HỘI THIỀN TÁNH KHÔNG TRUNG ƯƠNG

Triệt Như TTVN48: MỘT CHIẾC LÁ

17 Tháng Bảy 20201:01 CH(Xem: 1181)
Triệt Như - Tâm Tình Với Nhau - Bài 48

MỘT CHIẾC LÁ

48 Mot Chiec La
Cô đã được đọc nhiều bài các em ghi lại cảm nghĩ, suy tư và phương cách các em ứng dụng chủ đề thực tập “Một chiếc lá”, trong tuần trước. Tuần này cô tạm đúc kết lại các phương thức ứng dụng, cũng như kết quả ra sao cho mình.

Nói chung, đây là mình bắt đầu thử ứng dụng phương thức đơn giản nhất, thường gọi tên là Thiền Quán, hay Quán Chiếu, mà trong kinh Nikàya, nhiều lần dùng tên là: “Như Lý Tư Duy” hay “Như Lý Tác Ý”, có khi Phật dặn dò đệ tử “ Các ông hãy khéo tác ý, ta sẽ nói...”

Vậy phương thức này cho mình sử dụng suy tư ngẫm nghĩ, còn dùng tầm tứ. Cũng là bước “Tư” trong tiến trình <Văn- Tư- Tu>.

Chủ đề của mình là một chủ đề cụ thể, một chiếc lá, có thể dùng mắt nhìn ngắm, có thể dùng tay nhặt lấy nó, cũng có thể ngữi mùi hương v..v..để nhận ra nó đang có mặt trước giác quan của mình.

-       Khi mình khởi ý thực tập “thấy một chiếc lá”, tâm mình lúc đó đã dừng lại trên chiếc lá rồi. Tâm không còn phóng ra biết các cảnh khác, cũng  không tưởng nhớ tới quá khứ hay tương lai khác. Đó là kết quả trước nhất của “cái Biết một chiếc lá”. Muốn nhìn sâu vào chiếc lá, mình đã ứng dụng “chú tâm cảnh giác”, toàn tâm toàn ý chuyên chú vào “chiếc lá” mà thôi. Cũng có thể xem như trạng thái ”nhất tâm” (one- pointedness of mind”.

-      Khởi đầu, qua giác quan, mình thấy rõ ràng “Cái Đang Là” : chiếc lá màu xanh, hay nâu, tươi mát hay khô héo, hình dáng nhỏ mỏng manh hay thô nhám v.v... Lúc này mình thấy “như thật” (Yathàbhùta). Tâm yên lặng, chưa suy nghĩ.

-      Mình sẽ biết tên của chiếc lá, hay chỉ đoán thôi. Tới đây bắt đầu trí năng đoán tên, hay ký ức bung ra tên của chiếc lá.

-      Nhìn ngắm chiếc lá, mình nhận ra chiếc lá từ thân cây mà ra, nhờ có đất để nương tựa, lại phải tưới nước cây mới sống, có ánh nắng mặt trời, có mình chăm sóc v.v..Nếu thiếu một hay nhiều điều kiện thì cây sẽ không lớn, sẽ không ra lá, sẽ không ra hoa, sẽ không có quả. Tất cả  chúng ta đều nhận ra ảnh hưởng liên hệ mật thiết giữa vô số điều kiện trong thiên nhiên: mặt trời, đất, nước, gió, lửa, cây, lá, hoa, quả và con người...Điều nhận ra này giúp mình “thấy rõ” định lý Duyên khởi Duyên sinh đã học. Tới đây, tạm xem là bắt đầu có phát huy  được Tuệ trí (insight) hay Pháp trí.

-      Nhìn chiếc lá trong tay, nhìn các chiếc lá khác trên cành, mình sẽ nhận ra chiếc lá thay đổi từng phút giây, đời sống của chiếc lá vô thường. Nó không có gì bền chắc bên trong chính nó, nó vô ngã.

-      Nếu mình khởi ý muốn nó phải tươi tốt hoài, làm sao được? Từ đó là bất như ý, kinh nói là khổ. Hiểu Tam pháp ấn.

-      Cho tới đây, chư Tổ tạm xếp là cái thấy của Tục đế Bát nhã.

-      Tiếp theo là cái thấy của Chân đế Bát nhã.

-      Chiếc lá sống, biến đổi theo vô số điều kiện, trong cái chu kỳ sinh- tru- hoại- diệt không thể nào đứng dừng. Dòng sống của một chiếc lá chỉ là sự hội tụ tạm thời của duyên mà thôi. Duyên hội tụ rồi duyên sẽ rã rời, tan tác. Rồi duyên khác sẽ gặp gỡ, rồi cũng sẽ tách ra. Dòng lưu chuyển của duyên cứ như thế mãi mãi. Ngàn đời. Làm thành ra những chiếc lá . Làm thành ra con người. Làm thành ra cả thế gian này. Bởi vô số nhân duyên. Vì thế tạm gọi bản thể của chiếc lá, của con người, của thế gian là Không (Sùnyatà/ Emptiness).

-      Tuy nhiên, con người có giác quan tiếp xúc với thế gian, nên nhận ra thế gian và tưởng là thế gian có thật bền chắc, hay mong muốn là bền chắc. Người có trí thì mới nhận ra cả thế gian này hiện hữu như cảnh Huyễn (Màyà/ Illusion) mà thôi.

-      Thấy được tới đây, mình sẽ không còn ham thích, mê hoặc gì trong thế gian nữa. Tâm mình mới từ từ đứng dừng lại. Tiến trình tâm này tạm nói là như như bất động. Đó là thấy được Chân như của cảnh và của tâm.

 

Trên đây, cô tạm đúc kết lại tiến trình cái thấy của mình, bắt đầu qua một chủ đề tầm thường, nhỏ nhoi, thực tiễn, là “một chiếc lá”.

Mà chiếc lá có nói gì với mình không, hở các em?

Tới đây, mình đã hiểu “Kinh Vô Tự”, mới là chân kinh.

Vậy, một chiếc lá cũng là “trang kinh vô tự”, một đóa hoa, một tảng đá, một dòng sông, một con thỏ, một người, một ngọn gió... có giảng pháp được không? Mỗi mỗi vật, mỗi mỗi cảnh đều đang giảng pháp cho mình. Mình có nghe, có thấy hay không, là do ai vậy?

Mình còn buồn, còn khỗ là tại sao?

Các em có tin các vị Tổ Thiền đoan chắc là Đức Phật Thích Ca vẫn đang giảng pháp tại núi Linh Thứu không?

Không những Phật vẫn đang hiện hữu ở núi Linh Thứu, mà Phật đang hiển hiện khắp nơi.

 Ai thấy? Ai không thấy? Ai nghe, ai chưa nghe?

Tóm lại, mình thực tập “dễ như chơi ” mà “ kết quả là thiệt” . Kết quả  tốt không ngờ đó các em ơi!

