HỘI THIỀN TÁNH KHÔNG TRUNG ƯƠNG

Triệt Như - Dấu Chân Trên Cát - Bài 09: BỨC TRANH THỨ BA

Wednesday, August 27, 202510:38 AM(View: 1539)
Triệt Như - Dấu Chân Trên Cát - Bài 09


BỨC TRANH THỨ BA

TITLE  Dấu chân trên cát_ Bai 9

Mùa xuân năm đó… tại BODH GAYA

Kể từ ngày theo cha dự lễ Hạ Điền, dường như chương trình học của thái tử Siddhattha càng lúc càng nhiều hơn. Vua đã mời thêm nhiều vị thầy nổi tiếng ở khắp các xứ xa xôi đến tận kinh thành trui rèn cho thái tử và chung cho các vị hoàng tử kia. Nào là học và thảo luận mấy bộ kinh Veda phức tạp, rồi trình bày lại cho thầy kiểm tra mỗi ngày, nào là luyện tập cưỡi ngựa bắn cung, đánh võ đi quyền, nào là cưỡi voi tập trận, cũng không quên học đạo đức làm người, càng chú trọng tới tài lãnh đạo, làm sao thu phục nhân tâm, thế nào cho nước giàu dân mạnh, bang giao ra sao để tránh xung đột đưa tới nước mất nhà tan, v.v.

Suốt mấy năm ròng rã, thái tử vùi đầu trong kế hoạch giáo huấn nghiêm khắc của vua cha. Môn học nào thái tử cũng tinh cần, hiểu biết đúng và tập luyện nghiêm chỉnh; các vị thầy đều bằng lòng, trình lên vua, vua thêm mãn nguyệnan tâm

Thấm thoát, thái tử đã lên 16 tuổi, cao ngang suýt soát vua cha rồi, nhờ tập luyện võ nghệ mỗi ngày, chàng lớn lên như cây sa la vững chãi kia. Dáng đi khoan thai mà vững chắc, mắt nhìn từ ái mà không cười. Cha mẹ biết con mình đã trưởng thành. Vua Suddhodana triệu tập những người thợ giỏi trong xứ về kinh thành xây cung điện thích hợp cho ba mùa: một tòa cung điện cho mùa mưa, một tòa cung điện khác cho mùa đông lạnh giá, và một tòa cung điện nữa cho mùa hạ nóng bức. Trong thời gian này, nhà vua mở một lễ hội vui, tạm cho là “thi đua về võ nghệ và trí tuệ” giữa các vị hoàng tử Sakka, những vị công tử giai cấp Bà la môn đều được tham dự. Cuộc thi đua này mở ra, công chúng đều có thể tới xem, Vua đặc biệt cho phép quan quân và tất cả người trong kinh thành đều được tới xem. Vua lại gởi thư chính thức mời vua Suppabuddha và hoàng hậu Pamita xứ Koliya và cả công chúa Yaśodharā, con gái của họ lúc đó cũng 16 tuổi.

Vua Suppabuddha là anh của bà Mahā Māyā và bà Pajāpatī Gotamī.

Còn hoàng hậu Pamita là em của vua Suddhodana.

Thuở xưa, vì muốn giữ gìn huyết thống trong sạch nên người trong cùng giai cấp và huyết thống thường kết thân với nhau. Bấy giờ, vua Suddhodana khởi ý muốn giới thiệu con trai yêu quí của mình với gia quyến vương tộc xứ Koliya.

Kết quả cuối cùng, mấy ngày Lễ Hội thi đua này là thái tử Siddhattha chiến thắng tất cả các cuộc tranh tài, ngay cả hoàng tử Devadatta cũng phải chịu thua, nhưng khởi tâm uất hận.
 

Thế là hôn lễ cử hành huy hoàng, giữa hai xứ càng thắt chặt tình thân. Thái tử Siddhattha và công chúa Yaśodharā từ đây là chủ nhân của ba tòa cung điện, yến tiệc, múa hát, vui chơi. Vua cha mãn ý, yên tâm, con trai yêu quí của mình đã bị gia đình ràng buộc rồi.
 

Trải qua nhiều lần xuân đến rồi xuân đi, yến tiệc, vui chơi, múa hát mãi cũng phải nhàm chán, một buổi sáng kia, thái tử bảo Channa, người thanh niên điều khiển xe song mã của mình, đưa mình đi dạo chơi bên ngoài kinh thành. Một mình. Lần đầu trong đời, được du ngoạn một mình. Không có quân lính bảo vệ, không có người hầu. Không có thông báo cho dân chúng.

Ra khỏi kinh thành, hít thở không khí trong lành mát rượi, đời sống tươi đẹp biết bao. Ruộng lúa xanh tươi bát ngát, mấy anh thanh niên, mấy cô thiếu nữ khỏe mạnh đang lui cui tưới nước thêm vào ruộng. Chợt thấy bên đường, trước một mái nhà tranh cũ kỹ, một người ốm yếu, tóc bạc trắng, lom khom tay cầm cây gậy nhỏ, đi từng bước khó khăn chậm chạp ra sân trước nhà, ráng ngước mắt lên nhìn chiếc xe song mã sang trọng, dát bạc lấp lánh sáng trưng trong nắng, tiếng lục lạc reo vui theo từng bước đi nhịp nhàng của hai con bạch mã. Thái tử cảm thấy một chút gì đó trong tâm, Ngài ra dấu cho Channa dừng lại và quay xe trở về. Buổi du ngoạn không còn thú vị nữa.

Ít lâu sau, Ngài bảo Channa sáng nay ta muốn du ngoạn nơi phố chợ đông người chắc sẽ vui hơn. Người qua lại đông quá, bận rộn mua bán, cười đùa, áo đủ màu, khăn quàng tha thướt. Chợt thái tử trông thấy một người đang đi, gầy gò, run lẫy bẫy, rồi bỗng ngả xuống đất, nằm yên; mọi người gần đó rối rít bước tới giúp đỡ. Chiếc xe song mã vẫn tiến tới, thái tử còn quay đầu lại nhìn, rồi đám đông che khuất hẳn. Ngài nói với Channa, ta muốn trở về. Sao cuộc vui nào cũng không trọn vẹn? Bây giờ ta mới có 29 tuổi, ta có thể nâng một cái đỉnh đồng to lớn bằng hai cánh tay cứng chắc của ta trong tiếng hoan hô cổ võ của cha mẹ và dân chúng; nhưng rồi sao nữa? Rồi tới lúc nào đó, ta sẽ gầy còm, tóc bạc, chống gậy run run, rồi có khi sẽ ngả lăn ra đất.
Trở về cung điện, Ngài thẫn thờ, không tha thiết tới những nhan sắc diễm lệ, tiếng hát, tiếng đàn… Thái tử đã nhắc nhở Yaśodharā khi hai người ngắm trăng đêm đó: “Nàng có biết không, một ngày nào, chúng ta sẽ già đi, tóc bạc, ốm yếu, chống gậy bước đi run run, có khi ngả xuống đất…”. Công chúa Yaśodharā xúc động, nàng nắm bàn tay chàng, ngập ngừng: “Thái tử, chàng có biết không, chúng ta sắp có con…” Thái tử mắt sáng lên vui mừng, nhưng rồi chàng lại thẫn thờ: “Thiệt là chướng ngại…”

Một buổi sáng, nàng Yaśodharā bảo Channa hãy đưa thái tử đi dạo một vòng dọc theo bờ sông Rohini, thiên nhiên tĩnh lặng vắng người, cho Ngài khuây khỏa. Thế rồi, trước khi tới gần bờ sông, trên đường vắng, từ xa Ngài trông thấy một nhóm người đang than khóc, đi theo một cái cáng gỗ, một vật gì quấn chặt trong tấm vải đỏ được khiêng đi. Ngài quay qua nhìn Channa. Channa thản nhiên nói, một người đã chết, họ mang đi thiêu và tro tàn sẽ quăng xuống sông này. Thái tử nghe nhói trong tim, Ngài ra dấu quay ngựa trở về. Quang cảnh hai bên đường như nhòe đi, như có một giọt mưa rơi xuống. 

