HỘI THIỀN TÁNH KHÔNG TRUNG ƯƠNG

Triệt Như TTVN31: THIỀN SƯ NI DIỆU NHÂN

25 Tháng Sáu 20207:35 SA(Xem: 490)
Triệt Như - Tâm Tình Với Nhau - Bài 31

THIỀN SƯ NI DIỆU NHÂN

Chúng ta cùng đọc truyện một vị thiền sư ni Việt Nam, trích trong sách <Dạo Bước Vườn Thiền> là 333 truyện Thiền, Đỗ Đình Đồng biên soạn.

Ni sư Diệu Nhân, tên thế tục là Ngọc Kiều, là con gái của Phụng Loát Vương. Lúc còn nhỏ, bà được vua Lê Thánh Tông nuôi trong hoàng cung. Lớn lên gả cho nhà họ Lê. Khi chồng mất, bà không tái giá. Một hôm bà than:

- Ta xem tất cả pháp trong thế gian như giấc mộng, huyễn ảo, huống là các thứ phù vinh mà đáng trông cậy sao?

Rồi bà đem tất cả tư trang ra bố thí, cạo tóc xuất gia. Sau khi đắc pháp với Thiền sư Chân Không, bà làm trụ trì Ni Viện Hương Hải ở làng Phù Đổng, huyện Tiên Du Bắc Việt.

Có người đến cầu học, ni sư dạy:

- Chỉ tánh mình trở về nguồn, nhanh chậm liền tùy đó mà vào.

Thường ngày, ni sư chỉ thích ngồi lặng lẽ, có bệnh kỵ âm thanh và màu sắc. Có người học hỏi:

- Tất cả chúng sanh bệnh nên ta bệnh, tại sao lại kỵ thanh sắc?

Ni sư dùng mấy câu kinh Kim Cang trả lời:

Nếu dùng sắc thấy ta,

Dùng âm thanh tìm ta,

Người ấy hành tà đạo,

Không thể thấy Như Lai .

 - Tại sao ngồi yên ?

 - Xưa nay không đi .

- Thế nào chẳng nói ?

- Đạo vốn không lời .

Một hôm (vào năm 1113), ni sư có bệnh, nói kệ dạy chúng:

Sanh già bệnh chết

Xưa nay lẽ thường.

Muốn cầu thoát ra

Mở trói thêm ràng.

Mê đó tìm Phật

Lầm đó cầu Thiền.

Thiền, Phật chẳng cầu,

Uổng miệng không lời .

Nói kệ xong, ni sư cạo tóc, tắm rửa, ngồi kiết già viên tịch.

(Thiền Sư Việt Nam)

Đọc tiểu sử của Thiền sư ni Diệu Nhân, chúng ta có cảm nghĩ gì?

-      Trong sách sử Thiền, hầu hết đều là các vị Thiền sư, rất hiếm mới có một vị Ni được ghi lại trong sử liệu. Đây là sử của chúng ta. Nhìn qua Thiền sử Trung Hoa, hầu như không có vị nữ nào được ghi chép đầy đủ. Trong thực tế không phải là không có người nữ giỏi trong Thiền. Như chuyện Bà lão đốt am, như chuyện Bà lão bán bánh bao và ngài Chu Kim Cang, như chuyện Bà lão có tha tâm thông biết tâm của chư vị tỳ kheo đến trọ chỗ của bà. Đây là những bà lão không tên tuổi, không phải là người xuất gia, mà còn giỏi như vậy.

-      Chúng ta nhận biết con đường tu của mình khế hợp với những lời dạy của thiền sư ni Diệu Nhân:

+ Đạo vốn không lời: tâm không lời, trống rỗng, lặng yên, thì ngay đó là nhận ra chân lý, nhận ra Phật, nhận ra bản tâm.

+ Không cần tới hình sắc, hay âm thanh, Vì hình sắc hay âm thanh là bên ngoài <chỗ đó>.

+ Sanh, già, bệnh, chết là luật tiến hóa tự nhiên. Khởi tâm muốn thoát ra, lại là thêm tự trói chặt.

+ Đi tìm Phật bên ngoài là mê. Đi cầu Thiền từ bên ngoài là lầm. Ta quay lại nhận ra bản tâm mình vốn trong sáng sạch trơn. Thì không uổng công.