 

Hôm nay, cô cho một chủ đề khác thực tập tiếp theo.

Mình sẽ Thiền hành khoảng 5 hay 10 phút, rồi tiếp theo mình sẽ Ngồi khoảng 5 hay 10 phút.

-      Thời gian có thể kéo dài hơn, tùy ý mỗi người, Tuy nhiên nếu kéo dài có khi mình không còn chú tâm nữa mà nghĩ tới chuyện khác.

-      Mình có thể tập ở trong phòng khách hay trong sân vườn cũng được.

-      Thiền hành, giữ cái Biết minh đang Đi.

-      Ngồi: không cần phải bán già, chỉ ngồi, bình thường, ngồi trên ghế ở sân vườn hay trong phòng khách. Biết mình đang Ngồi.

-      Không cần nhắm mắt. Có thể thấy, nghe, hay xúc chạm. Tất cả giữ cái Biết rõ ràng. Đơn giản vậy thôi.

-       Biết cái gì? Thân mình lúc đó ra sao? Tâm mình lúc đó ra sao? Cảnh ra sao?

-      Nếu các em thực tập lần thứ nhất chưa nhận ra rõ thi làm lại lần thứ nhì, lần thức ba, cho tới khi nào nhận ra rõ ràng có thể ghi lại được thì tốt.

-      Viết ra trong mục "Gửi Ý Kiến Của Bạn". Viết chân thật thì mới đặc sắc của mình.

 

15- 7- 2020

TN

 

Ý kiến bạn đọc
26 Tháng Bảy 20208:52 CH
Khách
Con xin gởi đến NiSu bài thực tập Thiền hành và Ngồi thiền con đã trải nghiệm trong 2 ngày liển như sau:

NGÀY # 1: sáng thứ hai
Như mọi buổi sáng, sáng nay sau 1 thời trì tụng Chú Đại Bi trước hồ sen sau nhà, con đứng dạy để thực tập đi thiền hành và ngồi thiền như Ni Sư dặn dò.

Thiền hành:
Con bắt đầu đi thật châm rãi từng bước một trên cỏ. Khi chân phải bước lên rối hạ xuống thì con mới nhấc chân trái lên, con chú ý đến từng bước , đầu không nghĩ gì hết.
Con nghe tiếng xào xạt khi đôi dép cao su đụng trên cỏ khô và biết là mình đang đi trên cỏ khô. Khi đi trên sỏi đá thì con biết là sỏi vì nghe thấy tiếng chân vang mạnh và rộn ràng.
Đi được 6 bước thì tầm mắt nhìn thấy rất nhiều đám cỏ dại và 1 niệm khởi lên là phải đi nhỏ cỏ dại …tuy nhiên con không có thêm 1 niệm mới nữa là mình quyết định sẽ làm lúc nào : bây giờ là ngay tức khắc là mình cúi xuống nhỏ cỏ dại …hay là 1 lát nữa khi mình đi thiền hành xong.
Con quay lại liền với cái ‘Biết đang đi’ và cái niệm về thấy đám cỏ dại nó biến đi. Con thở nhẹ nhàng và chú ý đến từng bước đi môt chân phải rồi chân trái.
Cứ đi được vài bước thì niệm lại khởi lên ….rồi con phải kéo cái ‘’Biết đang đi ‘’ trở về với mình…. Cứ như vậy trong 10 phút đi thiền hành…niệm nó có khởi lên và con phải kéo cái tâm và niệm trở về với chính mình.
Con cảm nhận được cái ‘tánh Thấy rất rõ ràng’: con nhìn thấy có 1 nụ hồng nở lớn nhưng con không dừng lại để ngắm hoa hay hoa mới nở…đi ngang qua hồ sen con thấy có 1 nụ hoa súng màu hồng …
Con cảm nhận được cái ‘tánh Xúc Chạm rất rõ ràng’: đi qua bụi hoa lys thì con ngửi thấy 1 mùi thơm thoang thoảng…. có 1 chút gió làn cho con cảm thấy mát mát …và vài phút sau thì mặt trời làm cái lưng của con hơi nóng nóng.
Con cảm nhận được cái ‘tánh Nghe rất rõ ràng’ Con nghe tiếng chim hót nhưng con không thắc mắc là nó đang đậu ở cánh cây nào … Rồi tiếng xe auto chạy, con biết đây là xe tiếng xe auto và đây là tiếng xe đổ rác. Rồi tiếng máu rù rù của mày điều hoà không khí.
Con vẫn tiếp tục đi 6 lần chung quanh vườn sau nhà…khoảng 10 phút thì con ngừng lại để ngồi thiền.

Ngồi thiền:
Con ngồi trên 1 cài ghế trước hồ hoa sen hoa súng và có tượng Phật Đức Di lạc mỉm cười . Con chắp 2 bàn tay lại và 2 đầu con cái dính vào nhau, và hít thở đều đặn con khá thư giãn.
Khi con ngồi thiền mở mắt thì cảm nhận đươc tánh Thấy rất mạnh trổi lên và con thấy hoa sen, hoa súng, tượng Phật Di Lặc, cành là nhẹ nhàng lung lay khi gió thổi qua, con bướm bay qua rồi lại bay lại.
Ngồi được 1 -2 phút thì tầm mắt nhìn thấy là hồ sen có nhiều rong rêu và 1 niệm khởi lên là phải đi xuống hồ nhặt rong rêu…tuy nhiên con không có thêm 1 niệm mới nữa là mình quyết định sẽ làm lúc nào : bây giờ là ngay tức khắc …hay là 1 lát nữa khi mình đi ngồi thiền xong.
Con phải quay lại liền với cái ‘Biết đang ngồi’ và cái niệm về thấy rong rêu lại tan biến đi. Con quay trở về với hơi thở nhẹ nhàng và nhấn mạnh 2 đầu con cái vào nhau.
Cứ như vậy, ngồi được vài phút thì niệm lại khởi lên ….rồi con phải kéo cái ‘biết đang ngồi ’ trở về với mình…. Cứ như vậy trong 10 phút ngời thiền …niệm nó có khởi lên và con phải kéo cái tâm và niệm trở về với chính mình.
Con có cảm nhận được tánh Nghe và tánh Xúc Chạm như đã diễn tả lúc đi thiền hành.
Tuy nhiên khi con ngồi thiền nhắm mắt thì con cảm nhận đươc tánh Nghe ( tiếng chi hót, xe chạy…) và tánh Xúc chạm (gió thổi mát và nắng làm nóng cái lưng..) mạnh hơn là tánh Thấy.

NGÀY # 2: sáng thứ ba - Đi Thiến hành và Ngồi thiền với 2 chữ ‘ Không Nói’

Ngày hôm sau, con thí nghiệm thực tập Đi thiền hành và Ngồi thiền với 2 chữ ‘Không nói ‘ trong đầu (tức là con phải nói thầm 2 chữ không nói và cố gằng kéo dài khoảng trống giữa chữ Không và chữ Nói).