Đêm đó, ngồi bên nhau dưới ánh trăng, thái tử nói cho Yaśodharā biết, chúng ta rồi một ngày nào cũng sẽ già, sẽ bệnh và sẽ chết như tất cả mọi người. Làm sao?

Yaśodharà chỉ nói nhỏ như nói với riêng mình: “Còn con chúng ta”. Chàng cũng thì thầm một mình: “Đó là chướng ngại.”

Một buổi sáng, nắng ấm, trời trong, thái tử một mình ra tàu ngựa. Con ngựa kiền trắc của riêng chàng, là một con chiến mã cao lớn, oai nghi, như một tặng phẩm của vua cha dành cho thái tử. Chàng vỗ nhẹ vào lưng con tuấn mã, rồi chàng dắt nó ra sân, phóng lên lưng nó, con tuấn mã hiểu ý chủ, hí lên một hơi dài. Quay đầu nhìn lại, nàng Yaśodharā bên trong cửa sổ nhìn ra, chàng dơ tay chào rồi thúc ngựa như bay ra ngoài cổng hoàng thành. Chàng cứ để cho con tuấn mã, bạn thân của chàng, muốn đi đâu tùy ý. Rẽ qua một con đường làng, một dãy nhà tranh khang trang, tiếp theo là vườn cây trái bóng mát, nắng đã lên cao, thái tử cho ngựa chậm lại rồi dừng dưới bóng mát. Chàng muốn nghỉ chân.
 

Xa xa, có một bóng áo vàng bạc màu đang đi chầm chậm tiến tới. Gần hơn một chút. A! Thì ra một người tu, nhà trước mặt dâng thức ăn, vị tu sĩ nghiêng mình cám ơn, rồi từ từ bước tới ngồi dưới một bóng mát, lặng lẽ ăn. Thái tử lặng lẽ chờ đợi vị tu sĩ ăn xong, đứng lên, Ngài mới bước tới chào cung kính, rồi thưa hỏi. Được biết vị tu sĩ đã rời khỏi gia đình, sống đời lang thang, đi tìm thầy tu tập để mong thoát ra khỏi nỗi khổ của già, bệnh và chết. Nhìn thẳng vào mắt chàng trai trẻ, vị tu sĩ trẻ mỉm cười rồi nghiêng mình từ giã, quay đi khoan thai, từng bước chân xa dần. Thái tử chấn động trong tâm, chàng phóng lên lưng con tuấn mã, thúc ngựa về nhà, nhưng trong tâm chàng quyết định sẽ rời nhà ra đi.
 

Đêm nay, trăng vẫn sáng mà tâm chàng không sáng. Hồi chiều, sau khi vua cha xong việc trở vào cung, thái tử đã thân hành đến gặp phụ vương để xin thưa chuyện. Sau mấy đêm không ngủ, chàng đã bạo gan quyết định phải thưa chuyện với cha, mong cha chấp nhận việc từ khước vương vị thái tử. Chàng đã thưa chuyện với mẹ hôm qua trước rồi, bà chỉ lặng thinh, nước mắt chảy dài. Chàng thở dài, đứng lên chào mẹ rồi ra về. Lòng nặng trĩu. Còn chiều nay, chàng lấy hết can đãm, trình với phụ vương. Chờ đợi cơn giận của cha. Nhưng không, ông chỉ nhìn chàng, lắc đầu, nước mắt dường như long lanh. Chàng chỉ biết cúi đầu rồi lặng lẽ ra về, bước đi nặng trĩu.
 

Đêm nay, phải, trăng vẫn sáng mà tâm chàng thì rối bời. Chàng kể cho Yaśodharā nghe về mẹ và cha, còn nàng thì sao? Chàng thấy Yaśodharā ngước lên nhìn trăng và dường như có tiếng thở dài. Ba người thân yêu nhất trên đời đã không ngăn cản chàng, nhưng chàng biết nếu chàng ra đi, cái để lại chỉ là nước mắt.
 

Một thị nữ rối rít đi vào cung thái tử, thông báo tin vui: Công chúa đã sinh một hoàng nam rồi. Thái tử mỉm cười; trong mấy tháng nay không thấy Ngài cười bao giờ. Ta được làm cha. Và rồi ngài lại cười vui lần nữa, bài toán bế tắc bỗng nhiên được giải, ngôi vị thái tử đã có người thay ta. 


Đêm nay, Ngài quyết định ra đi. Ngài trở dậy khi trăng đã lên cao, lặng lẽ băng qua cái hành lang dài đến phòng công chúa. Hai người thị nữ thấy thái tử vội cúi mình chào, Ngài ra dấu yên lặng. Rồi nhẹ bước vào, nàng đang ngủ yên, chàng bước tới cúi xuống nhìn mặt con trai của mình, nắm bàn tay nhỏ xíu của con, rồi ngước lên nhìn Yaśodharā một lần nữa, Ngài bước lui lại rồi ra cửa. Có lẽ Yaśodharā hay biết tiếng chân nhè nhẹ tới gần mình, rồi tiếng động bên con trai mình, nhưng nàng không mở mắt vì nàng biết đó là ai. Nàng sung sướng đã tặng chàng một tác phẩm vô giá. Mãi một lúc sau, nghe tiếng vó ngựa xa xa, dường như từ cổng thành và rồi mất hút trong đêm, nàng chợt rúng động. Thôi, ta đã mất chàng! Khi đó thái tử và nàng mới 29 tuổi.

Từ khi rời hoàng cung, Ngài đã sống đời tu sĩ. Qua bao khó nhọc, quyết tâm, Ngài đã thử nghiệm tất cả những cách tu thời đó mà kết quả không phát huy thượng trí và kinh nghiệm Niết Bàn. Phần này xin lướt qua.
 

Trải qua sáu năm tu theo các cách sai lầm, bây giờ Ngài 35 tuổi. Đã bỏ ra một thời gian quá dài; sáu năm trời đăng đẳng, dầm mưa dãi nắng, trong bãi tha ma, trên núi đồi, trong rừng hoang… mà chưa đạt mục tiêuchấm dứt khổ, càng hành hạ thân tâm, càng thấy khổ thêm. Ngài nhận ra Trung Đạo. Phần này cũng xin lướt qua.
 

Bây giờ, thức tỉnh, chạy theo tìm cầu ráo riết bên ngoài có ích gì đâu. Ngài bế tắc, buông tất cả ý muốn tìm cầu. Sống bình thường trở lại, đi khất thực mỗi sáng, sức khỏe lần lần phục hồi. Tâm thảnh thơi. Bấy giờ, mới chợt nhớ lại hồi mình còn thơ ấu, cái ngày theo cha đi dự lễ Hạ Điền. Cái kinh nghiệm ngày xưa bỗng chốc xuất hiện rõ ràng. Ngài ngồi lại, tâm tĩnh lặng, thanh thản từ từ đi vào tĩnh lặng sâu hơn, rồi thênh thang, không còn thời gian không gian nữa… Sáng trưng, nhẹ hẫng, không còn gì… niềm vui tuôn tràn, mát lạnh… Cho tới khi mở mắt ra, trời đã về đêm. Ánh trăng sáng vằng vặc, nở nụ cười với trăng, trăng ơi, trăng đẹp quá.
 

“Ngài tự hỏi: Đây có phải là con đường đưa tới giác ngộ không? 

Rồi ngài tự trả lời: Đây là con đường đưa tới giác ngộ.

Ngài lại tự hỏi: Ta có sợ niềm hỷ lạc này?

Và tự trả lời: Ta không sợ niềm hỷ lạc này”.

Rồi suốt đêm ấy, Ngài chìm vào tĩnh lặng, biết rõ ràng thân không còn, tâm không có, cả trời đất cũng tan biến như mây trời. Cho tới khi mở mắt ra, nắng đã lên rồi, trời đất như bừng sáng, lung linh sức sống mới. Thiên nhiên tươi đẹp biết bao. Nhìn xuống thảm cỏ xanh trước mặt, ổ bánh kheer ai đem tới đây tặng cho ta?