+ <Xưa nay không đi>, tức là không có đến thì không có đi, không có sanh ra, cũng không có chết đi. Lúc nào cũng trụ yên. Trụ ở đâu? Niết bàn, không đến không đi, chỗ vô tướng, chỗ vô nguyện, chỗ trống không, chỗ bất động, chỗ thênh thang khắp cả pháp giới. Mình nhớ tronh kinh Bát nhã ba la mật, Phật nói: Như Lai không đến không đi, không sắc tướng, không âm thanh, không ba đời v.v...

+ Sanh tử tự tại: thiền sư ni Diệu Nhân ngồi kiết già viên tịch. Ra đi trong tỉnh thức, tức là trong Định, tức là nhập niết bàn. Trên đời có mấy ai ra đi như thế? Tất cả các vị thiền sư xưa đều ra đi tự tại. Sống thì tỉnh thức, ra đi cũng tỉnh thức, an nhiên, nhẹ nhàng, như chiếc lá vàng khô rồi rụng theo cơn gió thoảng.

 

Cuộc đời của thiền sư, như đóa hoa quỳnh, trong trắng nở tròn đầy trong đêm tối, hương tỏa phảng phất. Nhưng trên đời có mấy ai hay, biết thưởng thức hương sắc đóa hoa quỳnh. Khi mặt trời lên, đời nhìn thấy đóa hoa quỳnh, thì hoa đã phai tàn, rũ cánh, giã từ trần gian. Để lại cho ai nỗi niềm ngơ ngẩn?

 31 Thien Su Ni Dieu Nhan    

CẢM ĐỀ

Lợi ích cho đời,

Đúng thời mới nở,

Trăm năm một thuở,

Như đóa vô ưu.

Đêm tối một mình,

Tỏa hương thơm phức,

Mấy ai thưởng thức,

Như đóa hoa quỳnh.

Như cánh chim bay,

Không lưu dấu lại.

Huy hoàng lộng lẫy,

Như ráng chiều nay.

Giữa biển bùn đen,

Vươn lên như sen.

Thiền sư một đời,

Chiếc nhạn ngang trời.

9- 6- 2020

TN

 

Ý kiến bạn đọc
30 Tháng Sáu 20205:50 CH
Khách
Khi mặt trời lên, đời nhìn thấy đóa hoa quỳnh, thì hoa đã phai tàn, rũ cánh, giã từ trần gian. Để lại cho ai nỗi niềm ngơ ngẩn?”

Ni Sư kính mến,
Nguyễn L. vẫn không quên lời Ni sư thường nhắc nhở NGƯỜI TU LÀ ĐỘC HÀNH ĐỘC BỘ.Thú thật với Ni Sư,lúc đầu , mới nghe NgL.liền cảm nhận bàn hoàn, và như ngợp thở với cái cảm nghĩ phàm phu lẽ loi,đơn độc.Nhưng may thay lúc đó còn có BỬU PHÁP BIẾT KHÔNG LỜI thực hành hơi lâu rồi cứu giá.
Con thấy chỉ có Tâm BIẾT KHÔNG LỜI thì kẻ phàm phu như chúng con có được con đường tốt dẫn tới cái hạnh phúc “HẾT Ý”,không thể nghĩ bàn kia.
Hạnh phúc tỉnh lặng thanh cao.
. Một thứ bình an, hạnh phúc Không thể dùng lời,lẽ để hiểu ,để suy nghĩ và bàn luận gì được.
Giữa một đêm khuya trong một căn liều rách nát bên vệ đường dưới ánh trăng,vị thiền sư đang tọa ở một góc nhà. Sau khi cởi ra và trao chiếc y duy nhất trên ngừời cho tên trộm đang dáo dát tìm kiếm một cách vô vọng và cuối cùng hắn tính bỏ đi.Ngài nói với hắn, tay vừa chỉ lên mặt trăng tỏa sáng êm dịu trên bầu trời lấp lánh sao :Ta còn một thứ nữa vô cùng quý giá ,xinh đẹp đang đóng cheo leo trên cao kia, con biết cách lấy ,hãy nhận luôn đi !Nhưng tên trộm ngẫn ngơ tay ôm chiếc y vội vàng bước đi …
HỒN NHIÊN:
“ Đóa hoa dại bên đường,Kiếp sống thoảng mây bay,Sắc hướng tròn trọn hiến.Mười phương mây tan tụ,Bóng chừ trụ nơi mô ?.Con đường không hai bờ,Giữa đất trời thênh thang,tuệ tri và an trú.Thiền,thiền đẹp hồn nhiên.Nụ cười tỉnh mê tình”.Vô thường thật bi tráng !
30 Tháng Sáu 20202:29 CH
Khách
“Khi mặt trời lên, đời nhìn thấy đóa hoa quỳnh, thì hoa đã phai tàn, rũ cánh, giã từ trần gian. Để lại cho ai nỗi niềm ngơ ngẩn?”