Thiền hành và Ngồi thiền:
Khi thực tập thiền hành với 2 chữ ‘Không nói’ con thấy các vọng tưởng không lọt vào được cái ‘Biết đang đi’ và cái ‘Biết đang ngồi’ của mình gần như 70% và con giữ được cái niệm.
Các tánh Thấy, Nghe và Xúc Chạm con đều cảm nhận rõ ràng như đã kể ở phần ngày #1.

Diệu Tâm (ĐT Montreal)
26 Tháng Bảy 20202:59 CH
Khách
Mây ngày nay liền, trời nóng bức, khoảng 7g30-8g00 måt trời mới bắt dầu lặn, tuy nhiên vẫn còn sáng vì là muà Hè. Vì vây tôi muốn ra vườn hóng mát và nhân thể, thăm cái vườn vừa dược ban quản trị cuả Chung Cư cho sưả sang lai.
Dây cũng là dip dể tôi thực tâp dề tài mới, mà Ni Sư vưà chuyển cho, dó là: Thiên Hành và Ngồi Thiên.
Tôi dā hoc nên sử dung ngay. Khi Thiển Hành thi phải di rất chậm rāi. Dùng chân trái trước, dặt gót chân xuống trước, rồi mới dặt mấy ngón chân xuống sau, tiếp theo là đến chân phải cūng làm y như chân trái. Di theo chiều kim đồng hồ. Không nhìn ngang, nhìn ngửa, mà nhìn trứớc mặt, mắt nhìn xuống.
Trong vài phút dầu, tôi cảm nhân dược tâm mình dược yên yên, vi mình nhất quyết dể thân, y chuyên chú vào bước di, đồng thời cố giữ cho tâm dừng càng lâu càng tốt ( Thiền Chỉ) dể sưả soan cho bước nối tiếp là Tọa Thiền. Nhưng khi vọng tưởng chen vào, tôi liền dùng mã số “Không Nói” và lại tiếp tục chú y vào bước di.
Trong khi di, tôi luôn giữ cái Biết như nghe tiếng chim xe xė kêu chip chip trong vườn. Thấy cỏ xanh tưỏi trước måt, nhung không bi dinh måc vào dối tượng.
Như vậy, khi thực tập Thiền Hành, tôi dã tác dộng đến Tánh Xúc Chạm, ở trên dinh đầu nhưng đồng thời Tánh Nghe, Tánh Thấy, lúc nào cũng hiện hữu nơi tôi.
Khi tôi cám nhận dược trang thái “Tĩnh” trong sát na dó, dồng thời tôi cũng nhận ra, dó là cái “Biết Không Lời”, hiện hữu trong tôi. Dó là một kỹ thuật “Tĩnh trong Động” của Thiền .
Sau dó, tôi liền trọn mốt chiếc ghế bày rải rác trong vườn dể ngồi, ngồi thẳng lưng, hai bàn tay đặt lên nhau, hai ngón tay cái chạm nhau, mắt mở hé, nhìn xuống không xa. Theo thói quen, ngay lập tức, tôi theo dõi hỏi thở, và không nghĩ gì hết, ngồi tự nhiên, không gồng mà thư giãn.
Ngay vài phút đầu, cảm thấy tâm yên lăng, thân thoải mái, nhẹ nhàng. Trạng thái này có, là vì mình dang ngồi giữa không gian tĩnh mịch, mà lại chỉ có một mình mình thôi, trong vườn chăng? Nhưng không lâu, một luồng gió nhè nhẹ, lướt qua thân tôi, làm tôi ra khỏi cái “Tịnh” sát na dó. Cũng ngay khi dó, tôi nghe tiếng chim xe xẻ hót líu lo, và rồi vọng tủởng lại chen vào, nhưng ngay lập tức, tôi lại dùng mã số “ Không Nói” dể kéo mình trở với Thiền, và luôn giũ cái Biết.
Như vây, Ngồi Thiền dã tác động đến cả ba Tánh: Tánh Nghe, Tánh Thấy và Tánh Xúc Chạm. Tuy không ngồi lâu, nhưng tôi cảm nhận được sự thỏai mái của cả thân lẫn tâm. Và tôi dã thực sống với cái “Bây giờ và ở dây” trong khoảnh khắc.
Mấy cảm nhận trên, làm tôi tự nhủ: hay có lẽ ta cứ tiếp tục thực hành thiền trong “Vủờn Thiền Nhà” nhưng cố gắng ngồi lâu hỏn.
Diệu Thiện Đức (Thu Lương)
(ĐT Montreal)
25 Tháng Bảy 20206:20 SA
Khách
Cứ mỗi buổi sáng tinh mơ là khởi đầu thời Thiền.
Cũng là Thiền hành để bắt đầu nhiếp tâm.
Và rồi ngồi xuống Thiền tập,
Tìm về tỉnh lặng của Bản Lai Diện Mục
Cái mà vốn có từ khởi thủy.
Tâm liền thư thái an lạc.
Tạp niệm lắng đọng không khởi sinh.
Như là cỏ rác được dọn sạch chung quanh.
Cảnh quan rộng rải không chướng ngại.
Thời Thiền buổi sáng củng phải xong,
Để trở lại với đời sống bổn phận,
Với những lo toan tiếp xúc tương tác,
Nổi khổ niềm đau lại nhen nhúm,
Cái tỉnh lặng lúc sáng sớm đã nhạt nhòa,
Cây cỏ rác rưởi bắt đầu mọc lại,
Thời Thiền ngắn buổi chiều là phao cứu sinh,
Giúp dọn dẹp cây cỏ mới trồi lên,
Để tâm lấy lại thăng bằng,
Chu kỳ cứ thế tiếp diễn,
Ngày lại qua ngày,
Có ai thấy được ta chỉ là đang đứng một chỗ,
Chỉ lo dọn dẹp cây cỏ chung quanh mới mọc,
Dọn dẹp rồi lại để chúng mọc lại,
Như Ni Sư đã nói : Dã tràng se cát Biển Đông.
Con đường trước mặt dài hun hút,
Với bao cây cỏ hoang dại,
Đã ở đó từ nhiều đời kiếp,
Đã trở thành tập khí kiên cố,
Đến khi nào ta mới đụng đến nó ?
Chỉ có sống với Thiền là cách duy nhất,
Ta với Thiền là một, không có hai,
Thiền trong từng hơi thở từng cử động,
Có như thế cỏ dại mới lụi tàn,
Mới dồn được năng lượng để bào mòn tập khí.

