HỘI THIỀN TÁNH KHÔNG TRUNG ƯƠNG

DD0505 Diệu Nhân: THIỀN TRONG ĐỜI SỐNG

Wednesday, March 8, 20239:21 PM(View: 3204)

THIỀN TRONG ĐỜI SỐNG


blank
Khi nhận được tin mẹ đau nặng, tôi vội vã mua vé bay về thăm mẹ.  Mẹ tôi nay đã 93 tuổi, cái tuổi mà tôi không thể chần chờ khi nghe tin không lành.  Trước khi về, tôi xin gặp Thầy để ngài khai thị cho tôi.  Thầy dặn dò vài điều quan trọng cần làm, nhất là nếu mẹ lâm chung.  Nhưng điều quan trọng nhất mà tôi phải luôn ghi nhớ là: “Con phải luôn an trú “trong đó” (tâm Tathà) để độ mẹ con”.  Cầm lá bùa hộ mệnh đó trong tay tôi lên đường.

Trong suốt chuyến bay dài thăm thẳm, tôi vẫn luôn ghi nhớ lời Thầy.  Xung quanh nhiều hành khách đang say ngủ, nhiều người xem phim, tôi vẫn ngồi ngay ngắn dù trong cái ghế chật hẹp để tọa thiền... Hết giờ ngủ rồi lại đến giờ ăn, hết giờ ăn rồi lại đến giờ ngủ, đổi chuyến bay... Cuối cùng máy bay đã hạ cánh an toàn trên phi đạo với những tiếng thở phào nhẹ nhõm của hành khách.  Tôi bước ra khỏi phi cơ, đầu óc tỉnh táo dù đã không ngủ trong suốt thời gian dài của chuyến bay.

Tùy miên

Mẹ tôi thiêm thiếp ngủ cả ngày lẫn đêm, ngoài những lúc ăn uống và làm vệ sinh cho mẹ, tôi vẫn ngồi cạnh bên, vừa thiền vừa canh chừng mẹ.  Tôi vẫn luôn nhớ lời Thầy dặn dò “phải an trú...”   Những lúc nghe mẹ rên siếtđau đớn hay mê sảng tôi lại nói thầm: “thầm nhận biết...Không nói...”  Một hôm trong giấc ngủ, tôi bỗng nghe mẹ tôi nấc lên: “Ông nói dối tôi, ông dụ dỗ tôi, bảo mình chỉ vào Nam vài tháng chơi cho biết rồi về...vậy mà rồi đi luôn...”  Có giọt nước mắt ứa ra trong khoé mắt mẹ.  Tôi lay mẹ tôi dậy dỗ dành: “Má, má thức dậy uống nước nha, hay uống sữa... Má muốn uống trà không để con pha...”   Cơn mộng qua đi... 

Tôi ngồi nhìn mẹ, cảm thương.  Mẹ lấy chồng khi tuổi mới mười ba.  Mẹ tôi thường kể về cái đám cưới nhà quê, người ta khiêng võng cho mẹ nằm vì đường xa.  Họ nhà trai đến rước dâu từ 4, 5 giờ sáng để còn kịp về nhà chồng làm lễ đón dâu trong giờ “hoàng đạo”.  Tôi nghĩ chắc mẹ còn bé con quá, nên được nhà chồng thương yêu như con đẻ.  Phải rời mái ấm gia đinh chồng để di cư vào nam là một nỗi đau không thể nào nguôi đi trong lòng mẹ tôi.  Những câu chuyện mẹ tôi thường kể về bà nội, và các chị em trong gia đình chồng, mà hiếm khi nói về bên ngoại, cho tôi hiểu rằng mẹ rất ít khi được về nhà viếng thăm cha mẹ đẻ, và bù lại mẹ tôi rất được gia đình chồng thương yêu...

Có điều tôi không hiểu vì sao vào Nam đến nay đã hơn 60 mươi năm rồi, mặc dù cuộc sống không đến nỗi nào... mà mẹ tôi vẫn còn ray rứt vì nỗi xa quê.  Cả cái đám cưới đã 80 năm qua, mẹ tôi vẫn còn nhớ như in.  Những lúc còn khoẻ mạnh, mẹ tôi thường nuối tiếc cuộc sống ngoài kia, kể lể này nọ, tôi chỉ biết nghe, chẳng hình dung được gì, kể cả bà nội kính yêu mà mẹ tôi nói bà rất thương tôi, bế suốt cả ngày!!! 

Những cơn mê sảng như thế vẫn thường xảy ra, và hầu hết là những mẫu đối thoại về quê nhà mà tôi không hình dung được, bởi nó không hề có trong ký ức tôi để tự nó trồi lên hay để tôi có thể cố tình gợi lại.  Bây giờ tôi mới hiểu một cách thấu đáo rõ ràng về hai từ: “Tùy miên”...

Có lúc tọa thiền, tôi đã khởi ý “mình thử gợi lại những kỷ niệm vui hay buồn và những hạnh phúc hay khổ đau nổi bật nhất trong đời, xem lúc cận tử nghiệp cái gì sẽ trồi lên...”   Cuộc đời tôi thăng trầm - vinh nhục, ấm no - đói khát đều có đủ.   Thật đáng mừng vì tôi không khởi được niệm nào trong quá khứ gần hay xa một cách rõ ràng cả, thỉnh thoảng hai từ Không Nói lại vô tình hiện lên.  Mỗi ngày tôi mở máy nghe hát bài kinh “Nhất dạ hiền giả” vài lần để tự nhắc nhở mình và cả mẹ nữa: Quá khứ không truy tìm, tương lai không ước vọng; Quá khứ đã đoạn tận tương lai lại chưa đến... Với sự tu tập miên mật theo bước chân Thầy, tôi đã nhìn lại quá khứ với tâm rộng mở hơn, dẫu còn hay mất, thương yêu hay thù hận, tất cả chỉ là huyễn mộng; hiểu được như thế, hy vọng tôi không bị căn bệnh “tùy miên” hoành hành khi rời bỏ thân xác này ra đi...

Kiết sử

Những lúc tỉnh giấc, mẹ tôi thường dặn dò: “Mẹ chết, con đem mẹ về XĐ, thờ ở từ đường bên nội nhé, để mẹ ở phiá bên trái, cạnh bà nội ấy!”  Tôi cố giải thích “Má ơi, ngoài bắc bây giờ đâu còn ai, má về đó ai mà thờ cúng... Mà quê má ở DH, sao má lại đòi về XĐ?”  Mẹ tôi nói: “Sống thì ở nhà cha, lúc chết thì về làm ma nhà chồng!”  Tôi kêu lên kinh ngạc:  “Má không về với Phật sao mà về làm ma nhà chồng?”  Mẹ tôi lại giải thích “thì ông bà mình vẫn bảo như vậy con ạ”... Dù tôi có nói dông dài hay lý luận thế nào đi chăng nữa, mỗi lần tỉnh giấc, mẹ tôi vẫn lập lại: “đưa mẹ về XĐ, thờ ở từ đường bên nội”.

Tôi vẫn nghe Thầy và Ni Sư giảng “kiết sử là những sợi dây truyền thống văn hoá, luật lệ trói buộc mình, bắt mình phải tuân theo thế này thế nọ...”   Đáng sợ quá...tôi thật sự không muốn bị trói buộc kiểu này.  Tôi có cuộc sống của tôi, tôi có quyền chọn lựa con đường tôi muốn đi, con đuờng giải thoát thênh thang ra khỏi sáu nẻo luân hồi...