Ngài tự nghĩ, ở đây có người qua lại, ta nên qua khu rừng bên kia sông Niranjana, bây giờ không phải là mùa mưa, nước sông không cao lắm. Ta có thể bơi qua dễ dàng. Ngài đi dọc theo bờ sông, tay ôm bình bát, vai mang túi vải. Một em bé đang cắt cỏ, cỏ dại Kusha mọc từng bụi dọc bờ sông, biết Ngài muốn qua bờ kia, em mang một bó cỏ thật lớn đã được bện lại, bước tới dâng ngài bó cỏ, Ngài mỉm cười, đôi mắt trẻ thơ sáng lên mừng vui rộn rã. Ngài ôm bó cỏ non, bước thẳng xuống nước, đặt túi vải và bình bát trên cái bè cỏ tí xíu, một tay Ngài giữ cho bè nổi bềnh bồng trên nước, một tay khoát nước bước tới. Dòng sông mát lạnh, mặt nước lăn tăn chỉ ngang tầm vai.
 

Bước lên bờ, đặt bó cỏ xuống cho ráo nước, Ngài đi quanh một vòng quan sát, khu rừng toàn là cây pipphala, cổ thụ, cao ngất, không có bụi rậm, không có thú dữ, chỉ có mấy con nai, con thỏ, con sóc chạy lăng quăng. Ở đây thiệt thích hợp cho ta. Ngài đặt bó cỏ kusha xuống làm tòa ngồi, trong bóng mát tàng cây pipphala. Ngồi xuống vững vàng, lưng thẳng, Ngài nghĩ thầm: "Ta sẽ ngồi đây tịnh tâm cho tới khi ta đạt được giác ngộ." Rồi Ngài hoàn toàn buông thả thân và tâm, thanh thản, hồn nhiên.

Đêm đó trăng lên, âm thầm soi chiếu hình bóng Ngài bất động, rồi trăng đi về hướng tây tan loãng, rồi mặt trời lên, dịu dàng tỏa sáng, pho tượng vẫn là pho tượng im lìm. Ngày qua ngày, trăng từ từ khuyết rồi biến mất trong màn đêm, rồi trăng lại từ từ lên, lại tròn hơn. Dòng tâm của Ngài tuôn chảy trong hơn, trong hơn, hỷ lạc từ từ nhẹ nhàng, chỉ là an lạc, rồi thanh thản, trầm lặng, không còn thân, không còn tâm. Tại sao ta có mặt ở đây? Vì đời trước ta đã có mặt, đã sống như thế. Tại sao đời trước ta như thế? Vì đời trước nữa ta đã như thế v.v.
   

Xin lướt qua lần chứng ngộ Ba Minh.
 

Sau đó, vẫn còn ở tại rừng cây cổ thụ này, Ngài thêm một lần chứng ngộ sâu sắc hơn, là nhận ra Y Duyên Tánh / Idappaccayatā.

Vẫn ngồi yên dưới tàng cây cổ thụ, ngài mở mắt nhìn ngắm thiên nhiên bên ngoài. Tâm hoàn toàn tĩnh lặng, thanh thản, bất động, trời xanh, mây trắng, cây lá như bất động đứng yên. Trong và ngoài như bất động, bức tranh không tên, cũng không có trong không có ngoài. Nó chỉ là cái Như Thế / Tathatā. Tia nhìn lại tiến sâu hơn, chạm vào từng gốc cây, từng cành lá, từng viên sỏi, con thỏ, con sóc… Ngài nhận ra mỗi thứ đều khác nhau vì chúng hiện hữu do nhiều nhân và duyên khác nhau, gọi là Y Duyên tánh. Do vậy, mỗi thứ sẽ thay đổi, biến hoại rồi chấm dứt cũng theo nhân và duyên của chúng. Từ đó, Ngài thấy rõ ràng bản thể cuối cùng của thiên nhiêncon người là sự Trống Không / Suññatā, là sự Huyễn có / Māyātā, tất cả đều Bình đẳng/ Samatā. Tâm hoàn toàn tĩnh lặng, bất độngchói sáng đó, tạm gọi là Chân Tâm hay Niết Bàn / Nibbāna.
 

Mở mắt ra, cả khu rừng như sáng rực lên. A! Bây giờ là mùa xuân, cỏ cây tắm đẫm sương đêm mướt rượt, mấy tia nắng sớm mặt trời chiếu nghiêng nghiêng trên cành lá lấp lánh như dát kim cương. Thiên nhiên rạt rào sức sống, thiên nhiên tươi đẹp biết bao. Mỗi người cũng là một tác phẩm hoàn hảo của thiên nhiên, cái già, bệnh hay chết cũng là qui luật tự nhiên, không thể nào khác được. A! Ta đã giải thoát! Ta không còn sợ già, bệnh và chết nữa.

 

Thiền viện, ngày 22 - 08 - 2025

TN 


Line 2
Triệt Như - Dấu Chân Trên Cát - Bài 09

BỨC TRANH THỨ BA
blank
Click icon tam giác để nghe - Click icon ba dấu chấm để download

