. Tâm đứng yên, là đang ở trong nhà. Còn tìm gì ở đâu nữa? Cho nên một thiền sư xưa đã nói: “Một niệm vô sanh, đạt niết bàn”. Con đường Thiền đó- tạm nói vậy- chứ nếu còn con đường phải đi, thì là chưa tới.
Wednesday, August 5, 20201:00 PM(View: 5436)
Hôm nay cô cho một chủ đề khác: “Con Đường”. Các em có thể đi trên con đường, hay ngồi nhìn con đường, hay đứng nhìn con đường. Con đường nào cũng được... Thực tập khoảng 15 phút cũng đủ. Mong rằng các em nhìn ngắm con đường, thấy cảnh ra sao, tâm ra sao?
Wednesday, August 5, 202012:41 PM(View: 4568)
Mình học được bài học nào, qua truyện ngài Angulimala? Mỗi em tự suy gẫm. Mình đã đứng lại chưa? Nếu mình còn đi, tức là mình chưa đứng lại. Nhưng nếu mình chưa đi, mà mình đứng lại, thì sao?
Wednesday, August 5, 202012:30 PM(View: 3145)
Đức Phật giáo hóa đệ tử với tâm bình đẳng, khách quan, nhưng mỗi người tùy theo căn tánh, khả năng riêng mà tu tập và tiến bộ khác nhau. Vậy chúng ta hãy suy gẫm xem mình là hạng đệ tử nào, mình có những ưu điểm nào, hay còn khuyết điểm đã khiến cho mình chưa đến nơi mà mình muốn đến?
Thursday, July 30, 202011:50 AM(View: 4418)
Hôm nay, cô cho chủ đề số 3. Chủ đề này sẽ trừu tượng hơn một chút. Chủ đề: “quan sát Tâm” của mình... Các em thực tập rồi ghi lại, khoảng 5 lần, nhận thấy tâm mình ra sao?
Thursday, July 30, 202011:38 AM(View: 6311)
Kết luận, trong nhà Thiền, điều kiện thực hành là quan trọng, thực hành trong khi tọa thiền, và thực hành trong đời sống. Thực hành : Quán, Chỉ, Định, và Huệ. Chúng ta không quên Giới, vì Giới là quan trọng, là nền tảng vững chắc của phẩm hạnh thanh cao của con người. Giới là bước tu tập đầu tiên để chuyển Nghiệp của mình.
Thursday, July 30, 20207:53 AM(View: 4118)
Đập vỡ cây đàn làm chi hỡi Bá Nha? Cứ khảy đàn đi, vẫn còn vầng trăng sáng năm xưa đang thấy, vẫn còn dòng nước trong veo bến Hán Dương đang nghe, kìa là hoa lá cũng rộn ràng một vũ điệu vô tư theo tiếng nhạc.
Thursday, July 30, 20207:48 AM(View: 3391)
Tất cả cũng chỉ là cõi tâm của một người. Xem như cô tặng cho các em những mảnh vụn trò chơi “puzzle”, ai biết thì ghép lại làm thành một bức tranh tâm của một đời phù du.
Wednesday, July 22, 20208:38 PM(View: 3851)
Từ có nhận thức rõ ràng về tâm biết tĩnh lặng trong sáng này, mình cứ kiên nhẫn thực hành hoài trong đời sống hằng ngày là mình sẽ đạt được tất cả: sức khỏe tốt, hài hòa trong tất cả hoàn cảnh sống, chính mình an lạc và đem an lạc tới cho tất cả mọi người khi mình tiếp cận.
Wednesday, July 22, 20208:31 PM(View: 3244)
Mấy năm sau này cô chỉ hướng dẫn khóa Bát nhã đặc biệt với cách hướng dẫn uyển chuyển khác nhau trong từng đạo tràng. Đạo tràng nào thấy cần bổ túc phần nào thì bổ túc. Mà phần thiếu nhất là Kinh Nikàya, cần học thêm để tăng niềm tin và để mình không xa rời những lời dạy của Đức Phật. Muôn đời, những lời dạy của Đức Phật là khuôn mẫu vô giá cho người đời sau.