Tôi học được ở đâu đó một câu “châm ngôn” mà tôi cho là rất hay: “Kiết sử tùy miên từ bỏ bớt, tập khí lậu hoặc bào mỏng dần!”  Tất cả những thứ ấy trong tôi đều có đủ, và có một cách “dồi dào” nữa đấy!   Từ ngày theo Thầy, tôi đã từ từ bỏ bớt, có những thứ tôi vẫn “ghiền” như thêu thùa may vá, thích cây cảnh, bông hoa...nhưng tôi cố bào chữa... thôi kệ nó, cũng không có hại đến ai, từ từ vài năm nữa già hãy bỏ.  Có lần tôi đã ươm được vài cây phượng vĩ đỏ mà hột giống đem về từ Ấn độ trong một chuyến hành hương.  Tôi chăm chút yêu quý như báu vật.  Rồi một mùa đông lạnh buốt đi qua, bọn nó chết cả, thế là tôi buồn khổ tiếc nuối hơn tuần lễ.  Học qua cả chục lần khóa Căn bản, bao lần Bát nhã tôi đã hiểu đó là ngu si, là vô minh, đủ duyên thì còn, hết duyên thì nó mất thế thôi, có chi mà tiếc nuối.  Thế nhưng giữa học và hành còn có một khoảng cách mà tôi cho là tùy thuộccăn cơ.  Người thượng căn nghe qua một lần đã thông suốt, còn tôi thuộc vào hạ căn hạ liệt, nên nghe đến muốn thủng cả màng nhĩ mà việc thực hành còn lắm chông gai, chẳng qua là lậu hoặc đã quá sâu dày qua nhiều kiếp nhân sinh!

Từ kinh nghiệm bản thân, tôi hiểu và thương mẹ hơn.  Mẹ được sanh ra ở thời điểm đó, với hoàn cảnh gia đình đó, thì cuộc đời mẹ được xoay vần như thế đó.  Gia đình tôi tiếng là theo đạo Phật, nhưng thực ra mẹ tôi không có khái niệm gì về giáo lý của Đức Phật, mà là Nho giáo thì đúng hơn.  Mỗi lần lên chùa, mẹ tôi chỉ một lòng thiết tha cầu nguyện cho mọi người được ấm no hạnh phúc, đông con nhiều cháu, làm ăn phát tài.  Cha tôi lúc sinh thời vẫn luôn nhắc nhở “thuyền theo lái, gái theo chồng”, “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”, “con dâu là con nhà mình, con gái là con người ta”... thế nên việc mẹ tôi về sống bên gia đình chồng, từ lúc sống cho đến lúc thác, vẫn chỉ có một tâm niệm ký gởi cả hồn lẫn xác ở bên chồng là chuyện tất nhiên.

Không thể làm gì khác hơn để thay đổi ý định “đưa mẹ về quê”, tôi tâm niệm rằng, khi vọng niệm khởi lên thì mình phát ra chất độc làm ô nhiễm môi trường chung quanh, khiến mẹ bệnh thêm.  Khi tâm tĩnh lặng thuần khiết thì phát ra sinh khí làm tươi mát môi trường, khiến mẹ hết bệnh.  Khi mẹ hết bệnh, mới mong giải thích để bác bỏ yêu cầu này!  Lời Thầy dạy dỗ vẫn in đậm trong tâm tôi: “con phải an trú để độ mẹ”.  Thương mẹ quá, tôi phải vâng lời Thầy, nhất định vâng lời Thầy, tu tập đến nơi đến chốn để độ chính bản thân mình và độ mẹ... Ôi, thế nào là quyền năng của “lậu hoặc, tập khí, kiết sử, tùy miên”, ta quyết sẽ không bao giờ để bọn mi khống chế!

Gợi lên

Hôm nay mẹ tôi đã khá, mặc dầu đã lẫn, Bà nhắc tôi nấu nước pha trà mời khách đến thăm...

Tôi ngồi bên cạnh mẹ, bà hỏi: Chị ở Sàigòn à?  Vâng!

Chị có mấy cháu?  Dạ tám.

Tám? Phúc đức quá, các cháu đi học cả chứ?

Dạ không, con nghèo quá, tụi nó đi lượm ve chai sống thôi.

Sao không buôn bán?  Bây giờ buôn bán không cần vốn đâu, cứ lấy hàng, bán xong mới phải trả tiền.

Tôi bật cười, mừng vì mẹ vẫn còn tỉnh táo, biết lý luận một cách khá rõ ràng hợp lý.

Mẹ tôi bỗng nhìn tôi trân trối, bà nắm chặt tay tôi.  Một tích tắc trôi qua...rồi hai mẹ con cùng cười vang cả nhà.  Mẹ tôi cuống quít: “Con, con đấy à...”

Thì ra chính tiếng cười của tôi đã gợi lại trong ký ức của bà hình ảnh đứa con gái ở cách xa ngàn dặm.  

Bây giờ tôi chợt hiểu giá trị của hai từ “gợi lên” trong bài học của Thầy “thỉnh thoảng gợi lên hai từ Không Nói cho đến hết thời thiền, hoặc trong bốn oai nghi”.

Thì ra là vậy, nếu tôi không cười, cái tiếng cười quen thuộc của đứa con gái vốn đã “ghi vào” vùng nhận thức từ bao năm qua, chưa hẳn mẹ đã nhận ra tôi...  Chính tiếng cười quen thuộc đó đã gợi lên hình ảnh đứa con thân yêuÁp dụng vào bài học “7 bước an trú trong tâm Tathà”, khi hai từ Không Nói đã được “ghi vào” hay nói chính xác hơn, “nội tại” trong vùng tánh nhận thức thì ta mới có thể gợi lên được lúc toạ thiền.  Do vậy để củng cố và làm cho vững chắc Ký ức mã số Không Nói trong vùng tánh Nhận thức, hay để cho nó nội tại được trong vùng tánh Nhận thức thì ta phải thường xuyên gợi lên hai từ Không Nói trong mọi việc làm và mọi lúc mọi nơi.  Cảm ơn Thầy đã nhắc: “nhớ gợi ý Không Nói nghe con...”

Vào chợ

Đã hơn ba tuần giam mình trong căn phòng nhỏ hẹp chăm sóc mẹ, hôm nay tôi muốn đi Saigon thăm vài người bà con thân thuộc...Tôi quyết định đi xe gắn máy thay vì đi xe đò. Em gái tôi dãy nảy: “trời ơi, có ông Thầy trẻ đi Saigon bằng xe Honda, bị xe tải đụng chết ngày hôm qua, Ông tu từ lúc 6 tuổi, ông có bằng Tiến Sĩ Phật học...”  Em gái tôi cố ca cẩm về Ông Thầy để ngầm báo cho tôi biết có phước báu như ông mà còn bị xe đụng chết, huống là tôi... Tôi cười, chỉ ... “thầm nhận biết...KN...”   Chú em rể tình nguyện chở chị đi.