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, July 14, 202110:39 AM(View: 15973)
Các bài viết trong mục Suối Nguồn Hạnh Phúc với chính giọng đọc của Ni Sư Triệt Như.
Wednesday, October 28, 202010:39 AM(View: 16949)
Các bài viết trong mục Tâm Tình Với Nhau với chính giọng đọc của Ni Sư Triệt Như.
Friday, September 25, 20201:26 PM(View: 17609)
Các bài viết trong mục Tâm Tình Với Nhau với chính giọng đọc của Ni Sư Triệt Như.
Thursday, December 25, 20254:05 PM(View: 752)
Mùa tưởng niệm Thầy, lúc nào lại không là mùa tưởng niệm Thầy? Một chiếc lá vàng rơi. Bức tranh cuối cùng này chỉ có một đóa hoa sala đỏ thắm rơi hay một chiếc lá vàng khô, lìa cành, rơi rụng trong vườn.
Friday, September 5, 202512:35 PM(View: 1545)
Các ông đều trình bày đúng theo kinh nghiệm của mỗi vị. Còn đây là câu trả lời của ta: “Tỷ-kheo sau khi đi khất thực và thọ trai về, ngồi kiết-già, lưng thẳng, đặt niệm trước mặt, và nghĩ rằng: "Ta sẽ không bỏ ngồi kiết-già này cho đến khi tâm của ta được khéo giải thoát khỏi các lậu hoặc, không có chấp thủ.'' Này Sāriputta, hạng Tỷ-kheo như vậy có thể làm sáng chói khu rừng Gosinga.
Tuesday, September 2, 20258:18 PM(View: 1480)
Sau khi nhận ra rõ ràng sự hiện hữu của thiên nhiên và con người trên thế gian, do nhân và duyên mà có mặt, lại do nhân và duyên mà thay đổi và biến mất rồi lại tái sinh, dòng sống của con người và thiên nhiên cứ tuôn chảy mãi như thế không ngừng, người ẩn sĩ cô độc trong khu rừng già bên bờ sông Nerañjarā (có khi viết là Niranjana) giờ đây đã thấy rõ tất cả những diễn tiến trong đời, đã tháo gở ra tất cả các sự rối ren phiền muộn từng ấp ủ ray rứt trong tâm.
Saturday, August 30, 20257:46 PM(View: 1380)
Sunday, August 10, 202510:38 AM(View: 1670)
Sáng nay, thái tử ngồi một mình dưới bóng mát tàn cây jambu, thả tầm mắt nhìn xuống khoảng không gian tươi mát, cây lá xanh xanh, hoa nở, âm thanh tiếng trống bập bùng, tiếng kèn trầm bổng vang lên từ cánh đồng, bao nhiêu màu sắc xanh đỏ trắng vàng qua qua lại lại.
Monday, August 4, 202510:24 AM(View: 1861)
Hôm nay vẽ lại bức tranh Lumbini này, tâm cũng còn thấy ngậm ngùi. Thương đời, thương mình. Nhớ khi xưa, từ năm 2.000, lần đầu được tham gia chuyến hành hương Ấn Độ- Nepal, do Thầy Thiền Chủ của mình tổ chức. Lần đầu tới thánh tích Lumbini, ngôi đền thờ hoàng hậu Māyā lúc ấy sơn toàn màu hồng hồng của gạch nung...
Thursday, June 12, 202511:39 AM(View: 2125)
Trong thế giới Phật giáo, có lẽ có 3 mùa xuân được nhiều người con Phật tưởng nhớ nhiều nhất là mùa xuân thái tử Siddhattha chào đời, mùa xuân ngài giác ngộ và mùa xuân ngài nhập diệt.
Thursday, May 15, 202512:32 PM(View: 2813)
Mãi ngắm nhìn ngọn lửa mà ý cứ tuôn tràn, không hay ngọn lửa từ từ nhỏ lại, rồi cuối cùng tắt mất. Củi hết thì lửa tắt. Vậy ngọn lửa đi đâu? Có lửa hay không có lửa?
Wednesday, March 12, 20253:33 PM(View: 2945)
Nếu mình sống bình thường, thì an lạc, đâu có đau hay khổ. Tại mình không có chánh niệm tỉnh giác, mới bị cái dầm, bên ngoài, là thứ dơ bẩn, nguy hiểm, dù cho nhỏ bé, cũng làm cho mình đau, mình khổ.”
Sunday, March 2, 202510:34 PM(View: 3344)
Nhận biết Thiền lúc nào là vô vi pháp, lúc nào là hữu vi pháp. Khi mình tập Thiền, theo giờ giấc nhất định, ngồi đúng tư thế, có kỹ thuật để dụng công, có cố gắng hay tác ý dụng công, đó là pháp có điều kiện, là hữu vi pháp, kết quả giới hạn. Khi sống bình thường, tùy hoàn cảnh ứng xử tự nhiên, thì là sống Thiền, là pháp vô vi, không cần điều kiện, tức là sống tùy duyên thuận pháp, hay để cho các pháp tự vận hành. Điều này thiệt đơn giản, trong đời, có nhiều khi mình đã sống đúng như vậy, nhưng mình không nhận ra thôi.
Tuesday, January 7, 202511:16 AM(View: 3822)
Cửa nào cũng có thể đi vào Đạo. Nhưng thiệt ra Đức Phật Thích Ca đã đi bằng cửa nào? Đây là câu hỏi chủ ý của bài viết này. Đức Phật Thích Ca đã dùng phương tiện nào để đạt 4 tầng Thiền dễ dàng như vậy?
Tuesday, January 7, 202511:16 AM(View: 4110)
Những dấu chân dài dài trên bờ biển Tuy Hòa hôm ấy, những dấu chân chập choạng in trên bãi cát vàng nâu, chỉ một thoáng, sóng trắng xóa tung tăng tràn vào, rồi rút lui ra biển, còn lại gì đâu, mặt cát phẳng lì, dấu chân biến mất. Nhưng kìa, ta lại bước đi, dấu chân lại in trên cát, và rồi sóng biển tràn vào, bãi cát phẳng lì, ta vẫn cứ đi, mãi mãi là người đi một mình, không để lại dấu vết.
Thursday, December 19, 20249:32 PM(View: 3659)
Do vậy, chúng ta có thể nói, tuệ trí (insight) là nền tảng của tiến trình tu tập của mình từ bước đầu, nó sẽ phát huy năng lực sâu sắc hoàn chỉnh lần tới Tuệ bát nhã (wisdom) và Tuệ bát nhã siêu vượt hơn cho tới vô biên.
Tuesday, December 10, 20247:02 PM(View: 3828)
Do đó nếu không có đức Phật chỉ dạy phương thức tu học (ý nghĩa thứ 2 của Pháp) thì mãi mãi hiện tượng chỉ là hiện tượng, chúng ta không thể nhận ra những bản thể (ý nghĩa thứ 1 của Pháp) ẩn tàng bên trong hiện tượng (ý nghĩa thứ 3 của Pháp).
Friday, July 5, 20247:25 AM(View: 5073)
Kết lại, tất cả, nó là cái gì? Mình xin tạm trả lời “Nó là thiên nhiên. Nó là Như Vậy”.
Monday, July 1, 202410:03 AM(View: 4274)
Qua số phận của cây bồ đề bonsai của mình, mình nhận ra tất cả vấn đề nằm ở 2 chỗ, 1 là “bonsai”, 2 là “của mình”. Vì là “của mình” nên mình mới xót xa, băn khoăn khi nó héo khô. Vì là “của mình” nên nó phải là "bonsai" để trang hoàng trong nhà cho mình ngắm.
Tuesday, June 18, 20242:30 PM(View: 4651)
Người Phật tử có lòng tôn kính đức Phật, thường có lòng biết ơn cây bồ đề, mình lại nghĩ thêm rằng cây bồ đề biểu hiện cho trí tuệ giác ngộ, nên đã có lúc phóng tâm muốn có một cây bồ đề xanh tươi của riêng mình.
Tuesday, June 11, 202411:40 AM(View: 4800)
Mà bây giờ mình đã biết, cây nào cũng là cây giác ngộ, hoa lá, cảnh vật nào cũng hiển lộ thực tại cuối cùng. Vậy thì cây cảnh hoa lá nào cũng là "cây bồ đề", đâu có cái nào là của riêng mình đâu ?
Thursday, May 9, 20244:00 PM(View: 4642)
Chiều nay, ngắm nhìn khoảng sân rộng trước tổ đình sạch bót, một màu đen phì nhiêu, đất xốp, sẵn sàng chờ đón được gieo trồng, mình cảm thấy vui. Các bạn hiền ơi, đất tâm nếu trống không, mặt trời trí tuệ sẽ tự chiếu!
