HỘI THIỀN TÁNH KHÔNG TRUNG ƯƠNG

DD045 Thơ Không Lạc: GIỮA LÒNG ĐÊM - NỖI LÒNG CƯ SĨ

Saturday, October 3, 20207:43 PM(View: 125)

GIỮA LÒNG ĐÊM

GiuaLongDem 

Giữa lòng đêm tối mênh mông

Giăng tay ôm trọn hết lòng hư vô

Nghe như bước chân giang hồ

Ai đang trở lại bến bờ trần gian

 

Bước chân ngất ngưởng, ngang tàng

Tay ôm vò rượu, hát vang say đời

Vò rượu chẳng bao giờ vơi

Men say thấm đậm cuộc đời thế gian

 

Ngước nhìn lên nửa mặt trăng

Rồi nhìn xuống nửa vầng trăng dưới hồ

Bỗng như nghe tiếng Nam Mô

Chân Tâm bừng tỉnh, bước vô cửa Thiền

 

Liệng vò rượu, tỉnh cơn ghiền !

Bước chân đi đứng triền miên vững vàng

Bây giờ sắc tướng đàng hoàng

Im im, tĩnh tịch, lặng trang, không lời

 

Không Lạc 

 

*****
 

NỖI LÒNG CƯ SĨ

 

Ai lên núi thẳm, ướp im lặng

Ta về phố thị, tắm phồn hoa

Nghiệp trần còn nặng chốn bôn ba

Ta bà một cõi, như là Minh Sư !

 

Ta cũng muốn ly gia cắt ái

Khoác lên mình áo vải màu tơ

Nhưng người ơi, chỉ là giấc mơ !

Ta đã mộng, đợi chờ bao kiếp

 

Tự an ủi – Thôi – Làm cư sĩ

Cố giữ lòng bền bỉ, lóng tâm

Đọc kinh hiểu, và hành cho thâm

Sẽ có ngày nẩy mầm trí tuệ

 

Cách trước ta, trăm nghìn thế hệ

Tại giatrí tuệ MA HA*

Thôi thì đi trong chốn ta bà

Mà giữ tâm như là cõi tịnh

 

Mắt thấy sắc, yên lặng không dính

Tai nghe âm, chẳng tính khen chê

Mũi ngửi mùi, chẳng có đam mê

Lưởi nếm, biết rõ ràng, không dính.

 

Thân xúc chạm, không theo cảm giác

Chẳng duyên theo nóng, mát, mịn, êm

Ýsẽ như nhìn trong bóng đêm

Và Tâm sẽ trong ngoài lặng lẽ.

 

Không Lạc

 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
1,168,445