Huyền Lâm - Sacramento
23 Tháng Bảy 202011:54 CH
Khách
Kính thưa Cô,

Chiều nay ăn cơm xong, con quyết định đi thiền hành và thực hành chủ đề thứ 2 mà Cô đề nghị. Giờ con trình Cô như sau:

- con đi chầm chậm, nhịp nhàng, tâm không nghĩ gì
- được một lúc, con nhận ra rằng mình không nghĩ gì, nhưng dường như mình quên cái Biết
- con liền giữ cái Biết ở bàn chân tiếp xúc với đất
- con tiếp tục đi.
- thấy, biết, nghe mọi thứ rõ ràng
- nghe tiếng chuông điện thoại đâu đó reng, chỉ biết
- có 1 người đi ngược chiều gật đầu chào con, tự động con cúi đầu chào lại, không nghĩ gì hết
- mỗi lần niệm khởi là con nhận ra liền, thì niệm ngưng ngay
- tiếp tục đi, tâm yên lặng
- tổng cộng niệm khởi khoảng 3-4 lần (thiền hành 20 phút)

Con lặng lẽ vô nhà, ngồi thiền:

- tâm yên, nghe mọi tiếng động rất rõ
- một lát sau cảm nhận cảm giác hơi nằng nặng ở 2 bàn tay đang chồng lên nhau
- nghe rõ tiếng xe chạy, tiếng người nói ngoài đường...
- nhận rõ sự yên lặng, không nói của tâm mình
- mỗi lần niệm khởi lên, con nhận ra, niệm biến mất ngay
- ngồi yên lặng đến hết thời thiền (25 phút)
- tổng cộng niệm khởi 4-5 lần

Con cám ơn Cô
22 Tháng Bảy 20202:18 CH
Khách
Kinh chào Ni Su , hôm qua bi mất bài ,con xin viết lại với chủ đề " MỘT chiếc Lá xanh " Lần thứ nhứt đã ghi : "Một chiếc lá vàng " và Ni Sư đã tóm tắt lại : các nguyên lý VÔ TNHƯỜNG , DUYÊN KHỞI / Duyên Sinh,
Tánh Sinh diệt / chuyển hóa ,Tánh Không ....với thiền quán , thiền định , thiền huệ...Hôm nay với "chiếc lá xanh " nầy , mình sẽ tập pháp NHƯ THỰC :qua 3 tánh THẤY ,NGHE, XÚC CHẠM đi từ Như thực đến Như vậy .
Mình sẽ tập từ BIẾT có lời ....Biết Không lời ; thực hành ngoài vườn bằng thiền hành và thiền trên ghế mây với tâm tĩnh lặng .
Theo thói quen , mỗi sáng sau khi Lễ Phật , thiền tọa trong nhà rồi, ra ngoài thiền hành 15/20 phút .Đẩy cửa sau ra vườn, tác ý như lý là tâm yên tịnh , vừa đi vừa thở để tạo thêm năng lượng ,có ý đi tìm "một chiếc lá xanh" để quán sát và thực tập bây giờ ,nên dù có đơn niệm biết có lời mà TÂM vẫn thanh thản , an nhiên .Mình tiến lên 1 cây bên góc vườn ,để xin CâY Mẹ "một chiếc lá xanh ".Cám ơn Cây xong , cầm chiếc lá,nhẹ nhẹ đến 1 ghế mây ,ngồi yên và quan sát LÁ bằng mắt TÂM ; tức là KHÔNG lời và dùng TUỆ TRÍ thấy : như thực về Lá nầy : em có cấu tạo từ :đất ,nước , lửa,gió ..(C/H/O/N...và vài chất hóa học khác:như P/ Na/ K...).Như vậy tố chất giống con người ; sẽ qua thành ,trụ ,hoại,diệt và chuyển thể thành chi sau kiếp sống nầy?.Nhưng lá là:vô tình / hửu cơ,khác con người là HỬU TÌNH ,nên con người có cái BIẾT . Cái biết bình thường của Phàm Phu,bị ảnh hưởng của NGÃ chấp và LẬU HOẶC /KS./ TM. nên không tiến xa đến con đường TÂM LINH như PHẬT dạy được .Phải có Trí năng tĩnh ngô ,học Phật pháp mới vào được cái NHẬN Thức BIẾT KHÔNG LỜI , thì tiến lên cái THẤY NHƯ VẬY ; qua thể nhập các chủ đề : Chân như ,Không , Huyễn mới vào thiền Định sâu ,từ đó mới có phát huy trí tuệ TÂM LiNH ....được .Nhờ thực tập nhiều pháp
PHẬT dạy qua Kinh : Nhất dạ hiền giả ( để có tuệ trí và tâm bất động ) ;kinh XÓM NGỰA (giới giới luật , ly duc ly bất thiện pháp ...) tâm trong sạch/ vững chắc rồi ,nên vào 4 tầng Định của Đức Phật dễ dàng ; hay áp dụng các kinh "Song Tầm " ,kinh diệt trừ LẬU HOẬC v.v...sau đó tiến sâu vào Định / Tuệ không khó chi .
Như vậy mình đã có cách TU để vào Đạo ,sẽ được thóat khổ và giải thoát ; không xa Bản lai diện mục hay tự thể Niết Bàn ; thí dụ mình có thể tu theo ngài TUỆ Trung Thượng sỹ như sau : Xoay mình một ném vượt ra lồng .Một việc trò chơi chạm mắt không .Ba cỏi mênh mang , lòng sáng rỡ.Trăng tây vừa lặn; nhú vần đông . Như vậy nhờ Pháp PHẬT / TỔ , nhờ THẦY / Sư chỉ đường dẩn lớn ; nay đã BIẾT đường về ; nguyện cho tất cả thiện tri thức chúng ta cùng nắm tay thẳng tiến .
Kính biết ơn NI SƯ đã tạo duyên cho chúng con " biết đường tu tập để về nhà xưa .Nguyện cho Ni Sư hoàn thành Phật Đạo .
22 Tháng Bảy 20201:32 CH
Khách
Kính thưa Cô !