Wednesday, July 22, 20208:24 PM(View: 3216)
"Xin đừng hỏi nữa, hãy ngồi lắng nghe Tiếng tùng bách khi không gió lộng." - Hãy im lặng lắng nghe! Nghe gì? Không có gió thổi, vậy cây tùng cây bách có âm thanh hay không?
Friday, July 17, 20201:01 PM(View: 6447)
Trên đây, cô tạm đúc kết lại tiến trình cái thấy của mình, bắt đầu qua một chủ đề tầm thường, nhỏ nhoi, thực tiễn, là “một chiếc lá”. Mà chiếc lá có nói gì với mình không, hở các em? Tới đây, mình đã hiểu “Kinh Vô Tự”, mới là chân kinh.
Wednesday, July 15, 20202:54 PM(View: 3984)
Nhưng là người tu thực sự thì tự mình phải biết rõ chính mình... Không cần nói ra, không thể nói ra. Nhưng mình vẫn lảnh cái hậu quả của cái tâm thức sâu kín của mình, trong đời này và đời sau nữa. Có khi nó là tùy miên, mình không biết được. Nhưng những giấc mơ, nó sẽ báo cho mình biết. Cám ơn những giấc mơ.
Wednesday, July 15, 20202:41 PM(View: 3778)
Hình ảnh Đức Phật và các vị thánh đệ tử của ngài là tấm gương sáng muôn đời cho chúng ta.
Wednesday, July 15, 20202:30 PM(View: 3225)
Kết luận, tâm được tu tập là con đường dẫn tới hạnh phúc, nói theo ngôn ngữ thông thường. Tâm không được tu tập dẫn tới khổ đau. Mà tâm không biết tu tập, không gì nguy hiểm bằng chọn lầm người bạn đường. Khổ cho cả 3 đời: cha mẹ, mình và con.
Wednesday, July 15, 20202:22 PM(View: 3084)
Khi mình có cái “rõ biết tâm mình” trong mọi lúc, thì mới xem như “thần thông” của Thiền. Còn nếu chỉ nói về ích lợi của kỹ thuật, thì đó là “thần thông” của thế gian thôi.
Thursday, July 9, 20201:17 PM(View: 4315)
Như vậy, mình thử ngẫm nghĩ xem mình thích hợp với phương thức nào, mình muốn vào bậc nào theo ngài Tường Quan Chiếu Khoan, hay mình thích tu theo ngài Ô Sào?
Thursday, July 9, 202010:42 AM(View: 5418)
Hôm nay cô muốn chúng ta thử áp dụng “Như Lý Tư Duy”. Tất cả mọi người đều được khuyến khích tham gia, xem như một “trò chơi mới” hay như “đố vui để học” trong thời điểm đặc biệt hiện giờ “rảnh rang mà chưa thanh thản”. Chủ đề cô đề nghị là < Một chiếc lá>
Thursday, July 9, 202010:37 AM(View: 3460)
Vậy hôm nay cô nhắc lại cho các em một bữu bối thần diệu, có thể soi chiếu thấy tới đời vị lai, mà Đức Phật với lòng từ mẫn, đã ban cho mình.
Thursday, July 9, 202010:30 AM(View: 3616)
Kết luận, trong một đời tu cần phải có nhiều lần ngộ. Mỗi lần ngộ là ta được giải tõa khỏi một bế tắc nào đó, trí tuệ phát huy thêm rộng và sâu sắc hơn.
Thursday, July 9, 202010:07 AM(View: 3528)
Nói gọn lại là: Phải nhớ cái bản thể của cuộc đời là ...Là gì? - Là Trống Không. - Là Như Huyễn mà thôi. Thì lập tức cái tâm của mình dừng lại ngay.
Thursday, July 2, 202010:45 AM(View: 3643)
Nếu có người muốn thấy, làm sao thấy được, Khi có chủ thể thì có đối tượng, tức sẽ không thấy gì hết, chưa thể nhập. Chỗ nầy là bặt lời tức Atakkàvacara, ngoài lý luận. Chỗ này, kinh Hoa Nghiêm nói là:”Sự sự vô ngại pháp giới”.