Trước khi đi tôi đặt điều kiện: chạy chậm, mệt thì nghỉ, không cố gắng vì tôi muốn thực hành thiền trong suốt thời gian đi xe.  Chú đồng ý.

Hôm trước, khi về đây, cũng con đường này, nhưng ngồi trên xe đò, tôi có những cảm nhận khác hơn hôm nay.  Tiếng gió phần phật bên tai, xe cộ đông đúc, mọi người mải miết gò mình trên xe mà chạy.  Cũng may, đoạn đường này có đường riêng cho xe hai bánh và xe hơi, chỉ chạy có một chiều nên sự an toàn cũng được bảo đảm.  Xe qua phố xá đông người, qua những bãi rác bay mùi nồng nực, rồi lại qua những cánh đồng hoang vắng, có những chú bò lác đác xa xa đang gặm cỏ thưa.  Những đoạn đường êm ả, những đọan đường gập ghềnh lui dần về phía sau.  Tâm tôi vẫn bình lặng, “thầm nhận biết...” không có ý niệm gì, cũng không có cảm xúc gì...

Xe bắt đầu đi vào thành phố.  Dòng người và xe chen chúc nhau, lạng lách dành từng tấc đường.  Tôi khẽ nhắc chú em: “Mình không vội, từ từ đi, chừng nào đến nhà thì đến nhé”.  Nhìn những khuôn mặt trẻ già, lớn bé, nam nữ, bị bịt kín bởi cái khăn che bụi, bất giác tôi liên tưởng đến những người phụ nữ Trung đông, một thoáng qua nhanh, tôi vội nhắc mình  “Thầm nhận biết....”   tôi trở về với tôi...ngay tức khắc.  Trời âm u quá, vài giọt mưa lác đác rơi trên mặt tôi lành lạnh... Tôi gợi ý “Không... nói...” và như thế đã không có mưa Saigon trong tôi, đã không có những kỷ niệm ngày còn đi học, tan trường về trong mưa ướt cả vạt áo dài.  “Thầm nhận biết...Không... nói”, một dòng biết lặng lẽ trong tôi, cái biết về tâm bình lặng thật rõ ràng.  Hai chị em tôi vẫn đi trong mưa, chẳng ai nói lời nào.  Ngang qua một cửa hàng bán đồ điện tử, chú em nói “mình vô đây trú mưa, em muốn mua một cái máy (laptop) cho thằng con”.  Gởi xe xong chú đi thẳng vào trong tiệm.  Tôi vẫn đứng ở hàng hiên nhìn mưa rơi.  Những chiếc xe chạy qua hối hả tung tóe cả nước vào lề.  Một em trai cầm ổ bánh mì ra ngồi xổm xuống bên cạnh tôi, em cầm ổ bánh mì ăn ngon lành.  Qua y phục, tôi biết em là một nhân viên trong cửa hàng.  Em ngước nhìn tôi nói “mời bác vô trong cửa hàng ngồi cho đỡ lạnh”, “cám ơn con, nhưng bác không lạnh nên đứng ở đây cũng được rồi.”  Tôi nhìn cậu bé..., tôi ... gợi ý Không Nói... tâm tôi bình lặng ngay.  Thực ra tôi đã hơi xúc động khi nhìn mặt em... Em gầy ốm, mặt mày xám xịt... Tôi biết cái lũ tưởng trong tôi đang chực chờ nổi sóng.  Ngay lúc đó mà không gợi ý Không Nói, có thể tôi đã đi ngược dòng thời gian để nhớ lại những ngày sau 75 bữa đói bữa no.

Bây giờ thì tôi đã hiểu rõ hơn lời chia xẻ kinh nghiệm của Sư Cô Hiền Đức.  Cô nói Cô còn biết trước vọng tưởng khi nó chưa kịp nổi lên, Cô dùng “kiếm báu Không nói” chặt cái bụp là nó tiêu liền.  Tôi cứ thắc mắc hoài, làm sao mà biết trước?  Khi giác quan tiếp xúc với đối tuợng là có cái Thọ.  Từ cái Thọ, trong sát na đã có cái Tưởng.  Tưởng thì muôn màu muôn vẻ... Bây giờ tôi đã hiểu, nếu có thể dừng được ở thọ thì sẽ không có tưởng.  Mấu chốt là phải nhận ra chỗ này hay nói khác hơn phải có cái biết rõ ràng tâm mình đang ở đâu, nghĩ gì.  Thầy dạy phải luôn gợi ý không nói, có nghĩa là ngăn chặn cái tưởng từ trước khi có cái thọ.  Khi giác quan tiếp xúc với đối tượng, tức là có thọ, ngay nơi thọ này là ta phải chận ngay.  Nếu không “gợi ý Không Nói” hay không kịp thời tự nhắc nhở mình câu thần chú “Thầm nhận biết...K...N...” thì các loại tưởng có lời, không lời, ấn tượng, liên tưởng đã lôi mình đi xa tít tắp mù khơi rồi!  Thí dụ nhìn em nhân viên cửa hàng ăn ổ bánh mì; mắt thấy là có cái thọ, giữ cái biết ở cái thấy... “em đang ăn bánh mì”, chấm dứt!  Nếu không, một mạng lưới tưởng khổng lồ chằng chịt từ quá khứ đến tương lai sẽ nổi lên ngay: bánh mì Saigon so sánh với bánh mì Cali, bánh mì dòn, mềm, xíu mại, cá hộp, trứng gà, chả chay... nhớ hồi xưa đi học ưa ghé quán bên đường mua bánh mì, lại tính toán ngày mai mua bánh mì ăn sáng... Nếu luôn luôn gợi ý Không Nói trong mọi việc làm, mọi lúc mọi nơi thì ông Tưởng làm sao ghé nhà ta được!   Hơn thế, ta còn đi trước một bước, tức là tâm luôn an trú trong tánh nhận thức biết, từ trong tánh nhận thức biết qua các giác quan (vốn được trang bị áo giáp Không Nói), đến các hiện tượng thế gian, còn chỗ nào đâu để tưởng có cơ hội hoành hành.  Tôi thầm cảm ơn những lời dặn dò vàng ngọc của Thầy. 

Chúng tôi rời cửa hàng khi trời dứt mưa.

Đến nhà, cô cháu gái chạy ra ầm ĩ: “trời ơi sao Ba để bác ướt hết như vậy, sao Ba không trú mưa, sao Ba không đón taxi đưa bác về...” Con bé rối rít hối tôi vào nhà thay áo... Chú em cười nói đùa: “Bác đang tập làm Thiền sư đấy!”  Tôi thấy trong lòng mình có một niềm vui kỳ lạ, lâng lâng...có phải tôi đã đi vào đời với hành trang Không Nói?

Từ giã

Mẹ tôi đã khá nhiều, bà đã có thể tự mình làm được một số việc cá nhân, ngày tôi phải về Mỹ cũng vừa đáo hạn.  Tôi không biết phải từ giã mẹ như thế nào?  Bất chợt tôi nhớ đến câu ca dao “Mẹ nuôi con như biển hồ lai láng, Con nuôi mẹ, con tính tháng tính ngày”.  Trong tâm tôi đã không tính gì cả, nhưng con số trong tờ lịch cứ mỗi ngày mỗi tăng.  Thời gian từ vô thủy đến vô chung vẫn cứ vô tình âm thầm trôi qua, nào có biết chờ ai đợi ai.  Hành lý đã xong, tôi lén đem ra ngoài phòng khách.  Tôi dặn cô em cố giữ mẹ trong phòng của bà để tôi bước đi được an tâm.  Tôi ôm mẹ hôn lên má...bàn tay bà siết chặt tay tôi, tôi không nói được lời nào, chỉ lặng lẽ vẫy tay chào mẹ rồi bước nhanh ra cửa.  Tim tôi đau nhói.  “Thầm nhận biết.... thầm nhận biết... Không nói...”, tôi thì thầm...