Con bước vài bước đã thấy niệm khởi , con chú tâm thiền hành vài phút , xuất hiện niệm tới ...con tập vài lần , ko lần nào đạt 2', con chưa biết sao để kéo dài dù đã chú tâm cảnh giác .
Tâm con tán loạn !
Con tập lại a !
Con Như Yến
VN - HCM
22 Tháng Bảy 20205:09 SA
Khách
Con rất thích ý về trang kinh vô tự của cô "Một chiếc lá cũng là “trang kinh vô tự”, một đóa hoa, một tảng đá, một dòng sông, một con thỏ, một người, một ngọn gió...có giảng pháp được không? Mỗi mỗi vật, mỗi mỗi cảnh đều đang giảng pháp cho mình. "
Thật vậy, vạn vật trên thế gian đều có thể dạy cho ta một bài học, sự chứng ngộ nào đó (Mượn cảnh luyện tâm). Cái quan trọng là mình phải tập nhìn sâu, chú tâm quan sát và thực hành thường xuyên ạ.
Con cảm ơn cô nhiều và con chúc cho cô thật nhiều sức khoẻ để tiếp tục "khai sáng" con đường Đạo cho chúng con ạ. Thương cô <3
NN
20 Tháng Bảy 20207:06 CH
Khách
Quanh sân vườn, buổi sáng, một mình …
Thiền hành:chân bước đi thật chậm rãi,tâm lắng nghe,cảm nhận rõ từng bước đi với xúc chạm nơi đôi chân ,nơi đôi bàn chân.Cảm nhận rõ sự co,duổi bắp chân.Tiếp theo chỉ có sự trống không,trống rỗng khi thấy,nghe,xúc chạm và tương ứng để đi.Tuy nhiên thinh thoảng cũng nói thầm tự nhủ giữ niệm biết đang đi.
Ngồi biết mình đang ngồi:
Từ không lời vào chiều sâu hun hút
Thiền bắt đầu biết cường độ gia tăng
Tách biệt với những tư lường cảm xúc
Dọn trống đường cho trí não tịch nhiên.
Như một thói quen lâu nay,vào những ngày nắng ấm như hôm nay ,liền sau khi thiền hành trở về ngồi xuống một cách thoải mái thư giãn và tỉnh thức trên cái ghế để sẵn ngoài sân vườn.Dưới vạt nắng ấm mát ban mai, chỉ khơi ý buông…Thế là đầu và kế là thân cãm nhận nhẹ nhõm… và một cảm nhận tỉnh mịch bao trùm lấy thân,lan tỏa ra…Tâm trống rỗng nhìn ra trước mặt thấy ,biết từng chậu kiển của bà thị giả để. Giờ nầy dưới ánh nắng sớm mai, thấy từng lá trúc, từng cụm hoa quỳnh như chúng đang lặng lẽ tự phô bày :Quỳnh thì trầm lăng,tươi tỉnh.Còn trúc thì tỉnh táo tươi tắn với những chiếc lá nhỏ mấp máy, lăng tăng trước làn gió nhẹ mới vừa thoang thỏang …Thế rồi vài phút trôi qua trong tâm bổng thấy có ý mõi muốn cựa động tay chân,nhưng thấy vẫn ngồi yên mà thấy và nghe nó to nhỏ “hôm nay bệnh không ngồi,để hôm khác không bệnh thì ngồi cũng được”.Biết nó nói gì nhưng thấy vẫn ngồi yên chi thấy tay bóp nhẹ nhẹ lên hai bàn chân trong khi vẫn tiếp tục hít vài hơi vẫn ngồi cho đến Khi tiếng tít..tít của alam kêu lên báo kết thúc 30’ mới xả thiền… Một chút cảm nhận yên lặng khả ái vẫn còn rơi rớt lại.Tuy vậy, buổi thiền hôm nay chưa được vừa ý như nhiều lần trước khi Cột sống bị chấn thương đang trở bệnh.
20 Tháng Bảy 20204:29 SA
Khách
Thực hành thiền và cảm nghĩ:
Sáng dậy ra vườn thiền hành, từng bước chân chạm đất thì biết chạm đất, tai nghe tiếng chim hót thì biết chim hót, mắt thấy hoa lá cành thì biết hoa lá cành, tâm con thật là tĩnh lặng và con tiếp tục đi dạo chơi sau sân vườn với cái chỉ biết này. Khi vào nhà, bắt đầu ngồi thiền cũng với tâm tĩnh lặng không cố gắng mà cũng không lơ là, cái biết càng sáng tỏ, cảm nhận được thân hoàn toàn thư giãn và nhẹ nhàng. Tâm cảm thấy an vui, phấn chấn nhưng bên dưới lại không có một chút bất an hay dao động. Nhìn ra bên ngoài vật ra sao thấy y như vậy với cái biết rõ ràng, không gọi tên và hoàn toàn không lời. Con nhận ra là khi đối duyên xúc cảnh mà không dính mắc thì ý bặt lời không; ngay lúc này chỉ có nghe, thấy và xúc chạm không có “Ai” nghe, Ai “thấy”, “Ai “đi”, Ai “ngồi”. Con cám ơn Ni Sư, nhờ các câu hỏi gợi ý khi thiền hành và ngồi thiền, con kinh nghiệm được cái biết không lời cho đến biết như thật và với cái tâm tĩnh lặng, trong sáng con trực nhận ra thế nào là VÔ NGẢ .
HUỆ ĐĂNG 7/19/2020
19 Tháng Bảy 20206:47 CH
Khách
Kính thưa Cô,

Con xin ghi lại quá trình thực hành " Thiền hành" sau đó "Ngồi thiền" như sau:

1/ Thiền hành: Con bắt đầu đi thiền hành trong dãy hành lang trong khu nhà con đang ở:

- Đi được vài bước, tự nhiên trong đầu khởi lên ý nghĩ "chắc mình cũng là người đầu tiên thực hành chủ đề này quá", tâm thoáng cảm thấy buồn cười, ngay lúc đó nhận ra tâm đang khởi niệm, thì lập tức niệm ngưng tại đây.

- Con tiếp tục đi, nhìn thẳng phía trước, mắt hơi nhìn xuống đất chừng 2 mét. Đi một lát thì tâm con "cảm nhận" được sự hun hút của dãy hành lang, đồng thời cảm nhận được sự thông thoáng (về chiều ngang) của dãy hành lang.

- Cảm nhận rõ sự im ắng như tờ của khu nhà

- Cảm nhận sự thoải mái nơi bàn chân mang đôi giày

- Đi một hồi, có tiếng gì kêu "kh..kh..kh". Nghe rõ âm thanh nhưng đầu không nói gì hết

- Một lát sau, cảm nhận được lưng quần hơi trễ xuống, tay tự động kéo lưng quần lên, không nghĩ gì.

- Đi nhiều vòng (không đếm) và tiếp tục cảm nhận rõ được âm thanh kh..kh..kh, đồng thời luôn cảm nhận được sự hun hút và thông thoáng của dãy hành lang.

- Đi vô nhà, nhìn đồng hồ thấy gần 15 phút.

- Bây giờ ngồi viết trình Cô, con tự hỏi "Sao mình không có cái Biết ở bàn chân nơi xúc chạm với mặt đất? Mà dường như chủ yếu lại ở tánh Nghe (nghe sự im lặng, nghe tiếng kh..kh..kh) và ở cảm nhận chung chung (sự hun hút, sự thông thoáng, lưng quần trễ xuống)?

2/ Con vô ngồi thiền:

- Tâm yên ắng. Nghe rõ tiếng xe cộ ngoài kia đang chạy. Tâm im lặng, không khởi niệm

- Một hồi nghe tiếng Má nói chuyện. Nghe. Hiểu Má đang nói gì. Nhưng không khởi niệm thắc mắc

- Tiết tục nghe rõ tiếng xe chạy, tiếng còi xe, khi lớn khi nhỏ .