Thursday, May 2, 20243:30 PM(View: 4813)
Phải thông hiểu tới những chân lý rốt ráo: bản chất của thế gian là trống không, là như huyễn, do nhân duyên hội họp mà sinh ra, rồi sẽ thay đổi, và sẽ mất đi. Mình sẽ bớt dính mắc với những cảnh thăng trầm trong cuộc đời. Đây là trí tuệ xuất thế gian, giúp mình sống bình an trong đời.
Friday, April 26, 202411:42 AM(View: 4686)
Khi nó thấy cảnh, thì nó thấy “cái đang là”. Khi nó an trú trong chính nó, thì nó thấy “cái như vậy” (Tathatā/ the Suchness). Bây giờ, mọi sự đều chấm dứt, không có lời nói, không có văn tự, không có tên gọi, thế gian cũng không còn. Không suy nghĩ, không phân biệt, không thương ghét, tất cả tan biến, bình đẳng. Có phải cổ nhân đã nói đúng “chạm mắt là bồ đề”?
Sunday, April 21, 20242:20 PM(View: 5670)
Vậy thì “Muôn pháp về một, một về chỗ nào?” có thể là muôn pháp đều về tâm, còn nếu thắc mắc: tâm về chỗ nào? Thì ăn gậy là phải rồi. Bây giờ mới hiểu tại sao chư Thiền Đức ngày xưa ra đi không cần lưu lại dấu vết mà hê thống kinh Bát nhã ba la mật lại viết tràng giang đại hải về Không, Huyễn và Chân Như. Có phải vì chỗ đó ngoài ngôn ngữ, còn nếu dùng ngôn ngữ thì nói hoài cũng không xong?
Sunday, April 14, 20245:07 PM(View: 5318)
Cảnh sanh khởi, biến đổi rồi hoại diệt của thế gian là tự nhiên, là bình thường, là hợp tình hợp lý. Nếu hiểu thật sự điều này thì khi cái gì đó sanh ra hay diệt mất, ta không vui cũng không buồn. Bây giờ tâm bình an, thanh thản, bây giờ mới thấy nơi nào cũng là ngôi nhà xưa của mình, cảnh nào cũng hiển lộ những chân lý vô thường, duyên sinh, vô ngã, bản thể trống không… Pháp âm của Phật vang rền khắp hư không, như vậy cõi này đang là cõi Phật đó, bạn hiền ơi.
Saturday, April 6, 20248:52 AM(View: 5292)
... chiếc “xe một số” chính là cái Biết, nó đưa ta từ bước đầu tới bước cuối con đường. Thực ra, có con đường nào đâu, vì cái biết là của mình, từ đầu nó vẫn trong sạch, tĩnh lặng, khách quan và chiếu sáng. Bạn hiền ơi, cứ lấy viên ngọc đó ra mà xài, hồn nhiên, đừng lăng xăng tạo tác gì thêm nữa.
Friday, March 29, 20247:58 PM(View: 5069)
Vậy qua giác quan, ta thấy “cái đang là”, đó là thấy Như Thực, giống như thiệt, chứ không phải thiệt có bền vững, thường hằng, mà đó cũng là “cái Như Huyễn”, như mộng mà thôi. ...cái Như Thực là thấy hiện tượng qua giác quan, còn cái Như Huyễn là thấy bản thể qua trí tuệ bát nhã.
Sunday, March 24, 20245:02 PM(View: 5044)
Mùa xuân năm 1929, mừng Thầy đến, mùa xuân năm 1982, mừng Thầy thấy rõ con đường, mùa đông năm 2019, Thầy đi.... ...Biết vậy, mà sao sáng nay, trong nắng ấm, ngắm hoa xuân, lại dường như có ai rơi nước mắt.
Sunday, March 17, 20242:16 PM(View: 4946)
Chỉ là đơn thuần, mở mắt ra nhìn ngắm, cảnh thế nào nhận biết y như vậy, diễn nói hay thầm lặng, tâm đều trong sạch, tĩnh lặng, khách quan. Đó là chân tâm, Giới, Quán, Chỉ, Định, Tuệ đầy đủ
Sunday, March 10, 20244:31 PM(View: 5002)
Các bạn hiền ơi, sáng nay, một buổi sáng mùa xuân, nắng ấm, hoa mai đang nở rộ trước sân Tổ đình, trời xanh và mây trắng. xin dâng tặng cho bạn ổ bánh Thiền Giới Định Tuệ, làm bằng cái Biết trong sáng của chân tâm.
Tuesday, January 16, 202412:47 PM(View: 5341)
Ngoài cái chớp mắt “đang là”, tất cả thân, tâm và cảnh là của quá khứ, của tương lai hay của hiện tại, chúng nó chỉ là ảo ảnh, ảo giác trong ký ức, hay trong tưởng tượng mà thôi. Hoa đào sẽ nở mỗi mùa xuân, nhưng đóa hoa năm nay đâu phải là đóa hoa năm trước. Người ngắm hoa đào bây giờ cũng không phải là người ngắm hoa năm cũ.
Tuesday, January 2, 202410:36 AM(View: 5308)
Các em Thiền sinh đã tâm tình về cuộc sống của mình, cũng chịu nhiều áp lực: từ công việc quá phức tạp, bận rộn, suốt ngày dán mắt trên computer, rồi những giờ hội họp nặng nề dài đằng đẵng trong sở làm. Lúc trở về nhà lại còn mang theo lời nói, cử chỉ, thái độ không thân thiện của các nhân viên của mình. Lắng nghe các em tâm sự, mình thấy xót xa. Cuộc đời vất vả tới như vậy sao?
Monday, December 25, 20238:25 AM(View: 4816)
Mình chỉ sống thảnh thơi, cái tâm bình an, thanh thản, hiểu biết những định luật tụ nhiên này, giúp người khác cũng hiểu biết như mình, sống hài hòa cùng nhau. Thì đâu còn cái gì là tham sân si, cái gì là lậu hoặc, cái gì là biển khổ trần gian nữa.
Tuesday, September 19, 20237:54 PM(View: 5651)
Bản thể của thế gian là trống rỗng, trống không, là như huyễn mà thôi. Tuệ trí này là năng lực khiến tâm xa rời dính mắc tất cả thế gian, bấy giờ mới an trú chánh niệm Như Vậy. Khi mình có tuệ trí thông suốt bản thể thế gian rồi thì không còn con đường, không cần pháp môn, không còn thấy có cổng nào nữa. Mình thực sự đang ở trong nhà của mình, tự thuở nào cho tới bây giờ.
Tuesday, September 12, 202312:56 PM(View: 6029)
Bốn tầng Thiền qua đó đức Phật phát huy ba minh còn được gọi là bốn tầng Định, do đó mình hiểu Định có một vai trò quan trọng trong Thiền Phật giáo, xem như Định là cây cầu phải bước qua mới có thể khám phá tới khung trời bao la của trí tuệ bát nhã.
Saturday, August 26, 20232:36 PM(View: 5884)
Tuệ ở đây mình muốn nói tới Vipassanā, Tuệ Minh sát. Trong giới hạn bài này, mình bàn tới bài Kinh Niệm Xứ, trong kinh Nikāya. Mặc dù thông thường người ta vẫn nói “Quán Tứ niệm xứ”, trong bài kinh cũng nói “Quán thân” (Kāya-anupassanā) v.v…nhưng hiện nay các vị tôn đức xếp bài kinh Niệm xứ là Vipassanā, là thuộc Tuệ. Cho nên trong bài này, mình cũng tạm nói là Tuệ, tức là dùng tuệ thực hành...
Sunday, August 20, 202310:54 AM(View: 6771)
Nói tới Quán, có vài loại Quán hơi khác nhau, trong bài này chỉ xin nói tới loại Anupassanā, nghĩa thông thường là nhìn ngắm hiện tượng thế gian liên tục để nhận ra bản thể hay đặc điểm của hiện tượng thế gian là: vô thường, khổ, vô ngã. Vậy mình cũng có thể hiểu Quán là quan sát hiện tượng thế gian bằng con mắt trí tuệ.
Wednesday, August 2, 20238:44 PM(View: 6392)
Chư Tổ Phát Triển thường nói có tới 84 ngàn pháp môn tu, tức là có vô số cổng để bước vào ngôi nhà giác ngộ, hay ngôi nhà giải thoát. Hôm nay chúng ta thử khảo sát cánh cổng của Giới.
Tuesday, June 13, 20237:59 PM(View: 5565)