Thursday, July 2, 202010:00 AM(View: 3344)
Tập hạnh nhẫn nhục, dù có oan ức, cũng không biện minh. Đó là hạnh của Ba la mật: Nhẫn nhục ba la mật. Nếu là vàng ròng thì không sợ lửa. Có thử lửa, người đời mới biết đó là vàng ròng .
Thursday, July 2, 20208:48 AM(View: 4754)
Thầy xua mình ra trận, Thầy đã cho mình nhiều bữu bối rồi. Cô thích nhất bữu bối Như Huyễn…. Bên ngoài thấy như chiêm bao, thì bên trong êm re... Trí Huệ Bát Nhã chính là “Vô ảnh kiếm,” hay “Vô hình kiếm,” hay “Vô tướng kiếm”, mỗi người chúng ta đều có, xin nhớ lấy ra mà dùng.
Thursday, July 2, 20208:36 AM(View: 4052)
Ai có thử mở kho tàng được, lượm được cái gì, nhớ cho cô biết với nha. Còn ai từ trước, thở ra thở vô rồi mở cửa kho tàng, bây giờ thử câu thần chú này, cũng sẽ mở được kho tàng dễ dàng. Rồi tới bước cuối cùng, không cần dùng câu thần chú nữa, vì sao ?
Thursday, July 2, 20208:02 AM(View: 3590)
Tóm lại, dù là tu sĩ hay cư sĩ, con đường đi cũng chỉ là một. Là hướng tới sự an lạc thực sự, lâu dài, cho mình và cho người.... Tạo ra nếp sống hài hòa an lạc bản thân với người khác quanh mình....cùng chung nhịp điệu chuyển hóa tuyệt diệu của trời đất bao la này.
Thursday, June 25, 20204:56 PM(View: 3651)
Một khi đã ra đi, thì không bao giờ trở lui lại. Chúng ta đã chọn con đường Thiền, là con đường tâm linh, thì phải dấn bước đi tới hoài, Đó là ý nghĩa của “Quyết định ba la mật” cũng là quan niệm của người tu sĩ, theo lời giảng của Thầy chúng ta
Thursday, June 25, 20208:02 AM(View: 3469)
Như vậy chúng mình đều đang có thần thông: người viết, người đọc, hai bên hiểu nhau. Dù xa cách ngàn trùng. Không thấy mặt mà thấy tâm nhau. Đó là thần thông của Thiền.
Thursday, June 25, 20207:35 AM(View: 3797)
Cuộc đời của thiền sư, như đóa hoa quỳnh, trong trắng nở tròn đầy trong đêm tối, hương tỏa phảng phất. Nhưng trên đời có mấy ai hay, biết thưởng thức hương sắc đóa hoa quỳnh.
Thursday, June 25, 20206:56 AM(View: 3845)
Tu tại gia và tu chợ là khó vô cùng. Tu chùa là dễ nhất. Vì sao? Rất khó giữ được: “ Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến” .
Thursday, June 18, 20204:06 PM(View: 4606)
Kinh có chữ tràn đầy kia, ghi lại lời Phật.. Vậy Phật có nói pháp. Pháp ở đâu? Trong kinh à? Hay ở ngoài vườn? Hay ở trong tâm? Tâm của ta hay tâm của Phật? Hay Phật của tâm ta?
Thursday, June 18, 20203:15 PM(View: 3540)
Chúng ta tự nhận là con Phật, vậy nhớ cẩn thận lời nói của mình. Vì lời nói là biểu hiện của Tâm. Tâm ma thì .
Thursday, June 18, 20203:04 PM(View: 3560)
Vì thiệt ra, giáo thọ hay không, tất cả chúng ta đều cùng đi trên một con đường. Cùng nhìn về một hướng. Là hướng tự rèn luyện tâm của chính mình, có trị tuệ và có từ bi. Trí huệ là cửa ngõ đi vào trọng trách “sứ giả Như Lai”. Không còn cách nào khác.
Thursday, June 18, 20209:02 AM(View: 3435)
Như vậy, Phật, như thiện tri thức, Ma, như ác tri thức. Cả hai đều giúp ta nhận ra con đường tu tập tiến tới an vui hạnh phúc thực sự, trong hiện đời và những đời sau nữa.