- Khi không có tiếng xe, thì biết là tâm mình đang im ắng

- Rồi nghe tiếng ai đó nói chuyện. Nghe rõ lắm nhưng không khởi niệm

- Con ngồi thiền khoảng 15 phút

Nhìn lại 2 quá trình thực tập trên, con cảm thấy dường như tình cờ mà con thường giữ cái Biết ở tánh Nghe? Khi nghe rõ ràng, tâm con rất yên lặng. Chứ quên giữ cái biết ở tánh Xúc chạm (nơi bàn tay, thân mình, etc..)

Kính mong Cô chỉ bảo thêm cho con. Cám ơn Cô.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Tám 20201:00 CH(Xem: 64)
Hôm nay cô cho một chủ đề khác: “Con Đường”. Các em có thể đi trên con đường, hay ngồi nhìn con đường, hay đứng nhìn con đường. Con đường nào cũng được... Thực tập khoảng 15 phút cũng đủ. Mong rằng các em nhìn ngắm con đường, thấy cảnh ra sao, tâm ra sao?
05 Tháng Tám 202012:41 CH(Xem: 49)
Mình học được bài học nào, qua truyện ngài Angulimala? Mỗi em tự suy gẫm. Mình đã đứng lại chưa? Nếu mình còn đi, tức là mình chưa đứng lại. Nhưng nếu mình chưa đi, mà mình đứng lại, thì sao?
05 Tháng Tám 202012:30 CH(Xem: 54)
Đức Phật giáo hóa đệ tử với tâm bình đẳng, khách quan, nhưng mỗi người tùy theo căn tánh, khả năng riêng mà tu tập và tiến bộ khác nhau. Vậy chúng ta hãy suy gẫm xem mình là hạng đệ tử nào, mình có những ưu điểm nào, hay còn khuyết điểm đã khiến cho mình chưa đến nơi mà mình muốn đến?
30 Tháng Bảy 202011:50 SA(Xem: 878)
Hôm nay, cô cho chủ đề số 3. Chủ đề này sẽ trừu tượng hơn một chút. Chủ đề: “quan sát Tâm” của mình... Các em thực tập rồi ghi lại, khoảng 5 lần, nhận thấy tâm mình ra sao?
30 Tháng Bảy 202011:38 SA(Xem: 379)
Kết luận, trong nhà Thiền, điều kiện thực hành là quan trọng, thực hành trong khi tọa thiền, và thực hành trong đời sống. Thực hành : Quán, Chỉ, Định, và Huệ. Chúng ta không quên Giới, vì Giới là quan trọng, là nền tảng vững chắc của phẩm hạnh thanh cao của con người. Giới là bước tu tập đầu tiên để chuyển Nghiệp của mình.
30 Tháng Bảy 20207:53 SA(Xem: 373)
Đập vỡ cây đàn làm chi hỡi Bá Nha? Cứ khảy đàn đi, vẫn còn vầng trăng sáng năm xưa đang thấy, vẫn còn dòng nước trong veo bến Hán Dương đang nghe, kìa là hoa lá cũng rộn ràng một vũ điệu vô tư theo tiếng nhạc.
30 Tháng Bảy 20207:48 SA(Xem: 297)
Tất cả cũng chỉ là cõi tâm của một người. Xem như cô tặng cho các em những mảnh vụn trò chơi “puzzle”, ai biết thì ghép lại làm thành một bức tranh tâm của một đời phù du.
22 Tháng Bảy 20208:38 CH(Xem: 712)
Từ có nhận thức rõ ràng về tâm biết tĩnh lặng trong sáng này, mình cứ kiên nhẫn thực hành hoài trong đời sống hằng ngày là mình sẽ đạt được tất cả: sức khỏe tốt, hài hòa trong tất cả hoàn cảnh sống, chính mình an lạc và đem an lạc tới cho tất cả mọi người khi mình tiếp cận.
22 Tháng Bảy 20208:31 CH(Xem: 557)
Mấy năm sau này cô chỉ hướng dẫn khóa Bát nhã đặc biệt với cách hướng dẫn uyển chuyển khác nhau trong từng đạo tràng. Đạo tràng nào thấy cần bổ túc phần nào thì bổ túc. Mà phần thiếu nhất là Kinh Nikàya, cần học thêm để tăng niềm tin và để mình không xa rời những lời dạy của Đức Phật. Muôn đời, những lời dạy của Đức Phật là khuôn mẫu vô giá cho người đời sau.
22 Tháng Bảy 20208:24 CH(Xem: 516)
"Xin đừng hỏi nữa, hãy ngồi lắng nghe Tiếng tùng bách khi không gió lộng." - Hãy im lặng lắng nghe! Nghe gì? Không có gió thổi, vậy cây tùng cây bách có âm thanh hay không?
15 Tháng Bảy 20202:54 CH(Xem: 742)
Nhưng là người tu thực sự thì tự mình phải biết rõ chính mình... Không cần nói ra, không thể nói ra. Nhưng mình vẫn lảnh cái hậu quả của cái tâm thức sâu kín của mình, trong đời này và đời sau nữa. Có khi nó là tùy miên, mình không biết được. Nhưng những giấc mơ, nó sẽ báo cho mình biết. Cám ơn những giấc mơ.
15 Tháng Bảy 20202:41 CH(Xem: 542)
Hình ảnh Đức Phật và các vị thánh đệ tử của ngài là tấm gương sáng muôn đời cho chúng ta.
15 Tháng Bảy 20202:30 CH(Xem: 558)
Kết luận, tâm được tu tập là con đường dẫn tới hạnh phúc, nói theo ngôn ngữ thông thường. Tâm không được tu tập dẫn tới khổ đau. Mà tâm không biết tu tập, không gì nguy hiểm bằng chọn lầm người bạn đường. Khổ cho cả 3 đời: cha mẹ, mình và con.
15 Tháng Bảy 20202:22 CH(Xem: 448)
Khi mình có cái “rõ biết tâm mình” trong mọi lúc, thì mới xem như “thần thông” của Thiền. Còn nếu chỉ nói về ích lợi của kỹ thuật, thì đó là “thần thông” của thế gian thôi.
09 Tháng Bảy 20201:17 CH(Xem: 1159)
Như vậy, mình thử ngẫm nghĩ xem mình thích hợp với phương thức nào, mình muốn vào bậc nào theo ngài Tường Quan Chiếu Khoan, hay mình thích tu theo ngài Ô Sào?
09 Tháng Bảy 202010:42 SA(Xem: 1879)
Hôm nay cô muốn chúng ta thử áp dụng “Như Lý Tư Duy”. Tất cả mọi người đều được khuyến khích tham gia, xem như một “trò chơi mới” hay như “đố vui để học” trong thời điểm đặc biệt hiện giờ “rảnh rang mà chưa thanh thản”. Chủ đề cô đề nghị là < Một chiếc lá>