Thưa Ní Sư,
Con, NgL.vẫn không quên lời Ni sư thường nhắc nhở NGƯỜI TU LÀ ĐỘC HÀNH ĐỘC BỘ.Thú thật với Ni Sư,lúc đầu mới nghe NgL.liền cảm nhận bàn hoàn, ngợp thở.Nhưng may thay còn có BỬU PHÁP BIẾT KHÔNG LỜI đang thực hành khá lâu rồi cứu khỏi nỗi thống khổ do đối đãi.
NgL.thấy chỉ có nương Tâm BIẾT KHÔNG LỜI thì kẻ phàm phu như chúng con chút Ít cũng có ngay cái hạnh phúc "ngoài lời "kia
Hạnh phúc tỉnh lặng .
. Một thứ bình an, hạnh phúc Không thể dùng lời,lẽ nghĩ bàn được.
Giữa một đêm khuya trong một căn liều rách nát bên vệ đường dưới ánh trăng,vị thiền sư đang tọa thiền như một pho tượng ở một góc nhà.Trong khi có một tên trộm có lẽ đang dáo dát lục lội tìm kím một cách vô vọng .Và cuối cùng,sau khi cởi ra và trao chiếc y duy nhất khoát trên ngừời cho tên trộm.Ngài ôn tồn nói với hắn, tay vừa chỉ lên mặt trăng tỏa sáng êm dịu trên bầu trời lấp lánh sao :Ta còn một thứ nữa vô cùng quý giá ,xinh đẹp đang đóng cheo leo trên cao kia, con biết cách lấy , con hãy nhận luôn đi !Nhưng tên trộm ngẫn ngơ , dường như không hiểu lắm.Tay hắn ôm chiếc y vội vàng bước đi khỏi lều…
HỒN NHIÊN.
“Đóa hoa dại bên đường,Kiếp sống thoảng mây bay,Sắc hướng tròn trọn hiến.Mười phương mây tan tụ,Bóng chừ trụ nơi mô ?.Con đường không hai bờ,Giữa đất trời thênh thang,Tuệ tri và phóng khoáng.Thiền,thiền đẹp hồn nhiên.Nụ cười giữa mê tình .Vô thường đẹp bi tráng“ !N
29 Tháng Sáu 20209:12 CH
Khách
31 Thien Su Ni Dieu Nhân

“Khi mặt trời lên, đời nhìn thấy đóa hoa quỳnh, thì hoa đã phai tàn, rũ cánh, giã từ trần gian. Để lại cho ai nỗi niềm ngơ ngẩn?”