Thursday, June 11, 20206:41 PM(View: 3829)
Mà cái tâm đó ở đâu? Nó là cái mình đã có sẵn. Quay lại là thấy. Nó ở ngay trước mắt mình. Mắt mình, không phải nhờ mắt người khác. Tâm mình, không cần qua tâm người khác.
Thursday, June 11, 20204:15 PM(View: 3830)
Khi tâm mình tương đối lành thiện rồi, không dính mắc chuyện người khác, có được an lạc, thì nó sẽ tự dừng. Đó là Định. Có cần phải tìm kiếm bon chen vội vã không?
Tuesday, June 9, 20204:19 PM(View: 3219)
Tóm lại , Tứ Diệu đế, được xếp là Tục đế Bát nhã, nhưng hướng nhắm là dẫn đến Chân đế Bát nhã.
Tuesday, June 2, 20207:51 AM(View: 3633)
Như thế là vượt lên trên cả hai khái niệm: ngã và vô ngã rồi. Khi mình không còn khái niệm ngã và vô ngã, mình mới thực sự kinh nghiệm vô ngã. Nhưng không nói là vô ngã nữa.
Tuesday, June 2, 20207:40 AM(View: 3779)
Sao mình không xao xuyến khi thưởng thức bụi hoa hồng vàng, rực rỡ, tươi sáng kia. Sao đứng bên mấy đóa hoa không tên này, lòng mình lại bồi hồi. Có phải là... dường như vừa biết trên đời vẫn có thể có người tri kỷ?
Tuesday, June 2, 20207:20 AM(View: 3737)
Có phải mình quá vội vàng hay không? Hay là mình thiếu đèn pha, hay mình đi con đường khúc khuỷu không có đèn đường. Hay xe mình không có cái thắng tốt? Khi chúng ta đã điều khiển chiếc xe đời của mình an toàn đem đến hạnh phúc cho mình và cho người khác thì lo gì, chúng ta cũng sẽ lái chiếc xe tâm linh đến đúng mục tiêu thôi.
Tuesday, June 2, 20207:11 AM(View: 4106)
những điểm tương đồng giữa Không và Chân như: những điều khác biệt giữa Không và Chân như:
Wednesday, May 27, 20203:50 PM(View: 3594)
Giáo lý, hay lý thuyết thiền, hay kỹ thuật thực tập là ngọn đèn soi sáng con đường mình đang đi. Các em phải tự bước đi. Mỗi người phải có trách nhiệm cuộc đời của mình. phải tự mình là ngọn đèn cho chính mình.
Tuesday, May 26, 202011:40 AM(View: 4061)
Cái Ngã là đầu mối của ý, của lời và của hành động. Từ đó là Nghiệp.
Tuesday, May 26, 202010:41 AM(View: 3575)
Giai đoạn 1: Biết không lời + sự xúc chạm đi Giai đoạn 2: Biết không lời + trạng thái tâm trống rỗng. Giai đoạn 3: Tỉnh thức biết không lời + thấy hay nghe. Giai đoạn 4: Nhận thức biết không lời trống rỗng = nhận thức biết không lời như vậy.
Tuesday, May 26, 202010:36 AM(View: 3919)
Vậy, qui luật xung đột là đúng hay qui luật hài hòa là đúng? Xung đột là khổ đau. Hài hòa là an vui, là niết bàn. Một cái thấy theo người thế gian, đúng theo thực tế của cuộc đời. Một cái thấy của bậc tỉnh thức, đứng trên bản thể của cuộc đời.
Thursday, May 21, 202011:46 AM(View: 4156)
Con đường tu đã được đức Phật trình bày thật rõ ràng, dứt khoát, lý luận thật vững chắc, không ai bắt bẻ được. Thời xưa cho đến nay, Tứ Diệu Đế vẫn được xem như là con đường tu quan trọng khuôn mẫu để ra khỏi cảnh đời đau khổ trần gian.