Cuộc đời là như thế, hợp tan, tan hợp đã bao lần.  Suốt chặng đường dài, tôi cố quên đi hình ảnh mẹ, cố nhớ đến lời Thầy dặn: gợi ý Không Nói... Nhưng tôi biết tôi còn non kém, chưa phải là “cao thủ võ lâm” để thản nhiên quên đi hình bóng mẹ già mà an trú....  Tôi lấy máy ảnh ra, xem lại hình ảnh mẹ, tấm ảnh tôi chụp lúc mẹ cười thật hồn nhiên vô tư.  Mẹ và tôi cùng cười dòn dã khi tôi cho bà xem mấy cái răng đen (đã nhuộm từ khi còn ở ngoài bắc, theo phong tục xưa) và trêu ghẹo “răng lánh hạt huyền kém thua đấy nhé, hèn chi ngày xưa ba mê tít!”

Tiếng cô nhân viên trong phi hành đoàn thông báo: “máy bay đang qua vùng áp thấp nhiệt đới, xin quý vị trở về chỗ ngồi và cài dây an toàn.”  Tôi vội vàng tắt máy, nghiêm chỉnh ngồi thiền...

Thưa Thầy,

Ni Sư đã nhắc nhở thiền sinh chúng con, cũ cũng như mới, phải viết bài trình Thầy, nói về những kinh nghiệm tu tập của mình, những kiến giải ít hay nhiều, sâu hay cạn để đăng vào Đặc san 2015, vốn là một đặc san đặc biệt kỷ niệm 20 năm hoằng hóa của Thầy.

Con chẳng có kinh nghiệmđặc biệt, dù con tự biết con đã chuyển đổi rất nhiều về cả hai mặt thân tâm.  Những mẫu chuyện nho nhỏ kể trên là những gì con muốn dâng lên Thầy như một phần chia xẻ những gì con tu tập... Tâm con như thế nào, không cần phải trình bày, Thầy cũng đã “soi thấu hết trọi trơn rồi”...

Đệ tử xin đê đầu kính bái...

DN

Tracy, 21/09/2014

Trích từ Đặc San Tánh Không 2015

 

 

 

 

 

 

 