KH vẫn không quên lời Ni sư thường nhắc nhở NGƯỜI TU LÀ ĐỘC HÀNH ĐỘC BỘ.Thú thật với Ni Sư,lúc đầu mới nghe NgL.liền cảm nhận bàn hoàn, ngợp thở.Nhưng may thay còn có BỬU PHÁP BIẾT KHÔNG LỜI cứu giá.
Ng.Lap thấy chỉ có nỗ lực thực hành Tâm BIẾT KHÔNG LỜI thì kẻ phàm phu như con mới car gan dám kỳ vọng mon men mà nhóng tới cái hạnh phúc “HẾT Ý” nọ.
Giữa một đêm khuya trong một căn liều rách nát bên vệ đường dưới ánh trăng,vị thiền sư đang tọa ở một góc nhà. Sau khi cởi ra và trao chiếc y duy nhất trên ngừời cho tên trộm đang dáo dát tìm kiếm một cách vô vọng và cuối cùng hắn tính bỏ đi.Ngài nói với hắn, tay vừa chỉ lên mặt trăng tỏa sáng êm dịu trên bầu trời lấp lánh sao :Ta còn một thứ nữa vô cùng quý giá ,xinh đẹp đang đóng cheo leo trên cao kia, con biết cách lấy ,hãy nhận luôn đi !
Đóa hoa dại bên đường,Kiếp sống thoảng mây bay,Sắc hướng tròn trọn hiến.Mười phương mây tan tụ,Bóng chừ trụ nơi mô ?.Con đường không hai bờ,Giữa đất trời thênh thang,Tuệ tri và phóng khoáng.Thiền,thiền đẹp hồn nhiên.Nụ cười giữa mê tình !
Con thành kinh tri ân Ni Sư.Nguyễn Lập.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Bảy 202010:45 SA(Xem: 442)
Nếu có người muốn thấy, làm sao thấy được, Khi có chủ thể thì có đối tượng, tức sẽ không thấy gì hết, chưa thể nhập. Chỗ nầy là bặt lời tức Atakkàvacara, ngoài lý luận. Chỗ này, kinh Hoa Nghiêm nói là:”Sự sự vô ngại pháp giới”.
02 Tháng Bảy 202010:00 SA(Xem: 338)
Tập hạnh nhẫn nhục, dù có oan ức, cũng không biện minh. Đó là hạnh của Ba la mật: Nhẫn nhục ba la mật. Nếu là vàng ròng thì không sợ lửa. Có thử lửa, người đời mới biết đó là vàng ròng .
02 Tháng Bảy 20208:48 SA(Xem: 334)
Thầy xua mình ra trận, Thầy đã cho mình nhiều bữu bối rồi. Cô thích nhất bữu bối Như Huyễn…. Bên ngoài thấy như chiêm bao, thì bên trong êm re... Trí Huệ Bát Nhã chính là “Vô ảnh kiếm,” hay “Vô hình kiếm,” hay “Vô tướng kiếm”, mỗi người chúng ta đều có, xin nhớ lấy ra mà dùng.
02 Tháng Bảy 20208:36 SA(Xem: 369)
Ai có thử mở kho tàng được, lượm được cái gì, nhớ cho cô biết với nha. Còn ai từ trước, thở ra thở vô rồi mở cửa kho tàng, bây giờ thử câu thần chú này, cũng sẽ mở được kho tàng dễ dàng. Rồi tới bước cuối cùng, không cần dùng câu thần chú nữa, vì sao ?
02 Tháng Bảy 20208:02 SA(Xem: 431)
Tóm lại, dù là tu sĩ hay cư sĩ, con đường đi cũng chỉ là một. Là hướng tới sự an lạc thực sự, lâu dài, cho mình và cho người.... Tạo ra nếp sống hài hòa an lạc bản thân với người khác quanh mình....cùng chung nhịp điệu chuyển hóa tuyệt diệu của trời đất bao la này.
25 Tháng Sáu 20204:56 CH(Xem: 573)
Một khi đã ra đi, thì không bao giờ trở lui lại. Chúng ta đã chọn con đường Thiền, là con đường tâm linh, thì phải dấn bước đi tới hoài, Đó là ý nghĩa của “Quyết định ba la mật” cũng là quan niệm <Tánh Nguyên tắc> của người tu sĩ, theo lời giảng của Thầy chúng ta
25 Tháng Sáu 20208:02 SA(Xem: 519)
Như vậy chúng mình đều đang có thần thông: người viết, người đọc, hai bên hiểu nhau. Dù xa cách ngàn trùng. Không thấy mặt mà thấy tâm nhau. Đó là thần thông của Thiền.
25 Tháng Sáu 20206:56 SA(Xem: 581)
Tu tại gia và tu chợ là khó vô cùng. Tu chùa là dễ nhất. Vì sao? Rất khó giữ được: “ Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến” .
