HỘI THIỀN TÁNH KHÔNG TRUNG ƯƠNG

ENG069: Poem - MISSING TEACHER by Thanh Long Nguyen Viet Danh

Wednesday, July 20, 20228:37 AM(View: 146)

MISSING TEACHER

By Thanh Long Nguyen Viet Danh


When it's winter, I miss you
Even though You have disappeared in the clouds
The full moon here and there is still bright
Missing Teacher is like remembering the old moon

Having looked at the way, I can clearly see the Truth
Know no words with two words "Don't Say"
The True Moon shines all over the world
All rivers and lakes sparkle with golden moonlight.

Missing Teacher the cough on the liver and intestines
Still sitting peacefully throughout the entire course
Even though the body is old and dark,
Still have a wish despite old age

Lead meditators to the day they can save themselves
The way without words is alone
The class of meditators clearly see the way
In non-concept, there is no fear of the appearance

Where does the flavor bar get tangled up?
Then you will see the miraculous mind
All doubts are soon shattered
Thanks to the understanding gradually remove the doubt

Thank you for what you have taught.
Two words "Don't Talk":
Two words " Don't Talk ":
- Great instead of the silent epic

Listening without words in the middle of a quiet night
- It's the teacher's finger pointing straight at the moon
If you keep practicing, you will see The Moon
The closer you get to the moon, the brighter it gets

Then one day the intellect awakens
"White Clouds and Moons Shows Full Truth".
“Finger up”:
The raised finger indicates that the Dharma is right

In no answer, clear the way
It's such a wonderful natural beauty!
Remember this day when You went to Heaven
I hear the wilderness feeling empty in my heart

What else is there to look forward to?
The old retreat has not gone but the heart has come
Is it true that all meditators wait?
To follow You to the way home

Now you have gone away
But why do we see that there is a Master in us?
The two words " Don't Talk " are the Teacher in us
Five continents and four seas are also relatives

In the great family of Eternal Emptiness
Time of parting
The late sunsine seems to cry
I see you off like good bye to a cloud of incense

Spreading in the ten directions is immortal...
The more meditators miss the Master, the more sorry they become!
Remember the old moon sometimes crescent sometimes full
Even though Hoa Dam falls, there is still... residual scent...!

Remember Teacher,
Thanh Long Nguyen Viet Danh

NHỚ THẦY

Thanh Long Nguyễn Viết Danh


Trời vào Đông con chạnh nhớ đến Thầy
Dù cho Thầy đã khuất mấy tầng mây
Ánh trăng rằm đó đây còn sáng tỏ
Nhớ Thầy như nhớ trăng xưa mấy độ

Đã soi đường con thấy rõ chân như
Biết không lời với hai từ “Không Nói”
Trăng Chân Như chiếu rọi khắp trần gian
Mọi sông hồ lấp lánh ánh trăng vàng.

Nhớ Thầy cơn ho lên gan lên ruột
Vẫn an nhiên ngồi suốt trọn khoá tu
Dù cho thân già bóng xế trăng lu
Còn mang tâm nguyện cho dù tuổi cao

Dẫn thiền sinh tới ngày nào tự độ
Đạo không lời mình độc hành độc bộ
Lớp lớp thiền sinh thấy rõ đường đi
Trong vô niệm chẳng ngại gì sắc tướng

Thanh hương vị xúc pháp vướng vào đâu?
Rồi sẽ thấy tâm kỳ diệu nhiệm mầu
Mọi nghi tình chẳng bao lâu tan vỡ
Nhờ kiến giải dần dần gở mối nghi

Tri ân Thầy những gì Thầy đã dạy.
Hai từ “Không Nói”:
Hai từ “Không Nói”:
- Tuyệt vời thay bản trường ca im lặng

Nghe không lời giữa đêm khuya thanh vắng
- Là ngón tay Thầy chỉ thẳng mặt trăng
Miên mật chuyên tu sẽ thấy chị Hằng
Càng tiến gần vầng trăng càng sáng tỏ

Rồi một ngày trí năng càng tỉnh ngộ
“Bạch vân minh nguyệt hiển lộ toàn chân”.
“Ngón tay đưa lên”:
Ngón tay đưa lên chỉ rằng đúng pháp

Trong không lời vấn đáp rõ đường tu
Là nét đẹp thiên thu quá tuyệt vời!
Nhớ ngày tháng nầy Thầy đã về Trời
Nghe hoang vắng thấy chơi vơi trong lòng

Còn gì nữatrông đợi chờ mong
Khoá tu xưa chưa đi mà lòng đã tới
Có phải rằng thiền sinh ai cũng đợi
Để theo Thầy dẫn tới lối về nhà

Bây giờ Thầy đã đi xa
Mà sao như thấy trong ta có Thầy
Hai từ “Không Nói” là Thầy trong ta
Năm châu bốn biển cũng là bà con

Trong đại gia đình Tánh Không muôn thuở
Giờ tiễn biệt khi kẻ ở người đi
Tà dương lưu lại chút gì vấn vương
Con tiễn Thầy như tiễn đám mây hương

Phảng phất khắp mười phương bất diệt...
Thiền sinh nhớ Thầy càng thương càng tiếc!
Nhớ trăng xưa có khi khuyết khi tròn
Hoa Đàm dù rụng vẫn còn... dư hương...!

Nhớ Thầy,
Thanh Long Nguyễn Viết Danh


nguồn:https://www.youtube.com/watch?v=i1gUEWvKkKo
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
99,535