Hòa Lan, thành phố đông người trần tục hay vườn hoa thiên nhiên với con người an vui thanh thản?
Sunday, March 26, 20237:30 PM(View: 5830)
Đã không biết bao năm qua, mình khờ dại đi tìm “Qua khỏi vùng sương mù là xứ thần tiên”. Đã bao lần thấy vùng sương mù, bao lần mơ ước sẽ gặp xứ thần tiên, nào có gặp được. Tìm cầu bên ngoài, làm sao có xứ thần tiên. Cuối đời mới biết xứ thần tiên thiệt ở trong tâm của mình.
Friday, March 24, 202310:02 PM(View: 5946)
Đức Phật tự nhận: “Như Lai chỉ là người chỉ đường, các ông phải tự đi”. Các ông phải tự đi có nghĩa là các ông thấy ra con đường rồi, cứ tiến bước một mình, không được ỷ lại nơi ai khác, con đường chánh pháp là trí tuệ của mình sẽ đưa chúng ta trở về bản tâm. Trong bản tâm, tất cả pháp đều là Phật pháp, và thế gian là cõi Phật thanh tịnh an vui.
Wednesday, March 8, 20238:24 PM(View: 5899)
Hôm nay, thấy hoa thủy tiên nở rộ, hoa mai cũng e ấp đón gió mát, con biết mùa xuân sang. Đã tới mùa mừng sinh nhật Thầy. Thầy đã xuất hiện nơi cõi đời nhằm mùa xuân, Thầy đã thấy con đường, cũng một mùa xuân năm đó, rồi Thầy ra đi, một đêm cuối mùa đông.
Wednesday, March 8, 20238:17 PM(View: 5084)
Chúng ta đang ở giữa biển nước xoáy, nếu chúng ta đứng lại nơi đó thì ta sẽ bị đắm chìm cuốn hút và chết đuối. Nếu chúng ta bước tới, cũng chỉ là loanh quanh trong biển nước xoáy thôi, bước tới hay bước lùi, có khác gì đâu, rồi cũng trôi giạt bồng bềnh trong biển đời, không ra khỏi. Vậy thì làm sao đây?
Tuesday, February 28, 20239:06 PM(View: 6651)
Chúng ta phải sáng suốt biết lúc nào nên tùy duyên, lúc nào phải tạo duyên tốt, phải biết mình sống có thuận pháp không, vì chính mình là chủ tạo ra cuộc đời của mình, trong bây giờ và mai sau nữa.
Monday, February 27, 20238:19 PM(View: 6136)
Việc làm bếp đâu có khác việc tu tập. Làm bếp để sống, thì tu tập cũng để sống thôi. Cho nên những nguyên tắc để làm bếp tốt cũng là những nguyên tắc để tu tập tốt. Việc gì ta làm cũng là tu tập, con đường đời cũng là con đường tu, do nơi cái tâm của mình, nó thấy ra sao. Nó thấy ra sao, đó là cảnh giới mình đang sống.
Saturday, February 25, 20232:42 PM(View: 5640)
Trời đất vô tình, vạn vật vô tình, mà vạn vật biết sống hài hòa với hoàn cảnh tự nhiên. Chúng ta có trí, có tri giác, có tình cảm, vậy phải biết sống đời thiện lành, quan sát tâm mình từng giây phút, ý nghĩ đúng, lời nói đúng, hành động đúng...
Wednesday, January 25, 202311:14 AM(View: 5731)
Định luật Y Duyên Tánh vận hành tất cả thế gian. Nó cũng là định luật biến hóa và phát triển, là sức sống mãnh liệt, đã thành lập vũ trụ, điều hành vũ trụ, và bảo vệ duy trì sức sống của vạn vật. Thế gian biểu hiện sự hài hòa tuyệt vời theo sự biến hóa khách quan của “Y Duyên Tánh”. Vậy, các bạn thân ơi, đây có phải là một bức tranh puzzle tuyệt vời không?
Wednesday, January 18, 20237:43 PM(View: 6125)
Đất trời quê hương đang vào xuân, mong gởi một món quà nhỏ tặng cho bạn tri âm, mùa xuân trong tâm mình.
Tuesday, January 10, 20231:01 PM(View: 4578)
Thực tại là “giống như Thực” , đồng thời là “giống như Huyễn”. Đó là Trung Đạo. Nói cách khác nữa: Thực tại là không phải hoàn toàn Thực, cũng không phải hoàn toàn Huyễn. Cũng có thể nói: “Cái Đang là” vừa là “Thực” vừa là “Huyễn”.
Wednesday, August 10, 20227:09 AM(View: 6518)
Sự thật muôn đời: hễ cái gì có sinh ra, thì phải có lúc chấm dứt, biến mất, hoại diệt. Nhưng dường như chúng ta chưa chấp nhận sự thật này. Nên chúng ta buồn khổ vì bệnh. Các bạn ơi, như vậy bệnh có phải chỉ là ảo giác ngôn ngữ?
Wednesday, July 27, 202211:15 AM(View: 6954)
Các em có lần tâm tình: cô ơi, trước khi cô nghỉ ngơi, cô hệ thống lại con đường từ đầu tới cuối cho tụi con theo đó mà đi. Thiệt ra có con đường nào đâu. Tu là thấy ra cái tâm của chính mình thôi. Chính mình đang ở trong cái tâm của mình. Con đường nào khác nữa? Là đã phóng ra ngoài, tìm cầu cái gì bên ngoài là đi lạc rồi.
Wednesday, July 20, 20225:14 PM(View: 6389)
Làm sao sống hài hòa với thế gian? Các bạn ơi, đâu có gì bí hiểm. Thấy “cái đang là”. Đó, cái đáp án, đơn giản quá, mà sao áp dụng khó quá phải không? Chỉ cần biết “cái đang là” thôi là tâm trong sáng tức khắc. Khi ta nghĩ tới “cái phải là”, lập tức ta rơi vào biển khổ cuộc đời, ta bị trói buộc, hay ta đang trói buộc người khác.
Thursday, July 14, 20228:13 AM(View: 6560)
84 ngàn pháp môn có nghĩa là không có pháp môn. Vì sao vậy? Đi cách nào cũng vào nhà, vì nhà là sẵn có, là của riêng mình. Ta đang ở trong nhà, luôn luôn đang ở trong nhà. Chỉ là mình không tin sự thật này, nên mình bôn ba tìm kiếm đâu đâu. Hãy sống hồn nhiên, thật tự nhiên, không cần thêm gì hết, là mình đang ở trong nhà của mình.
Wednesday, June 29, 202212:30 PM(View: 8476)
Tất cả các vị thánh tăng đều có Giới đức, Định lực và Tuệ lực tròn đầy. Nhưng những phương tiện đầu tiên có hơi khác nhau: ngài A nan thì bước vào bằng ngõ đa văn, ngài Revata thì hạnh sống nơi rừng núi hoang vắng, ngài Anuruddha thì bằng thiên nhãn, ngài Mahā Kassapa thì hạnh đầu đà, ngài Mahā Moggallāna thì trí tuệ biện tài, ngài Sāriputta thì điều phục tâm v.v...Mỗi người mỗi vẽ, quy tụ lại như một vườn hoa có trăm đóa khác nhau, hoa nào cũng tròn hương, tròn sắc.
Wednesday, June 22, 20221:22 PM(View: 7609)
Hôm nay học lại gương sáng của người xưa, gương sáng vẫn muôn đời là gương sáng. Ánh sáng chỉ sáng cho những ai nhìn thấy. Ánh sáng của trí tuệ muôn đời vẫn thầm lặng chiếu soi trần gian, như ánh trăng kia thầm lặng sáng trong đêm dài cuộc đời.
Tuesday, June 14, 20225:56 PM(View: 7329)
Ngài Anuruddha, đã gieo căn lành từ nhiều đời trong quá khứ, đời này sinh ra trong gia đình, dòng họ giàu sang, lại cùng thời với đức Phật, anh em chú bác với đức Phật, xuất gia rất sớm, không vướng bận vợ con, đầy đủ thuận duyên, trở thành một vị thánh đệ tử, quan sát cả ngàn thế giới mà chỉ như người đứng trên lầu cao nhìn xuống thế gian.
Tuesday, June 7, 202210:23 AM(View: 6460)
Người biết sống một mình là người luôn an trú trong chánh niệm. Tuy nhiên đối với đa số con người, xa lánh nơi ồn ào náo nhiệt là duyên thuận lợi hơn trong bước đầu tu tập.