18 Tháng Sáu 20204:06 CH(Xem: 832)
Kinh có chữ tràn đầy kia, ghi lại lời Phật.. Vậy Phật có nói pháp. Pháp ở đâu? Trong kinh à? Hay ở ngoài vườn? Hay ở trong tâm? Tâm của ta hay tâm của Phật? Hay Phật của tâm ta?
18 Tháng Sáu 20203:15 CH(Xem: 627)
Chúng ta tự nhận là con Phật, vậy nhớ cẩn thận lời nói của mình. Vì lời nói là biểu hiện của Tâm. Tâm ma thì <lời nói như phân>.
18 Tháng Sáu 20203:04 CH(Xem: 592)
Vì thiệt ra, giáo thọ hay không, tất cả chúng ta đều cùng đi trên một con đường. Cùng nhìn về một hướng. Là hướng tự rèn luyện tâm của chính mình, có trị tuệ và có từ bi. Trí huệ là cửa ngõ đi vào trọng trách “sứ giả Như Lai”. Không còn cách nào khác.
18 Tháng Sáu 20209:02 SA(Xem: 335)
Như vậy, Phật, như thiện tri thức, Ma, như ác tri thức. Cả hai đều giúp ta nhận ra con đường tu tập tiến tới an vui hạnh phúc thực sự, trong hiện đời và những đời sau nữa.
11 Tháng Sáu 20206:41 CH(Xem: 748)
Mà cái tâm đó ở đâu? Nó là cái mình đã có sẵn. Quay lại là thấy. Nó ở ngay trước mắt mình. Mắt mình, không phải nhờ mắt người khác. Tâm mình, không cần qua tâm người khác.
11 Tháng Sáu 20204:15 CH(Xem: 536)
Khi tâm mình tương đối lành thiện rồi, không dính mắc chuyện người khác, có được an lạc, thì nó sẽ tự dừng. Đó là Định. Có cần phải tìm kiếm bon chen vội vã không?
09 Tháng Sáu 20204:19 CH(Xem: 435)
Tóm lại , Tứ Diệu đế, được xếp là Tục đế Bát nhã, nhưng hướng nhắm là dẫn đến Chân đế Bát nhã.
02 Tháng Sáu 20207:51 SA(Xem: 634)
Như thế là vượt lên trên cả hai khái niệm: ngã và vô ngã rồi. Khi mình không còn khái niệm ngã và vô ngã, mình mới thực sự kinh nghiệm vô ngã. Nhưng không nói là vô ngã nữa.
02 Tháng Sáu 20207:40 SA(Xem: 429)
Sao mình không xao xuyến khi thưởng thức bụi hoa hồng vàng, rực rỡ, tươi sáng kia. Sao đứng bên mấy đóa hoa không tên này, lòng mình lại bồi hồi. Có phải là... dường như vừa biết trên đời vẫn có thể có người tri kỷ?
02 Tháng Sáu 20207:20 SA(Xem: 639)
Có phải mình quá vội vàng hay không? Hay là mình thiếu đèn pha, hay mình đi con đường khúc khuỷu không có đèn đường. Hay xe mình không có cái thắng tốt? Khi chúng ta đã điều khiển chiếc xe đời của mình an toàn đem đến hạnh phúc cho mình và cho người khác thì lo gì, chúng ta cũng sẽ lái chiếc xe tâm linh đến đúng mục tiêu thôi.
02 Tháng Sáu 20207:11 SA(Xem: 828)
những điểm tương đồng giữa Không và Chân như: những điều khác biệt giữa Không và Chân như:
27 Tháng Năm 20203:50 CH(Xem: 598)
Giáo lý, hay lý thuyết thiền, hay kỹ thuật thực tập là ngọn đèn soi sáng con đường mình đang đi. Các em phải tự bước đi. Mỗi người phải có trách nhiệm cuộc đời của mình. phải tự mình là ngọn đèn cho chính mình.
26 Tháng Năm 202011:40 SA(Xem: 732)
Cái Ngã là đầu mối của ý, của lời và của hành động. Từ đó là Nghiệp.
26 Tháng Năm 202010:41 SA(Xem: 506)
Giai đoạn 1: Biết không lời + sự xúc chạm đi Giai đoạn 2: Biết không lời + trạng thái tâm trống rỗng. Giai đoạn 3: Tỉnh thức biết không lời + thấy hay nghe. Giai đoạn 4: Nhận thức biết không lời trống rỗng = nhận thức biết không lời như vậy.
26 Tháng Năm 202010:36 SA(Xem: 745)