Reader's Comment
Friday, April 7, 20239:16 PM
Guest
Bài này 2015 đến nay là 8 năm rồi, Thầy và mẹ chị đã đi rồi. Chị có bài viết mới không ?
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 4, 20262:13 PM(View: 118)
Hôm nay chúng ta không nói về thiền đường, không nói về kinh điển trước tiên, mà nói về một điều rất gần: bộ não của chính mình — nền tảng vật lý của tâm thức. Bác sĩ thần kinh Majid Fotuhi trong tác phẩm The Invincible Brain đã đưa ra một thông điệp rất mạnh mẽ: Não bộ không phải định mệnh. Nó có thể được nuôi dưỡng, phục hồi và phát triển suốt đời.
Wednesday, March 4, 202611:21 AM(View: 44)
Những đóa hoa vô ưu nở rộ / Hòa Bình từ đây lan tỏa đến mọi nhà / Qua những bước chân âm thầm lặng lẽ / Chánh niệm và tỉnh giác ! / Vi diệu thay! Chánh pháp khơi nguồn!
Tuesday, March 3, 202611:13 PM(View: 46)
Tiết XUÂN phơi phới, vẫn còn đây / Hương XUÂN thoang thoảng, lớp mỏng dầy / Nắng XUÂN rực rỡ, đầy khắp chốn / Không gian rộng mở, đợi chờ XUÂN !
Monday, March 2, 202612:28 PM(View: 43)
Sau bao nhiêu năm tìm kiếm bên ngoài, hành giả nhận ra rằng chân lý chỉ nằm ở việc "quay gót lại bình minh" – tức là quay trở về với chính mình trong sự tĩnh lặng [04:07]. Mọi sự sinh diệt chỉ như mây qua gió thoảng, chỉ có "tánh biết" là sáng rõ và trường tồn [04:17].
Thursday, February 26, 202612:25 PM(View: 112)
Wednesday, February 25, 202611:18 AM(View: 153)
Núi sông như huyễn nhìn như thị,/ Vạn pháp như như không đến đi./ Tánh tướng xưa nay bổn bất nhị,/ Sắc không chẳng khác mãi cười khì!..
Tuesday, February 24, 20266:33 PM(View: 480)
Chúng ta cùng tìm hiểu một pháp tu rất căn bản nhưng vô cùng sâu sắc trong đạo Phật: Thấy Biết Như Thật – tiếng Pāli là Yathābhūta. Đây không phải là một triết lý cao siêu, mà là một phương pháp thực hành có thể áp dụng ngay trong đời sống hằng ngày: khi đi, đứng, nằm, ngồi; khi tiếp xúc với người thân; khi làm việc; khi đối diện với thuận cảnh hay nghịch cảnh.
Monday, February 23, 202612:38 PM(View: 210)
Video này là một bản thiền ca mang tên "Thiền Ca Xuân Tự Tại - Lời Chúc Cội Tùng Vững Tâm An", do AI trình bày, mang đến thông điệp về sự bình an và tĩnh tại trong tâm hồn nhân dịp xuân về. Đây là một ca khúc phù hợp để nghe khi cần tìm lại sự thư thái, nuôi dưỡng nội lực và sự kiên định trong tâm hồn.
Sunday, February 22, 20269:22 PM(View: 182)
Kính chúc Ni Sư luôn được khoẻ / Đem pháp Thầy chia sẻ Năm Châu / Kính chúc Thầy QUANG DŨNG một câu : / Dẫn Thiền sinh qua cầu về xứ.
Sunday, February 22, 20268:41 PM(View: 358)
Đầu năm được phép Thầy cho, / Du Xuân ngày Tết, mừng lo trong lòng... / Suối reo, chim hót, cỏ cây vui cười...
Thursday, February 19, 20269:46 AM(View: 477)
Nguyện xin Táo Quân. Thượng tấu thiên đình. Gia hộ đạo tràng. Bền lâu vững mạnh. Thiền tâm tăng trưởng. Pháp lữ thuận hòa. Ánh sáng chánh pháp. Lan tỏa muôn nơi. Nam mô chứng minh. Nam mô hoan hỷ. Cẩn dâng sớ này. Kính trình thượng đạt.
Wednesday, February 18, 20269:38 AM(View: 479)
Chúc mừng sinh nhật Ni Sư / Nguyện Thượng thọ, Pháp thừa dài lâu / Tánh Không soi sáng nhiệm mầu / Đạo vàng tiếp nối – ngàn sau lưu truyền.
Wednesday, February 18, 20269:27 AM(View: 239)
Lẻ loi tờ lịch cuối cùng. / Trên tường yên lặng đợi từng phút rơi / . Chỉ còn mấy tiếng nữa thôi. / Là năm sẽ hết, ngày trôi cuối cùng.
Wednesday, February 18, 20269:08 AM(View: 239)
Xuân về trên đất mẹ. Xuân đến với mọi nhà . Xuân bao niềm hạnh phúc. Xuân thanh bình lan xa ...
Tuesday, February 17, 20261:20 PM(View: 245)
Tuesday, February 17, 20267:39 AM(View: 309)
Video "Thiền Ca Mùa Đông" là một bản nhạc song ngữ (Việt - Nhật) mang đậm triết lý Phật giáo và tinh thần an nhiên. Dưới đây là tóm tắt nội dung chính: Vẻ đẹp vô thường: Bài hát mượn hình ảnh mùa đông lạnh lẽo, sương tan và gió thoảng để nói về sự biến đổi không ngừng của cuộc đời. Mọi sự đến rồi đi như những cánh hoa cũ hay mây bay [01:38]. Sự buông bỏ: Lời ca nhắc nhở con người không nên cố chấp giữ gìn những gì thuộc về quá khứ. Khi hiểu được bản chất "vô thường", lòng ta sẽ tự khắc buông bỏ được muộn phiền [01:26]. Sống an nhiên: Dù gió đông có về hay nhân duyên tan biến, người nghe được hướng tới trạng thái tâm tĩnh lặng, tự tìm thấy sự bình yên ngay trong chính tâm hồn mình [03:33]. Bản nhạc là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc trân trọng hiện tại và giữ tâm thế thong dong trước mọi biến chuyển của thời gian. Chi tiết video: https://youtu.be/fwv6LKlCsOQ
Wednesday, February 11, 20269:32 AM(View: 716)
Trong toàn bộ tiến trình tu tập theo lời Phật dạy, vấn đề không nằm ở việc tìm kiếm một trạng thái đặc biệt, cũng không phải ở chỗ tích lũy thêm kiến thức hay kinh nghiệm tâm linh. Điểm then chốt của giải thoát nằm ngay nơi cách ta tiếp xúc với cảm thọ trong từng khoảnh khắc sống. Chính tại điểm tiếp xúc rất vi tế này – giữa thọ và phản ứng – vòng dây sinh tử được hình thành, và cũng ngay tại đó, con đường giải thoát mở ra.
Wednesday, February 11, 20269:24 AM(View: 311)
Một mùa xuân nữa lại đến, mùa kết tinh sự tinh anh của trời đất, mùa biểu tượng của sự an vui, mùa đơm bông của niềm hy vọng. Nhìn lại chính mình, như một cách để cảm nhận niềm hạnh phúc nhẹ nhàng qua quá trình nỗ lực tự thân tu học, tự thân hành trì và tự thân giác ngộ.
Wednesday, February 11, 20268:11 AM(View: 361)
BẠN ĐANG TỰ BẮN MÌNH BẰNG MŨI TÊN THỨ HAI? Trong cuộc đời, chúng ta không thể tránh khỏi những "mũi tên" từ số phận: một lời chỉ trích, một sự mất mát, hay một thất bại bất ngờ. Đó là nỗi đau khách quan. Nhưng điều khiến chúng ta kiệt quệ lại chính là "mũi tên thứ hai" – do chính chúng ta bắn vào mình bằng sự dằn vặt, oán trách và những suy diễn không hồi kết. Bài hát này không chỉ là một giai điệu, mà là một lời nhắc nhở để chúng ta học cách "buông cung". Khi bạn nhận diện được nỗi đau và mỉm cười với nó, mũi tên sẽ tự rơi rụng. Hãy cùng lắng nghe, để lòng mình nhẹ lại và tìm về sự che chở của tình thương qua danh hiệu Quan Thế Âm Bồ Tát.