Wednesday, June 1, 20226:59 PM(View: 6813)
Các bạn ơi, đây là một tấm gương sáng, một con đường tu học mà ngài A Nan gởi gắm lại cho đời. Con đường của trí tuệ, cũng dẫn hành giả tới giải thoát.
Tuesday, May 24, 202212:23 PM(View: 6490)
Chợt tỉnh giấc nửa đêm, nhìn ra khung cửa sổ, trời sáng, trắng trong, mặt trăng tròn treo lơ lửng giữa trời không mây. Hôm nay là một đêm trăng mùa Phật đản sinh. Khép mắt lại, nhìn thấy một bức tranh thiệt đẹp giữa rừng, giữa một cảnh rừng, trong một đêm trăng sáng, cũng một đêm trăng tròn sáng như đêm nay
Tuesday, May 17, 20221:38 PM(View: 7394)
Nhưng có một cái không xa rời mình, đó là cái tâm, tâm đời thì tái sanh để tiếp tục lặn hụp trong biển ái, biển khổ; nếu là tâm trong sạch thì tiếp tục tu học cho tới khi hoàn hảo là bước lên bờ. Bấy giờ trên bến bờ bình an, thấy ai giơ tay vẫy gọi, ta mới tới cầm tay dắt lên bờ. Còn những ai mải mê đắm đuối trong sóng nhấp nhô, thì ta có làm gì hơn nữa được đâu, phải không các bạn ơi!
Wednesday, May 11, 20222:50 PM(View: 6786)
Pháp môn là cái cổng để đi vào học, hiểu và thực hành Pháp. Pháp là chân lý, cũng là tất cả hiện tượng thế gian. Nói như vậy, chúng ta có thể tưởng là hai thứ khác nhau. Không, chúng chỉ là một. Chân lý hiển lộ ra qua mỗi hiện tượng thế gian, mỗi hiện tượng thế gian chính là chân lý. Ta cũng là chân lý, chân lý cũng hiển lộ qua ta. Ta cũng là tất cả chân lý. Tất cả đều bình đẳng: đều vô thường, đều vô ngã, đều duyên sinh, đều trống rỗng, đều như huyễn, đều như như bất động. Tất cả đều là cái vô sanh, nên bất tử.
Wednesday, May 4, 202212:31 PM(View: 7220)
Đức Phật nói nước mắt con người chảy thành biển cả mênh mông, còn tiếng cười của hai anh em mình chỉ đong đầy có hai cái lu thôi. Nước mưa thì vẫn trong vẫn mát. Mùa xuân cũng vẫn mát vẫn trong, muôn đời.
Wednesday, April 27, 20223:46 PM(View: 7168)
“Cô nghĩ sao về cái Chết?”. - Chợt nghĩ tới mình, bước đường đời đã tới mức cuối, rồi nghĩ tới các bạn. Cái cầu mình sẽ phải đi qua, vậy mình chuẩn bị hành trang nào, sẵn sàng bước tới mấy nhịp cầu “đoạn trường” đó?
Wednesday, April 20, 202210:17 AM(View: 7840)
Cho nên tham sân si cũng biểu hiện tất cả những chân lý thường hằng của vạn pháp. Chúng là vô thường, là khổ, là vô ngã, bản thể trống không, như huyễn mộng, là như như bất động, là bình đẳng với vạn pháp.
Wednesday, March 30, 202212:56 PM(View: 6494)
Các bạn ơi, nếu mỗi người đã biết chăm sóc ngôi vườn nhà mình hoa lá xanh tốt, thì cũng nhớ chăm sóc vườn tâm của mình, hoa trí tuệ, lá từ bi, mùa nào cũng sẵn có để dâng hiến cho đời.
Thursday, March 24, 202210:40 AM(View: 7270)
Tâm là một dòng diễn tiến, luôn tuôn chảy, vì nó chỉ là dòng Biết, hay dòng Nhận thức rõ ràng, khi nó không còn bị ô nhiễm thì nó sẽ trong sạch, và sẽ phải chiếu sáng... Tâm chiếu sáng, ta có thể biết phương cách sống thảnh thơi an lạc, và giúp người khác cũng sống thảnh thơi an lạc.
Wednesday, March 16, 202210:41 AM(View: 6789)
Kết luận là phải có trí tuệ phi thường mới dám cắt đứt vòng xích sắt của tham ái, thoát ra khỏi ngục tù vô minh. Vô minh đồng nghĩa với khổ đau. Trí tuệ siêu vượt đồng nghĩa với tự do, an lạc, giải thoát. Trí tuệ siêu vượt thông suốt bản thể cuộc đời là trống không, là như huyễn ảo, thì có còn muốn nắm bắt cái gì của thế gian nữa không, hở các bạn?
Wednesday, March 9, 20224:24 PM(View: 6814)
Những ai theo đúng con đường của đức Phật. quăng cái gánh “tài, sắc, danh, thực, thùy” xuống, thì cũng sẽ đạt được tâm nhẹ nhàng, thảnh thơi, nơi nào mình sống cũng là :”An lạc thay!”
Thursday, March 3, 20228:44 AM(View: 7032)
Tới đây, chúng ta đã thấy việc lễ lạy của bồ tát Thường Bất Khinh ban đầu mình thấy như theo tục đế bát nhã, lần hồi đi tới chân đế bát nhã rồi. Tục đế bát nhã khi ta nói bồ tát lễ lạy Phật tánh của mỗi người, chứ không phải lễ lạy cái thân vật chất và cái tâm đời của người. Còn phân biệt thân và tâm, thiện và ác. Lần hồi ta không phân biệt nữa, khi ta lễ lạy “cái đang là” , “cái như vậy”, khi ta thấy vô lượng đức Phật hiện tiền và ta đang “thân cận cung kính cúng dường vô lượng đức Phật”.
Thursday, February 24, 202210:57 AM(View: 7110)
Tâm mình, giống cái tiệm thuốc Bắc, hay giống cái nhà, hay cái kho chứa là nói bình dân. Kinh sách thì nói là Alaya Thức, hay Tàng thức, hay Như Lai tạng, là tổng quát tất cả những gì tạm cho là phi vật chất trong con người.
Wednesday, February 16, 20228:50 PM(View: 6752)
Vậy có sinh không, có diệt không? Không. Sống là năng lượng, là chuyển động, là biến hóa. Nguồn sống của vạn pháp không sinh không diệt bao giờ.
Thursday, February 10, 20228:50 AM(View: 7112)
Chí xuất thế xuất trần mình vẫn phải giữ cứng cỏi ngang nhiên như thân cây tiêu cổ thụ kia, nhưng đối diện với giông gió trong đời thì chúng ta cẩn thận thấp mình xuống, càng sát đất càng tốt, chúng ta nép sát vai nhau, nương tựa bóng che của Phật Pháp Tăng thường trụ mà sống, thì có gió bão nào thổi lung lay chúng ta được.
Thursday, February 10, 20228:10 AM(View: 6324)
Hôm nay, là mùa xuân. Đất trời cũng chuyển mình. Tổ đình năm nay chưa có hoa đào, hoa mai vàng chỉ mới ra búp non. Chỉ có thủy tiên đơm hoa trắng muốt, thoảng hương tinh khiết, thầm lặng dâng hiến cho đời hương sắc của mình. Có ai nghe tiếng hát của hoa thủy tiên, giữa đất trời bao la mùa xuân?
Tuesday, January 25, 20221:50 PM(View: 6590)
Hi vọng, theo những ngày xuân mới sắp đến, chúng ta sẽ đặt một dấu chấm cuối cùng cho những ưu tư, buồn phiền, những vụn vặt, sai sót, trong năm cũ.
Tuesday, January 25, 202211:42 AM(View: 6305)
Mùa xuân cũng vậy, không bao giờ chấm dứt, trong tâm mỗi người. Dù cho nó có tên là hạ, thu, hay đông đi nữa, nó cũng là xuân. Khi mình gọi là Xuân thì là Xuân của mình. Khi mình không gọi gì hết thì không có mình, cũng không có xuân, và cả thế gian cũng biến mất.
Tuesday, January 25, 202210:12 AM(View: 6240)
Dhamma chính là khuôn vàng thước ngọc Đức Phật để lại cho đời. Chúng ta thừa tự Dhamma, như là tấm bản đồ kho tàng hạnh phúc, vậy các bạn ơi, chúng ta cùng nhau tiến bước, bản tâm chính thật nơi mình.