09 Tháng Bảy 202010:37 SA(Xem: 573)
Vậy hôm nay cô nhắc lại cho các em một bữu bối thần diệu, có thể soi chiếu thấy tới đời vị lai, mà Đức Phật với lòng từ mẫn, đã ban cho mình.
09 Tháng Bảy 202010:30 SA(Xem: 670)
Kết luận, trong một đời tu cần phải có nhiều lần ngộ. Mỗi lần ngộ là ta được giải tõa khỏi một bế tắc nào đó, trí tuệ phát huy thêm rộng và sâu sắc hơn.
09 Tháng Bảy 202010:07 SA(Xem: 535)
Nói gọn lại là: Phải nhớ cái bản thể của cuộc đời là ...Là gì? - Là Trống Không. - Là Như Huyễn mà thôi. Thì lập tức cái tâm của mình dừng lại ngay.
02 Tháng Bảy 202010:45 SA(Xem: 790)
Nếu có người muốn thấy, làm sao thấy được, Khi có chủ thể thì có đối tượng, tức sẽ không thấy gì hết, chưa thể nhập. Chỗ nầy là bặt lời tức Atakkàvacara, ngoài lý luận. Chỗ này, kinh Hoa Nghiêm nói là:”Sự sự vô ngại pháp giới”.
02 Tháng Bảy 202010:00 SA(Xem: 663)
Tập hạnh nhẫn nhục, dù có oan ức, cũng không biện minh. Đó là hạnh của Ba la mật: Nhẫn nhục ba la mật. Nếu là vàng ròng thì không sợ lửa. Có thử lửa, người đời mới biết đó là vàng ròng .
02 Tháng Bảy 20208:48 SA(Xem: 650)
Thầy xua mình ra trận, Thầy đã cho mình nhiều bữu bối rồi. Cô thích nhất bữu bối Như Huyễn…. Bên ngoài thấy như chiêm bao, thì bên trong êm re... Trí Huệ Bát Nhã chính là “Vô ảnh kiếm,” hay “Vô hình kiếm,” hay “Vô tướng kiếm”, mỗi người chúng ta đều có, xin nhớ lấy ra mà dùng.
02 Tháng Bảy 20208:36 SA(Xem: 667)
Ai có thử mở kho tàng được, lượm được cái gì, nhớ cho cô biết với nha. Còn ai từ trước, thở ra thở vô rồi mở cửa kho tàng, bây giờ thử câu thần chú này, cũng sẽ mở được kho tàng dễ dàng. Rồi tới bước cuối cùng, không cần dùng câu thần chú nữa, vì sao ?
02 Tháng Bảy 20208:02 SA(Xem: 786)
Tóm lại, dù là tu sĩ hay cư sĩ, con đường đi cũng chỉ là một. Là hướng tới sự an lạc thực sự, lâu dài, cho mình và cho người.... Tạo ra nếp sống hài hòa an lạc bản thân với người khác quanh mình....cùng chung nhịp điệu chuyển hóa tuyệt diệu của trời đất bao la này.
25 Tháng Sáu 20204:56 CH(Xem: 847)
Một khi đã ra đi, thì không bao giờ trở lui lại. Chúng ta đã chọn con đường Thiền, là con đường tâm linh, thì phải dấn bước đi tới hoài, Đó là ý nghĩa của “Quyết định ba la mật” cũng là quan niệm <Tánh Nguyên tắc> của người tu sĩ, theo lời giảng của Thầy chúng ta
25 Tháng Sáu 20208:02 SA(Xem: 748)
Như vậy chúng mình đều đang có thần thông: người viết, người đọc, hai bên hiểu nhau. Dù xa cách ngàn trùng. Không thấy mặt mà thấy tâm nhau. Đó là thần thông của Thiền.
25 Tháng Sáu 20207:35 SA(Xem: 763)
Cuộc đời của thiền sư, như đóa hoa quỳnh, trong trắng nở tròn đầy trong đêm tối, hương tỏa phảng phất. Nhưng trên đời có mấy ai hay, biết thưởng thức hương sắc đóa hoa quỳnh.
25 Tháng Sáu 20206:56 SA(Xem: 865)
Tu tại gia và tu chợ là khó vô cùng. Tu chùa là dễ nhất. Vì sao? Rất khó giữ được: “ Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến” .
18 Tháng Sáu 20204:06 CH(Xem: 1104)
Kinh có chữ tràn đầy kia, ghi lại lời Phật.. Vậy Phật có nói pháp. Pháp ở đâu? Trong kinh à? Hay ở ngoài vườn? Hay ở trong tâm? Tâm của ta hay tâm của Phật? Hay Phật của tâm ta?
18 Tháng Sáu 20203:15 CH(Xem: 848)
Chúng ta tự nhận là con Phật, vậy nhớ cẩn thận lời nói của mình. Vì lời nói là biểu hiện của Tâm. Tâm ma thì <lời nói như phân>.
18 Tháng Sáu 20203:04 CH(Xem: 860)
Vì thiệt ra, giáo thọ hay không, tất cả chúng ta đều cùng đi trên một con đường. Cùng nhìn về một hướng. Là hướng tự rèn luyện tâm của chính mình, có trị tuệ và có từ bi. Trí huệ là cửa ngõ đi vào trọng trách “sứ giả Như Lai”. Không còn cách nào khác.
18 Tháng Sáu 20209:02 SA(Xem: 556)
Như vậy, Phật, như thiện tri thức, Ma, như ác tri thức. Cả hai đều giúp ta nhận ra con đường tu tập tiến tới an vui hạnh phúc thực sự, trong hiện đời và những đời sau nữa.
11 Tháng Sáu 20206:41 CH(Xem: 1026)
Mà cái tâm đó ở đâu? Nó là cái mình đã có sẵn. Quay lại là thấy. Nó ở ngay trước mắt mình. Mắt mình, không phải nhờ mắt người khác. Tâm mình, không cần qua tâm người khác.
11 Tháng Sáu 20204:15 CH(Xem: 722)
Khi tâm mình tương đối lành thiện rồi, không dính mắc chuyện người khác, có được an lạc, thì nó sẽ tự dừng. Đó là Định. Có cần phải tìm kiếm bon chen vội vã không?
09 Tháng Sáu 20204:19 CH(Xem: 624)
Tóm lại , Tứ Diệu đế, được xếp là Tục đế Bát nhã, nhưng hướng nhắm là dẫn đến Chân đế Bát nhã.
02 Tháng Sáu 20207:51 SA(Xem: 879)
Như thế là vượt lên trên cả hai khái niệm: ngã và vô ngã rồi. Khi mình không còn khái niệm ngã và vô ngã, mình mới thực sự kinh nghiệm vô ngã. Nhưng không nói là vô ngã nữa.
02 Tháng Sáu 20207:40 SA(Xem: 599)