Wednesday, February 11, 20266:52 AM(View: 607)
Đã ngộ sự lý của đạo mầu / Kiếp đời dài ngắn có bao lâu / Sự nghiệp công danh lên hay xuống / Tợ mộng Nam Kha chớ lo sầu.
Tuesday, February 10, 20268:16 PM(View: 404)
Võng đưa kẽo kẹt, võng đưa. Ngoại ơi ! có nhớ ngày xưa Cố bồng. Ngồi bên chiếc võng, Cố mong. Mong Ngoại mau lớn ra đồng giởn chơi...
Wednesday, February 4, 20265:50 PM(View: 395)
Khúc Ca Chân Như là nhạc phẩm nói về Cuộc Đời của Đức Phật chia theo "Ba Giai Đoạn" tư duy của Thiền Sư Duy Tín: [Hồi I: Nẻo Phàm (Núi là núi, sông là sông)] [Hồi II: Ly Trần (Núi không là núi, sông không là sông)] [Hồi III: Giác Ngộ Chân Như (Núi vẫn là núi, sông vẫn là sông)]
Wednesday, February 4, 20269:37 AM(View: 774)
Mai vàng nở rộ nụ đầy cành / Xuân về én lượn khắp trời xanh / Trẻ già đón Tết đầy hy vọng / Thế giới thanh bình phúc lộc sanh.
Wednesday, February 4, 20269:33 AM(View: 308)
Khi gió xuân đang về, khi mọi người đang chuẩn bị đón chào Tết đến, khi những chợ hoa, những gian hàng Tết được dọn ra, thì cũng chính là lúc những người nghèo khó tủi thân nhất. Họ tủi thân không chỉ vì cái nghèo, cái đói, mà đây chính là khoảng thởi gian họ cảm nhận rõ nhất sự tự ti, mặc cảm trong bản thân, cũng như khoảng cách giữa giàu nghèo trong xã hội.
Tuesday, February 3, 20261:26 PM(View: 345)
Hôm nay tháng mấy rồi đây. Sao nghe như gió heo may trở về. Báo rằng mùa Xuân cận kề. Hoa Thiền hé nụ tứ bề Thiền Trang.
Tuesday, February 3, 202612:59 PM(View: 806)
Quá trình tu tập của Ngài Xá Lợi Phất (Sāriputta) từ một vị Bà-la-môn trí thức đến khi chứng quả A-la-hán là một mẫu mực đặc biệt về trí tuệ – thấy pháp – buông chấp, được ghi lại rải rác trong Kinh tạng Nikāya, đặc biệt là Trường bộ (DN), Trung bộ (MN) và Tương ưng bộ (SN). Dưới đây là phần trình bày theo tiến trình tu chứng của Ngài Xá Lợi Phất.
Tuesday, February 3, 20268:23 AM(View: 321)
Hiện nay, các nhà nghiên cứu thảo mộc đã biết được phần nào sự tương tác giữa cây cỏ và động vật, như sự giao tiếp giữa cây với nhau và với động vật ăn cỏ, sự cảm xúc, nhìn thấy, biết nhận thức, đọc được tư tưởng con người, trí nhớ dài hạn, làm từ thiện, cạnh tranh thức ăn, ánh sáng…
Thursday, January 29, 202611:20 AM(View: 432)
Con người đã sống gần gũi với cây cối hàng trăm ngàn năm, nhưng vẫn chưa hiểu rốt ráo đời sống và hành vi của chúng so với các động vật.... Hiện nay, các nhà nghiên cứu thảo mộc đã biết được phần nào sự tương tác giữa cây cỏ và động vật, như sự giao tiếp giữa cây với nhau và với động vật ăn cỏ, sự cảm xúc, biết nhận thức, có trí nhớ dài hạn, cạnh tranh thức ăn, ánh sáng…
Wednesday, January 28, 20261:27 PM(View: 821)
Thực ra Kỹ thuật KHÔNG NÓI của HT. Thích Thông Triệt không đối lập với Anapanasati Sutta, mà là một cách “đi đến cốt lõi” tinh thần Anapanasati, đặc biệt ở giai đoạn tuệ quán – vô ngã.
Wednesday, January 28, 20269:16 AM(View: 397)
Những cơn bão tuyết đến không báo trước, càn quét qua các tiểu bang ở Mỹ và cả Canada, khiến cuộc sống của người dân trở nên xáo trộn hơn bao giờ hết. Khắp các thành phố phủ một màu trắng xóa, những cơn gió lùa qua những con phố dài, mang theo cái rét cắt da cắt thịt.
Wednesday, January 28, 20268:50 AM(View: 412)
A.I Hát: Trăng Sáng Vì Sao...Quán Thế Âm Bồ Tát trong 3 Kinh : Bát Nhã, Pháp Hoa và Đại Bi 🙏🙏🙏 Kinh 1 – Bát Nhã (Trí Tuệ Sáng Ngời)] [Kinh 2 – Pháp Hoa (Lòng Bi Cứu Thế)] [Kinh 3 – Đại Bi (Hạnh Nguyện Thâm Sâu)]
Monday, January 26, 20263:03 PM(View: 517)
Hạt lành nở giữa tro tàn / Tâm từ sáng giữa vô vàn khổ đau / Một niệm thiện hóa nhẹ nỗi sầu / Nhân quả đến như dòng suối sâu / Giữ lòng hiền, giữ điều nhiệm mầu / Cho thế gian bớt những nỗi đau
Monday, January 26, 20262:52 PM(View: 440)
Tâm, chở đầy tam bành lục tặc / Tham, sân, si ba độc hiễm nguy / Nằm im chờ đợi một khi / Vô minh che phủ, nể vì ai đâu !
Wednesday, January 21, 20266:15 PM(View: 579)
CHÌA KHÓA THỰC HÀNH THỌ tự nó không gây khổ. Cái làm khổ là khoảnh khắc thọ bị đánh giá là: đáng tùy hỷ, đáng đón mừng, đáng chấp thủ. Ngay khi đó, papañca (hý luận) có đất đứng. Và ngay khi đó, một “tôi” được dựng lên.
Tuesday, January 20, 202610:11 AM(View: 823)
Cortisol là hormone sinh tồn được tuyến thượng thận sản xuất để ứng phó với stress cấp tính. Cortisol là hormone điều chỉnh: Đường huyết, huyết áp, viêm, năng lượng, phản ứng “chiến đấu – bỏ chạy”. Khi stress ngắn hạn → cortisol giúp ta sống sót. Khi stress mạn tính → cortisol phá vỡ hệ nội tiết.
Tuesday, January 20, 20268:12 AM(View: 483)
TRƯỜNG CA DIỆU PHÁP LIÊN HOA 1 : Phẩm Phương Tiện(2), Phẩm Như Lai Thọ Lượng(16)
Monday, January 19, 202610:59 PM(View: 566)
Tết nay xin chúc bình an / Xuân về đem lại muôn ngàn niềm vui / Mọi người chia sẻ ngọt bùi / Hài hòa cuộc sống, lau chùi tâm linh.
Monday, January 19, 202610:41 PM(View: 489)
Giơ tay vói thử, đến mức chưa. Bỗng nhiên “mức đến "bị gió đùa". Bởi cơn gió lộng, tung cát bụi. Thành ra mức đến vẫn thấy chưa!
Wednesday, January 14, 20261:20 PM(View: 990)
ĐƯỜNG HUYẾT LÀ PHÁP – KHÔNG PHẢI KẺ THÙ. Nếu nghe được pháp này, xin đừng hỏi: “Bao lâu thì hết bệnh?”. Hãy hỏi: “Từ hôm nay, ta có sống tỉnh thức hơn không?” Khi thân được lắng nghe, tâm được buông bớt, đời sống được chậm lại… Đường huyết sẽ tự biết con đường quay về.
Wednesday, January 14, 20269:17 AM(View: 871)
Về hưu tu học tâm linh, / Tạo thêm phước đức, siêu sinh mai này.
Tuesday, January 13, 20267:55 PM(View: 536)
Một vòng tròn nhỏ chứa đầy. Những câu kệ dạy chứa đầy Ý KHÔNG. Một niềm phúc lạc trong lòng. Cho vào khung, treo bên trong Thiền Đường...
Tuesday, January 13, 20266:44 PM(View: 472)