Wednesday, January 19, 20229:08 AM(View: 7210)
Nếu tâm chưa chiếu sáng, có nghĩa là tâm chưa tĩnh lặng, tâm chưa tĩnh lặng vì tâm chưa trong sạch, tâm chưa trong sạch vì tâm chưa trống rỗng.
Wednesday, January 12, 202210:45 AM(View: 6943)
Như vậy bài học của lửa, nước, gió, mây là gì? Ta phải có trí tuệ để biết sống tốt, hữu ích cho mình và cho người khác. Sống hài hoà, trừ diệt hẵn tâm tham, tâm sân, tâm si. Ba thứ tâm này có sức tàn phá, hủy diệt tất cả thế gian, đưa tới khổ đau mà thôi. Không những trong đời này mà còn khổ đau trong nhiều đời sau nữa.
Wednesday, January 5, 20229:53 AM(View: 7805)
Hôm nay ngẫm nghĩ lại tất cả những công việc nhọc nhằn vất vả của mình trên con đường tu chỉ là làm sao nhớ và làm sao quên. Thêm một vấn đề cũng quan trọng là nhớ cái gì và quên cái gì.
Thursday, December 30, 20218:07 AM(View: 6865)
Hôm nay, mùa tưởng niệm Thầy Tổ, xin khơi lại ngọn lửa sáng mà Thầy đã truyền lại cho chúng ta trong suốt 25 năm nương tựa nơi quê hương thứ hai này.
Sunday, December 26, 202111:30 AM(View: 8535)
Tăng Đoàn phải hòa hợp, đây là thước đo công phu tu tập của mình. Nếu chưa hòa hợp là mình chưa đủ Trí Tuệ và Từ Bi.
Tuesday, December 21, 20214:21 PM(View: 7147)
Những tuồng hát mang tên Tâm chấm dứt. Hãy ngủ đi, những đào kép quấy nhiễu đời, tấm màn nhung đỏ đã kéo qua. Bây giờ là vắng lặng, tịch diệt, và ánh sáng.
Wednesday, December 8, 20219:22 AM(View: 8435)
Kính thưa Thầy, dù nói bao nhiêu cũng không đủ diễn tả cái trí như núi và cái tâm như biển của một thiền sư.
Wednesday, December 8, 20217:43 AM(View: 6818)
Mấy đêm liền, nửa khuya tỉnh giấc, mở hé mắt trông ra trời, lại gặp trăng. Cám ơn trăng, đã tới thăm mình. Trăng cười, cả phòng đẫm trong ánh sáng an lạc.... Có phải thế không trăng ơi? Vậy mà sao mình hững hờ, không biết.
Wednesday, December 1, 202111:03 AM(View: 8192)
Người cha cao thượng của thế gian, ở đâu đó, ngài có mỏi mắt chờ đợi những đứa con lưu lạc chưa trở về nhà?
Wednesday, December 1, 202110:41 AM(View: 7367)
Như thế, Định và Huệ không thể tách rời nhau. Hễ Định vững chắc thì phát huy Huệ, hễ Huệ thông suốt thì tâm không dính mắc với thế gian, tức là tâm Định, bất động trước tám ngọn gió đời.
Wednesday, November 24, 202112:54 PM(View: 7815)
“Chân thật” rất quan trọng nó không những là đức hạnh, nó cũng là trí tuệ, nó cũng là cửa dẫn tới niết bàn nữa.
Tuesday, November 23, 202111:00 PM(View: 7289)
Giới, Định, Tuệ chỉ là ba chữ thôi, là phương tiện, Đức Phật bày ra để hướng dẫn nhiều căn cơ chúng sanh, cũng như Bát chánh đạo, Thất giác chi, quy y, xuất gia ...Tất cả là ngôn ngữ, là lời, do Đức Phật tạm bày ra. Chúng ta không nên cố chấp vào văn tự, mà phải hiểu cái gì ẩn sâu bên trong văn tự.
Wednesday, November 17, 20212:00 PM(View: 7462)
Đó, xứ mộng xứ mơ, cõi bình an của mình là cái tổ đình này, mà cũng là cả thế gian nữa. Làm sao có đến có đi đâu, làm sao có sống hay chết? Đi đâu thì cũng trong thế gian, sống hay chết cũng là quanh quẩn trong xứ mộng xứ mơ này.
Saturday, November 6, 20217:42 AM(View: 7438)
Hôm nay nhắc lại chuyện đời xưa, mới có mấy năm thôi, mà sao lâu như cả trăm năm vậy. Ngày vui qua mau. Hai mươi năm. Chưa kịp mừng ngày kỷ niệm hai mươi lăm năm thì rủ nhau đi hết. Mùa thu đang tới, rồi mùa xuân, rồi lại mùa thu...Bây giờ, chỉ còn hai chiếc lá vàng. Hắt hiu trên cành.
Wednesday, November 3, 202111:33 AM(View: 7780)
Kết luận, bước đột biến, hay là ngộ, phải có một lần hay nhiều lần trên con đường tu, thì mình mới mong bước vào nhà thiền, mình sẽ thong dong bước tới mãi, không còn chướng ngại trong tâm nữa. Nếu chưa nhận ra bản tâm, thì mình còn đứng ngoài cổng,...Hễ thấy rõ bản tâm, tự nhiên cái ngã phai tàn.
Wednesday, October 27, 20218:21 PM(View: 9141)
Các tông phái, các vị thiền sư, các phương tiện giáo hoá... là pháp hữu vi, có sanh có diệt. Còn chân lý thì vô vi, thường hằng, không sinh diệt.
Wednesday, October 20, 20218:29 PM(View: 7222)
Thiền Tông Trung Hoa được xem như bắt đầu từ Sơ Tổ là ngài Bodhidharma, người Ấn Độ, qua tiếng rống sư tử, thức tỉnh con người trở lại bản tâm, nhận ra bản tánh, trống rỗng, tịch diệt, chiếu sáng của mỗi người.
Wednesday, October 13, 20211:17 PM(View: 7760)
Tất cả các bộ phái thời đó trong hai dòng truyền thừa lớn này đều giữ gìn những Pháp tu căn bản từ đức Phật Thích ca và cùng hướng tới mục tiêu cuối cùng là thoát khổ, giác ngộ và giải thoát.
Wednesday, October 6, 202112:25 PM(View: 7880)
Phật dạy chí thiết những lời sau cùng trước khi giã từ thế gian: “Phải tự mình là ngọn đèn soi sáng chính mình”. “Phải nương tựa nơi Chánh Pháp”. “Không nương tựa nơi ai khác, hay một vật gì trên đời” - Vì “Tất cả thế gian là vô thường”.
Monday, September 27, 20219:42 AM(View: 7681)
Tại sao tôn giả Bhaddiya đi tới nơi nào cũng nói: “Ôi an lạc thay!”. Các vị tỳ kheo khác, nhìn quanh quất, chỉ thấy khu rừng vắng, thấy gốc cây, thấy ngôi nhà trống, có gì vui đâu, họ lại suy đoán tôn giả Bhaddiya nhớ lại đời sống giàu sang vương giả khi xưa. Mình nhận ra ngay tâm người đời, thích suy luận chủ quan.
Thursday, September 23, 202110:53 AM(View: 7652)
Cuộc đời của mỗi người cũng là những dòng tuôn chảy không bao giờ ngừng. Tất cả, từ sức khỏe, tuổi trẻ, hạnh phúc, người thân, cũng tuôn chảy hoài, theo con đường một chiều: sanh- già- bệnh- chết... Mãi mãi, cho tới khi nào tỉnh giấc, nhìn thấy còn có một dòng tuôn chảy khác, ngược lại với mình, và mình đủ sáng suốt để biết đó mới là dòng tuôn chảy tới bến bờ bình an, hạnh phúc thực sự.
Wednesday, September 15, 20215:50 PM(View: 7331)
Từ lâu rồi, cây tiêu đã nhắc mình nghệ thuật sống “tùy duyên mà bất biến”. Thân cây vững vàng, chắc nịch, vươn lên sừng sững với trời cao. Mặc cho gió mưa, thân cũng không lay động. Thân cây này thế nào cũng có lõi cứng.Trong kinh về “Thí dụ Lõi Cây”, Đức Phật so sánh mục tiêu cuối cùng của đời sống Phạm hạnh là Giải thoát, tương tự “lõi cây” là phần giá trị nhất của cây. Lõi cây ẩn mình trong giữa thân cây, khó thấy, khó tìm. Giải thoát cũng trừu tượng, khó tìm khó thấy. Tuy trừu tượng nhưng phải kiên cố, vững bền, không lay chuyển....
69,256