Thursday, May 21, 202010:34 AM(View: 3157)
Ba tháng rưỡi qua rồi, mình đứng trên bờ, nhìn dòng sông đời trôi chảy, êm dịu, hài hòa, theo nhân duyên của nó. Dòng sông đời mình cũng vậy, trôi chảy thật êm đềm theo nhân duyên trùng trùng của nó. Đố ai khuấy động được dòng sông đời muôn thuở của nghiệp quả ?
Thursday, May 21, 202010:15 AM(View: 4827)
Một em thiền sinh hỏi cô về pháp Thở. Bây giờ cô trình bày phương thức thực tập Thở của chúng ta đã theo từ nhiều năm nay. Chúng ta cũng căn cứ trên kinh Nikàya, tuy nhiên chúng ta giải thích đơn giản hơn.
Thursday, May 14, 20208:30 PM(View: 3802)
Trong mảnh vườn nhỏ này, cây cỏ, hoa, lá chen chúc nhau, hài hòa, kiếm sống, kiếm nắng, kiếm sương. Nhưng rồi thì tất cả cũng sẽ tàn, sẽ khô, sẽ rụng. Còn lại cái gì ? Mấy cây tiêu, cây tùng thì vẫn là cây tiêu, cây tùng. Nhưng dù còn đó, một trăm năm rồi cũng héo khô ngã quị. Mình cũng vậy.
Thursday, May 14, 20208:00 PM(View: 3592)
Mình thấy những hình ảnh già, bệnh và chết nhiều quá, nên mình không quan tâm tới, mình chưa chấn động trong tâm. Mình chưa tỉnh thức. Cho nên, bây giờ mới có thêm một vị Thiên sứ nữa, để cảnh tỉnh con người.
Thursday, May 7, 202010:10 AM(View: 5909)
Vậy sao đời không thấy cái sức sống, cái nhan sắc thực của thiên nhiên? Mà lại đi ca ngợi, gìn giữ tranh, ảnh là những cái “bản sao chết” của thiên nhiên? Cô thấy ngộ thiệt. Hay là mình lẩm cẩm vì tuổi già rồi không chừng!
Thursday, May 7, 20209:53 AM(View: 3765)
“...Con đồng ý với sư cô. Con nghĩ sẽ có nhiều thiền sinh kéo nhau về Tổ Đình nhổ cỏ để được sáng đạo chứ chẳng cần học giáo lý mà Đức Phật đã giảng dạy từ hơn hai ngàn năm nay đâu.... .... và con phải chọn về Tổ Đình nhổ cỏ hay học Thiền online ? ”
Thursday, April 30, 20209:21 AM(View: 3597)
Cô gởi các em câu chuyện trên cõi tiên. Có ai muốn làm tiên nữa không?
Friday, April 24, 20207:44 PM(View: 3742)
Con coronavirus nó chỉ ăn cái thân của mình thôi, và chỉ ăn mất thân trong một đời. Vậy mà người ta hoảng hốt. Còn cái bệnh dịch kia nó ăn cái tâm, nó ăn luôn nhiều đời mà ít ai lo . Bệnh dịch ghê gớm đó là bệnh gì vâỵ ? Chắc các em đã có câu trả lời rồi phải không ?
Tuesday, April 21, 20206:31 PM(View: 3570)
Em cười ha ha: - Vậy cô thông báo thiền sinh ai muốn sáng đạo thì lên nhổ cỏ Tổ Đình, cô khỏi phải giảng pháp online nữa ! Lý thuyết hoài làm chi ? Phải thực hành chứ ! Vậy ai muốn sáng đạo thì lên nhổ cỏ Tổ Đình !
Thursday, April 16, 20208:58 PM(View: 5930)
Vì thế hôm nay, cô mới quyết định ngồi lại bàn viết này, trãi tâm tư mình ra, gởi theo gió mây, tới những em nào có duyên đọc mấy lời này. Xem như là để đền trả lại những niềm vui, những năng lượng thiện lành, mà cô đã nhận được từ khi dấn bước vào con đường tu học.
Friday, April 10, 20203:13 PM(View: 4851)
Thân mến gởi tới các bạn những tấm hình chụp không có chuyện môn. Chỉ là để ....
2,319,686,071,854,654,172