Việc đọc kinh Bát Nhã hay Chú Đại Bi với tốc độ nhanh không phải là một quy định bắt buộc trong Phật giáo, nhưng đây là một phương pháp hành trì phổ biến có những lý do và mục đích cụ thể sau đây: 1. Nhiếp tâm Khi đọc với tốc độ nhanh, tâm trí bạn buộc phải tập trung cao độ vào từng chữ, từng âm tiết để không bị vấp hoặc quên lời. Cắt đứt tạp niệm: Nếu đọc chậm, tâm trí dễ nảy sinh các suy nghĩ vẩn vơ (phóng dật). Tốc độ nhanh giúp "khóa" tâm vào lời kinh, không cho các vọng tưởng xen vào. Trạng thái định: Khi đạt đến một tốc độ nhất định, người đọc dễ đi vào trạng thái định (nhất tâm). 2. Vượt qua sự phân tích của ý thức Kinh Bát Nhã và Chú Đại Bi chứa đựng những triết lý cao siêu (tính Không) hoặc các câu chú tiếng Phạn không mang ý nghĩa mặt chữ thông thường. Đọc bằng trực giác: Việc đọc nhanh giúp người tụng vượt qua việc cố gắng phân tích ý nghĩa logic của từng câu chữ bằng trí óc phàm phu, từ đó giúp âm thanh thấm sâu vào tàng thức (A-lại-da thức). - GEMINI
Wednesday, January 7, 20269:07 AM(View: 624)
Đạo tràng Thiền Tánh Không Paris, với một ban giáo thọ khá hùng mạnh, có khả năng đồng đều, lại đầy nhiệt huyết và tự tin, đã khá thành công trong việc đảm nhiệm phần đứng lớp với hầu hết các chủ đề dưới sự giám sát của Ni sư Triệt Như trong lớp Căn bản song ngữ 109 vừa qua. Câu hỏi đặt ra với đạo tràng Paris bây giờ chỉ còn là “ Bao giờ xuống núi? “
Tuesday, January 6, 202611:04 AM(View: 1030)
Không Nói không làm ta mất đời sống. Không Nói trả ta về đời sống thật. Không cần trở thành ai khác. Không cần sửa mình cho tốt hơn. Một phút Không Nói là một cửa giải thoát nhỏ.
Tuesday, January 6, 202612:11 AM(View: 652)
Mai vàng nở rộ nụ đầy cành / Xuân về én lượn khắp trời xanh / Trẻ già đón Tết đầy hy vọng / Thế giới thanh bình phúc lộc sanh.
Monday, January 5, 202611:15 PM(View: 480)
Bài thơ viết trước bình minh / Của một lão Ông tuổi Chín mươi năm / Giữa khuya, đơn độc, thì thầm / Làm sao biết tuổi “trăm năm cuối cùng“ ?!
Monday, January 5, 20266:25 PM(View: 537)
🎵 Nhạc Tụng (3 biến ) "Bát Nhã Tâm Kinh" #5 Tụng nhanh liên tục ... Giúp học thuộc lòng...🙏🙏🙏
Saturday, January 3, 20269:08 AM(View: 451)
Tâm Chiếu - Kinh Châu Báu Đạo tràng Houston CN May 14 2025
Thursday, January 1, 20266:41 PM(View: 568)
MÀU THỜI GIAN - THE COLOR OF TIME Suno music - Quảng Hoàng_Nguyen Thi Lan thực hiện Lyrics: Thanh Long_Nguyễn Viết Danh
Tuesday, December 30, 20258:48 PM(View: 1020)
Trong Kinh Phật Tự Thuyết, Đức Phật không trình bày một học thuyết để suy luận, mà trực tiếp dẫn tâm người nghe ra khỏi mọi chỗ nương tựa. Ngài mở đầu bằng một chuỗi phủ định tuyệt đối. Mục đích của chuỗi phủ định này không phải để mô tả một cảnh giới, mà để buộc tâm người nghe rơi vào trạng thái Nhận Thức Biết Không Lời. Khi mọi đối tượng bị phủ định, tâm không còn chỗ bám, lúc ấy mới có cơ hội chạm đến đoạn tận khổ đau.
Tuesday, December 30, 20255:47 PM(View: 481)
*Một Năm Khép Lại – 一年の終わりに( Ichinen no owari ni )" là khúc Enka chiêm nghiệm, lắng đọng giữa khoảnh khắc giao mùa. Bài hát nhìn lại những được–mất của năm cũ bằng sự biết ơn và buông xả. Không kể câu chuyện hơn thua, chỉ thì thầm lời quay về với tĩnh lặng nội tâm. Khi năm khép lại, con đường trở về chính mình cũng nhẹ nhàng mở ra.
Tuesday, December 30, 20253:21 PM(View: 490)
Nắng nóng nung người, ấm áp ghê. Mùa Đông băng giá, mà Nắng về. Già nua như ta, hạnh phúc quá! Cám ơn Nắng ấm lắm, Nắng ơi!
Monday, December 29, 20259:55 PM(View: 1282)
Thầy về cõi Tịnh, lòng còn thương / Trần gian nhớ mãi lệ vấn vương / Bao năm mới có vị Bồ Tát / THÔNG TRIỆT nghìn thu vẫn tỏa hương.
Sunday, December 28, 20251:04 PM(View: 713)
Thưa Sư Ông con đã không có duyên gặp Người nhưng con đã gặp được một pháp tu, con hứa thực hành rốt ráo theo lời chỉ dạy của Vị thừa kế đồng thời học hỏi thêm nơi các đệ tử kỳ cựu của Người.
Saturday, December 27, 20253:57 PM(View: 526)
Tạ ơn Bồ Tát hóa thân / Vì mang sứ mạng phân thân cho đời. / Chúc Ni Sư mãi thảnh thơi / Thong dong tự tại cho đời thăng hoa
Saturday, December 27, 20253:23 PM(View: 508)
Thưở ban sơ mới gặp Thầy / Tâm còn chao đảo, đêm ngày lo âu / Duyên may gặp được dòng thiền / Tánh không rõ sáng ,Thầy đem trao truyền / Không nói, bí quyết hiện tiền / Dứt đường tầm tứ, nhiễu nhương lâu đời
Friday, December 26, 202511:38 AM(View: 634)
Mạt-na tan giữa lặng thầm, / / Đại viên cảnh trí trăng rằm không mây./ Không thêm, cũng chẳng vơi đầy,/ Xưa nay vẫn vậy – chỉ quay đầu nhìn.
Thursday, December 25, 202510:21 AM(View: 1033)
Thành Kính TƯỞNG NIỆM ÂN SƯ Hòa Thượng Thiền Sư THÍCH THÔNG TRIỆT, Ban Điều Hành Website cùng Tâm Hiền, Tâm Hoa (Nam Cali), Quang Thông (Sydney) thực hiện hình ảnh và Phần nhạc nền: Thầy Kính Yêu (thơ: Tuệ Vinh) Xin kính dâng Thầy.
Tuesday, December 23, 20259:41 PM(View: 1037)
Để buông thả “tâm viên ý mã” / Thầm biết KHÔNG … NÓI … Chiêu Thầy ban / Nhìn đâu cũng hiện pháp KHÔNG NÓI / Mã số KHÔNG LỜI, đã được an.
Tuesday, December 23, 20254:30 PM(View: 489)
Nhạc Tụng Bát Nhã Tâm Kinh #4 🙏🙏🙏 | Tụng Nhanh Liên Tục Không Ngừng... !
Tuesday, December 23, 20253:12 PM(View: 1052)
NHẬN THỨC GỢI LÊN là chìa khóa quan trọng trong chuyên tu định và khai mở Tánh giác. Trong quá trình tu tập thiền định, chúng ta thường chú trọng đến hơi thở, định lực, hay sự yên lặng của tâm, nhưng có một yếu tố rất quan trọng mà ít người để ý đúng mức – đó là Nhận thức gợi lên (evocative cognition).
Tuesday, December 23, 202510:03 AM(View: 435)
Không Lạc viết thơ này / Nhớ những ngày cùng lão / Cùng dạo bước Thiền Trang / Những ngày chưa quá già.
Tuesday, December 16, 202511:45 AM(View: 1099)
Chân Như là thực tại như nó là. Không Nói là con đường ngắn nhất để thấy thực tại đó. Khi ngôn ngữ nội tâm dừng, ngã chấp không còn chỗ đứng. Khi ngã lắng xuống, Chân Như hiển lộ. Không Nói không tạo ra Chân Như. Không Nói chỉ dọn đường cho Chân Như tự hiện.
Tuesday, December 16, 202511:35 AM(View: 661)
Chỉ e lạng quạng trình thưa, Sợ ba cây gậy ...
Monday, December 15, 20253:03 PM(View: 699)