Sao mình không xao xuyến khi thưởng thức bụi hoa hồng vàng, rực rỡ, tươi sáng kia. Sao đứng bên mấy đóa hoa không tên này, lòng mình lại bồi hồi. Có phải là... dường như vừa biết trên đời vẫn có thể có người tri kỷ?
02 Tháng Sáu 20207:20 SA(Xem: 881)
Có phải mình quá vội vàng hay không? Hay là mình thiếu đèn pha, hay mình đi con đường khúc khuỷu không có đèn đường. Hay xe mình không có cái thắng tốt? Khi chúng ta đã điều khiển chiếc xe đời của mình an toàn đem đến hạnh phúc cho mình và cho người khác thì lo gì, chúng ta cũng sẽ lái chiếc xe tâm linh đến đúng mục tiêu thôi.
02 Tháng Sáu 20207:11 SA(Xem: 1048)
những điểm tương đồng giữa Không và Chân như: những điều khác biệt giữa Không và Chân như:
27 Tháng Năm 20203:50 CH(Xem: 770)
Giáo lý, hay lý thuyết thiền, hay kỹ thuật thực tập là ngọn đèn soi sáng con đường mình đang đi. Các em phải tự bước đi. Mỗi người phải có trách nhiệm cuộc đời của mình. phải tự mình là ngọn đèn cho chính mình.
26 Tháng Năm 202011:40 SA(Xem: 949)
Cái Ngã là đầu mối của ý, của lời và của hành động. Từ đó là Nghiệp.
26 Tháng Năm 202010:41 SA(Xem: 692)
Giai đoạn 1: Biết không lời + sự xúc chạm đi Giai đoạn 2: Biết không lời + trạng thái tâm trống rỗng. Giai đoạn 3: Tỉnh thức biết không lời + thấy hay nghe. Giai đoạn 4: Nhận thức biết không lời trống rỗng = nhận thức biết không lời như vậy.
26 Tháng Năm 202010:36 SA(Xem: 923)
Vậy, qui luật xung đột là đúng hay qui luật hài hòa là đúng? Xung đột là khổ đau. Hài hòa là an vui, là niết bàn. Một cái thấy theo người thế gian, đúng theo thực tế của cuộc đời. Một cái thấy của bậc tỉnh thức, đứng trên bản thể của cuộc đời.
21 Tháng Năm 202011:46 SA(Xem: 1155)
Con đường tu đã được đức Phật trình bày thật rõ ràng, dứt khoát, lý luận thật vững chắc, không ai bắt bẻ được. Thời xưa cho đến nay, Tứ Diệu Đế vẫn được xem như là con đường tu quan trọng khuôn mẫu để ra khỏi cảnh đời đau khổ trần gian.
21 Tháng Năm 202010:34 SA(Xem: 740)
Ba tháng rưỡi qua rồi, mình đứng trên bờ, nhìn dòng sông đời trôi chảy, êm dịu, hài hòa, theo nhân duyên của nó. Dòng sông đời mình cũng vậy, trôi chảy thật êm đềm theo nhân duyên trùng trùng của nó. Đố ai khuấy động được dòng sông đời muôn thuở của nghiệp quả ?
21 Tháng Năm 202010:15 SA(Xem: 1336)
Một em thiền sinh hỏi cô về pháp Thở. Bây giờ cô trình bày phương thức thực tập Thở của chúng ta đã theo từ nhiều năm nay. Chúng ta cũng căn cứ trên kinh Nikàya, tuy nhiên chúng ta giải thích đơn giản hơn.
14 Tháng Năm 20208:30 CH(Xem: 926)
Trong mảnh vườn nhỏ này, cây cỏ, hoa, lá chen chúc nhau, hài hòa, kiếm sống, kiếm nắng, kiếm sương. Nhưng rồi thì tất cả cũng sẽ tàn, sẽ khô, sẽ rụng. Còn lại cái gì ? Mấy cây tiêu, cây tùng thì vẫn là cây tiêu, cây tùng. Nhưng dù còn đó, một trăm năm rồi cũng héo khô ngã quị. Mình cũng vậy.
14 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 915)
Mình thấy những hình ảnh già, bệnh và chết nhiều quá, nên mình không quan tâm tới, mình chưa chấn động trong tâm. Mình chưa tỉnh thức. Cho nên, bây giờ mới có thêm một vị Thiên sứ nữa, để cảnh tỉnh con người.
07 Tháng Năm 202010:10 SA(Xem: 1127)
Vậy sao đời không thấy cái sức sống, cái nhan sắc thực của thiên nhiên? Mà lại đi ca ngợi, gìn giữ tranh, ảnh là những cái “bản sao chết” của thiên nhiên? Cô thấy ngộ thiệt. Hay là mình lẩm cẩm vì tuổi già rồi không chừng!
07 Tháng Năm 20209:53 SA(Xem: 1146)
“...Con đồng ý với sư cô. Con nghĩ sẽ có nhiều thiền sinh kéo nhau về Tổ Đình nhổ cỏ để được sáng đạo chứ chẳng cần học giáo lý mà Đức Phật đã giảng dạy từ hơn hai ngàn năm nay đâu.... .... và con phải chọn về Tổ Đình nhổ cỏ hay học Thiền online ? ”
30 Tháng Tư 20209:21 SA(Xem: 1155)
Cô gởi các em câu chuyện trên cõi tiên. Có ai muốn làm tiên nữa không?
24 Tháng Tư 20207:44 CH(Xem: 1240)
Con coronavirus nó chỉ ăn cái thân của mình thôi, và chỉ ăn mất thân trong một đời. Vậy mà người ta hoảng hốt. Còn cái bệnh dịch kia nó ăn cái tâm, nó ăn luôn nhiều đời mà ít ai lo . Bệnh dịch ghê gớm đó là bệnh gì vâỵ ? Chắc các em đã có câu trả lời rồi phải không ?
21 Tháng Tư 20206:31 CH(Xem: 904)
Em cười ha ha: - Vậy cô thông báo thiền sinh ai muốn sáng đạo thì lên nhổ cỏ Tổ Đình, cô khỏi phải giảng pháp online nữa ! Lý thuyết hoài làm chi ? Phải thực hành chứ ! Vậy ai muốn sáng đạo thì lên nhổ cỏ Tổ Đình !
16 Tháng Tư 20208:58 CH(Xem: 1720)
Vì thế hôm nay, cô mới quyết định ngồi lại bàn viết này, trãi tâm tư mình ra, gởi theo gió mây, tới những em nào có duyên đọc mấy lời này. Xem như là để đền trả lại những niềm vui, những năng lượng thiện lành, mà cô đã nhận được từ khi dấn bước vào con đường tu học.
10 Tháng Tư 20203:13 CH(Xem: 1260)
Thân mến gởi tới các bạn những tấm hình chụp không có chuyện môn. Chỉ là để ....
1,100,559