Vậy, qui luật xung đột là đúng hay qui luật hài hòa là đúng? Xung đột là khổ đau. Hài hòa là an vui, là niết bàn. Một cái thấy theo người thế gian, đúng theo thực tế của cuộc đời. Một cái thấy của bậc tỉnh thức, đứng trên bản thể của cuộc đời.
21 Tháng Năm 202011:46 SA(Xem: 964)
Con đường tu đã được đức Phật trình bày thật rõ ràng, dứt khoát, lý luận thật vững chắc, không ai bắt bẻ được. Thời xưa cho đến nay, Tứ Diệu Đế vẫn được xem như là con đường tu quan trọng khuôn mẫu để ra khỏi cảnh đời đau khổ trần gian.
21 Tháng Năm 202010:34 SA(Xem: 561)
Ba tháng rưỡi qua rồi, mình đứng trên bờ, nhìn dòng sông đời trôi chảy, êm dịu, hài hòa, theo nhân duyên của nó. Dòng sông đời mình cũng vậy, trôi chảy thật êm đềm theo nhân duyên trùng trùng của nó. Đố ai khuấy động được dòng sông đời muôn thuở của nghiệp quả ?
21 Tháng Năm 202010:15 SA(Xem: 1080)
Một em thiền sinh hỏi cô về pháp Thở. Bây giờ cô trình bày phương thức thực tập Thở của chúng ta đã theo từ nhiều năm nay. Chúng ta cũng căn cứ trên kinh Nikàya, tuy nhiên chúng ta giải thích đơn giản hơn.
14 Tháng Năm 20208:30 CH(Xem: 722)
Trong mảnh vườn nhỏ này, cây cỏ, hoa, lá chen chúc nhau, hài hòa, kiếm sống, kiếm nắng, kiếm sương. Nhưng rồi thì tất cả cũng sẽ tàn, sẽ khô, sẽ rụng. Còn lại cái gì ? Mấy cây tiêu, cây tùng thì vẫn là cây tiêu, cây tùng. Nhưng dù còn đó, một trăm năm rồi cũng héo khô ngã quị. Mình cũng vậy.
14 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 717)
Mình thấy những hình ảnh già, bệnh và chết nhiều quá, nên mình không quan tâm tới, mình chưa chấn động trong tâm. Mình chưa tỉnh thức. Cho nên, bây giờ mới có thêm một vị Thiên sứ nữa, để cảnh tỉnh con người.
07 Tháng Năm 202010:10 SA(Xem: 847)
Vậy sao đời không thấy cái sức sống, cái nhan sắc thực của thiên nhiên? Mà lại đi ca ngợi, gìn giữ tranh, ảnh là những cái “bản sao chết” của thiên nhiên? Cô thấy ngộ thiệt. Hay là mình lẩm cẩm vì tuổi già rồi không chừng!
07 Tháng Năm 20209:53 SA(Xem: 930)
“...Con đồng ý với sư cô. Con nghĩ sẽ có nhiều thiền sinh kéo nhau về Tổ Đình nhổ cỏ để được sáng đạo chứ chẳng cần học giáo lý mà Đức Phật đã giảng dạy từ hơn hai ngàn năm nay đâu.... .... và con phải chọn về Tổ Đình nhổ cỏ hay học Thiền online ? ”
30 Tháng Tư 20209:21 SA(Xem: 959)
Cô gởi các em câu chuyện trên cõi tiên. Có ai muốn làm tiên nữa không?
24 Tháng Tư 20207:44 CH(Xem: 1032)
Con coronavirus nó chỉ ăn cái thân của mình thôi, và chỉ ăn mất thân trong một đời. Vậy mà người ta hoảng hốt. Còn cái bệnh dịch kia nó ăn cái tâm, nó ăn luôn nhiều đời mà ít ai lo . Bệnh dịch ghê gớm đó là bệnh gì vâỵ ? Chắc các em đã có câu trả lời rồi phải không ?
21 Tháng Tư 20206:31 CH(Xem: 733)
Em cười ha ha: - Vậy cô thông báo thiền sinh ai muốn sáng đạo thì lên nhổ cỏ Tổ Đình, cô khỏi phải giảng pháp online nữa ! Lý thuyết hoài làm chi ? Phải thực hành chứ ! Vậy ai muốn sáng đạo thì lên nhổ cỏ Tổ Đình !
16 Tháng Tư 20208:58 CH(Xem: 1472)
Vì thế hôm nay, cô mới quyết định ngồi lại bàn viết này, trãi tâm tư mình ra, gởi theo gió mây, tới những em nào có duyên đọc mấy lời này. Xem như là để đền trả lại những niềm vui, những năng lượng thiện lành, mà cô đã nhận được từ khi dấn bước vào con đường tu học.
10 Tháng Tư 20203:13 CH(Xem: 1045)
Thân mến gởi tới các bạn những tấm hình chụp không có chuyện môn. Chỉ là để ....
1,077,844