Ngày nào LẦU HẠC ồn ào / Người đi, kẻ đến, người vào, người vô / Rồi ai cưỡi Hạc đi mô! / Để LẦU HOÀNG HẠC một lầu trống trơn.
Sunday, December 14, 20259:47 PM(View: 1218)
Nghìn bài đã nở rộ, chỉ mới bắt đầu thôi, / Xin gìn giữ di sản Thầy trao giữa đời trôi. / Nguyện tinh tấn từng bước giữ tình huynh đệ thôi, / Để mỗi chữ trên diễn đàn thành cánh hoa dâng Thầy. / A thousand posts now bloom, but just the start ahead, / We vow to guard the gifts our Master softly gave / . With diligence we walk, united hearts we save, / May every written word become a flower for Him.
Friday, December 12, 20255:51 PM(View: 563)
Tâm Chiếu: Ba La Mật và Cái Khuôn của Giải Thoát Đạo tràng Houston 11/16/ 2024
Tuesday, December 9, 202512:35 AM(View: 1330)
Thiền Sinh Giáo Thọ TUỆ CHIẾU trình bày đề tài Kỹ Thuật KHÔNG NÓI tại Thiền Đường Tánh Không Nam California, ngày 11 tháng 10 năm 2025.
Tuesday, December 9, 202512:15 AM(View: 773)
Mùa thu đã đến đây rồi... Mà sao ta vẫn chơi vơi bên đời... Đi hoài chưa thấy chân trời... Vẫn còn bản ngã chưa phai bao giờ, ...
Saturday, December 6, 20257:58 PM(View: 927)
VÔ NGÔN Pháp Phật, / KHÔNG NÓI chiêu Thầy… / Lắng trong từng hơi thở này… / Con nguyện giữ trọn đời. / The Buddha’s Wordless Teaching, / The Master’s Silent Transmission. / In every mindful breath, / I vow to keep it all my life.
Saturday, December 6, 20257:45 PM(View: 824)
Tấm thân cát bụi vô thường / Sanh già bệnh chết, có nương người nào! / Vậy mà không biết vì sao / Con người cũng chẳng chút nao núng lòng?! ĐỜI LÀ VẬY ĐÓ, biết không ? / Tu đi ! kẻo trễ uổng công kiếp người / Lười hả ? xin đừng biếng lười / Tu đi ! kẻo trễ, thưa người không quen!!!
Wednesday, December 3, 20252:28 PM(View: 779)
Monday, December 1, 202512:09 PM(View: 740)
Tâm Đà La Ni... Buồn chi cho khổ... Tâm tĩnh lặng rồi... Thấy khổ... cũng... không... Om… ánh sáng nhiệm mầu… dẫn đường con về… Namo Ratna Trayāya Namo Ārya Avalokiteśvarāya Bodhisattvāya Mahāsattvāya Mahākārunikāya ...
Monday, December 1, 202511:55 AM(View: 755)
Bao văn tự chữ nghĩa mênh mông, dù không đến nỗi quá vô minh, nhưng cuối cùng khi trong trạng thái hoang mang chỉ còn thấy giữ tâm hồn thanh thản, đừng vướng mắc, mong cầu hay khao khát, cứ phó mặc cho pháp tự vận hành và thấu hiểu dám hành trì mỗi một chữ Buông.
Monday, December 1, 202510:38 AM(View: 616)
Bốn Bể Năm Châu chung mái nhà / Đạo Tràng Tánh Không khắp bao la / Bốn phương tám hướng đồng quy hội / Diễn Đàn Tánh không mái nhà chung
Thursday, November 27, 202510:42 PM(View: 653)
Con nay hiểu ra rằng chúng ta sống chung quanh các hiện tượng thế gian và tiếp xúc với hiện tượng thế gian trong từng sát na thời gian, cũng chính ta tác động đến qui luật nhân quả giữa ta và hiện tượng ấy, không làm sao mà khác đi được.
Wednesday, November 26, 20251:09 PM(View: 941)
Chân như có nghĩa thực tại chân thực (True Reality). Không có gì cộng vào trên nó nhưng cũng không có cái gì trừ đi trên nó. Nó chỉ là như vậy. Bản tính của nó là bất biến, bất động và thường hằng an trụ, không có gì thêm hay bớt trong nó. Vì nó không có sức chứa bất luận thứ gì. Nó ngoài tất cả lời. Nó là cái không tên. Nó chỉ có nghĩa như thế là như thế.
Wednesday, November 26, 20259:01 AM(View: 580)
Thân gửi các anh chị một bài viết mới. Như Chiếu thay mặt đạo tràng Montreal xin gửi lời cám ơn tất cả các cô chú, anh chị đã đóng góp thời gian, công sức cho website của Thiền Tánh không, cũng như đã chia sẻ những kiến thức cùng trải nghiệm tu chứng của bản thân cho Mục 'Cùng nhau Tu học' nhằm giúp thiền sinh khắp nơi vững bước trên con đường tâm linh tu tập.
Tuesday, November 25, 20253:24 PM(View: 836)
1. Lòng biết ơn trong lịch sử và văn hóa: nhiều hình thức, ba chức năng 2. Phật Giáo: lòng biết ơn được Thế Tôn tái cấu trúc như thế nào? 3. Hai điều kiện căn bản: thân người khó được và Chánh Pháp khó cầu 4. Lòng biết ơn có tác dụng nâng đỡ Bát Chánh Đạo 5. Một vài ví dụ thực tập cụ thể cho người Phật tử rèn luyện Lòng Biết Ơn theo ý nghĩa Phật chỉ dạy 6. Hãy Sống Trọn Vẹn 365 ngày Thanksgiving trong tinh thần Phật giáo :
Sunday, November 23, 202510:19 PM(View: 898)
Mẹ Cha là cả bài thơ / Tuy viết không hết những lời nói đây / Nhưng tình Cha Mẹ chứa đầy / Quanh ta Tất Cả hiện đầy Mẹ Cha...
Sunday, November 23, 20259:55 PM(View: 699)
Chúng ta trên bước đường cùng / Hồn Thiêng Sông Núi bao dung che đời / Có người đã đến đươợc bờ / Có người giữa biển thở hơi cuối cùng !!!
Thursday, November 20, 20258:55 AM(View: 866)
“Giữa một nghìn bài viết, điều ở lại sâu nhất vẫn là dáng Thầy lặng lẽ đi trước, để từng đứa học trò yên tâm mà bước theo.”
Wednesday, November 19, 20251:07 PM(View: 1104)
“Không Nói” là con đường nhanh nhất để tái hiện tiến trình thực hành Kinh Tiểu Không bằng kỹ thuật hiện đại. Kinh Tiểu Không (MN 121) là nền tảng kinh điển cho kỹ thuật “Không Nói”.
Sunday, November 16, 20258:39 PM(View: 1109)
Kính Tạ Ơn Tam Bảo, Phật Pháp Tăng, / Qua nhiều kiếp sanh tử trôi lăn, / Nay ngộ thậm thâm vi diệu pháp, / Nguyện tu hành kề cận đài sen... / Thankful to Buddha, Dharma, and Sangha bright, / Guiding souls through endless night, / Now awakened to the truth and light, / Vowing to dwell by the Lotus bright. / Lễ Tạ Ơn – Con tri ân muôn loài... / Thanksgiving Day — I bow to all life...
Sunday, November 16, 20258:28 PM(View: 596)
Pháp NHƯ THẬT như tiếng pháo lệnh Vọng tưởng cùng mọi bệnh biến tan / Thân Tâm ta bỗng thấy thênh thang / Cứ thẳng bước đi về quê cũ.
Tuesday, November 11, 20256:02 PM(View: 795)
Anicca‑Saññā trở thành lưỡi cày bén của tâm: cắt đứt rễ bám víu bằng hiểu biết sống động về bản chất của pháp. Không có gì để ghì giữ, nên không còn lý do để hốt hoảng khi mất mát. Không có gì để cưỡng chiếm, nên mối quan hệ với thế giới bớt gồng. Từ đây, sự sáng trong hiển lộ như hậu quả tự nhiên của một tri giác đã học cách buông.
Tuesday, November 11, 20252:21 PM(View: 635)
69,256