Bài viết "Xâu chuỗi bồ đề của cư sĩ chúng ta" của Cô thật sự là món quà vô giá cho chúng con. Bài viết vừa là một tóm tắt các giai đoạn người cư sĩ phải đi qua, vừa là một lời nhắc nhở, động viên chúng con trên con đườngtâm linh.
Nếu nhìn lại các xâu chuỗi bồ đề của Đức Phật, tỳ kheo và người cư sĩ, chúng ta sẽ nhận ra điểm bắt đầu đều giống nhau là "Tỉnh ngộ"; bước kế tiếp là "nghe pháp", rồi sau đó Đức Phậtlên đường "tìm đạo"; vị tỳ kheo thì "xuất gia"; còn người cư sĩ thì "quy y, thọ giới". Các giai đoạn tiếp theo là những bước tu tập, thực hànhcho đến khi đạt được kết quả.
Bởi thế, Tỉnh ngộ là điểm mấu chốt quan trọng trên bước đường tu. Nếu Đức Phật không tỉnh ngộ, sớm nhận ra 4 cái khổ của con người, thì ngày nay chúng ta đã không biết đến những chân lýtuyệt vời để mà học hỏi. Nếu khôngtỉnh ngộ, không cương quyết cắt ái ly gia thọ đại giới thì ngày nay chúng ta đã không có được những Chánh tăng hoằng dương Phật pháp khắp mọi nơi. Và nếu khôngtỉnh ngộ, tìm hiểu và theo học các lớp thiền Tánh không thì chúng ta đã không ngồi đọc những dòng chữ này.
Thế thì cái gì là "Sợi chỉ đỏ xuyên suốt các hột bồ đề?" Quan trọng ở đây là hai từ "xuyên suốt", có nghĩa là liên tục, không ngắt đoạn. Từng hột, từng hột bồ đề được sợi chỉ kết nối lại thành một xâu chuỗi. Cái gì kết nối các giai đoạn tu tập? Cái gì xuyên suốt con đường tâm linh? Cái gì mà nhờ nó, những hột bồ đề mới được xâu kết - những bước đường tu mới được liên tục? Hay nói khác hơn cái gì mà nếu không có, người tu sẽ không đi đến được chặng cuối cùng?
Phải chăng đó là sự quyết tâm, là ý chítu tập, là niềm khao khát được giải thoát? Có quyết tâm thì mới tinh tấnthực hành. Có ý chí mạnh mẽ thì mới không thoái chuyển giữa chặng đường tu. Có khát khao tìm cầu giải thoát thì mới có ngày thành tựuđạo quả.
Con đườngtâm linh đầy những chông gaithử thách của cuộc đời, đầy các "mảnh chai" nghiệp báo từ quá khứ. Không có quyết tâm, người đi đường sẽ bỏ cuộc khi đạp phải gai. Không có ý chí, kẻ bộ hành sẽ quay đầu khi dẫm mảnh miểng chai. Không khát khao qua đến được "bờ bên kia", chúng sanh sẽ dễ duôi buông xuôi để mặc cho những tham ái dẫn dắt sai khiến.
Bước đầu tiên trên con đườngtâm linh là trí năngtỉnh ngộ sâu sắc, để không thoái tâm, để kiên nhẫn, quyết tâm, từ đó mới nghe pháp, thông hiểugiáo lý và nắm vững cách thực hành, sau đó mới dấn thân thực hành.
Trước khi nhập Niết Bàn, Đức Phật đã căn dặn “Vạn pháp đều vô thường, có sanh sẽ có diệt. Cố gắng lên! Hãy tinh tấnnỗ lực theo Chánh Đạo mà đi để được giải thoát!". Nhưng cần phải có quyết tâm, ý chí thì chúng ta mới có đủ sức mạnh, động lựcthôi thúc ta tinh tấnthực hành, cần mẫntu tập. Không có quyết tâm, ý chí thì cho dù tỉnh ngộ mà không chịu tự bước đi thì vẫn cứ khổ đau. Không có quyết tâm, ý chí thì cho dù bước đi mà mau chán nản, sớm bỏ cuộc thì vẫn mãi luân hồi.
Câu chuyện về cuộc đời của Đức Phật có kể rằng "Sau khi thọ nhận xong bát cháo sữa do hai cô gái (Sujata và Supriya) dâng cúng, Ngài liền đặt cái bát xuống dòng Ni Liên mà thệ nguyện “Ta nguyện đạt đượcgiác ngộrốt ráo, nếu lời nguyện của ta thành sự thật thì chiếc bát này sẽ trôi ngược dòng.” Ngay lúc ấy một luồng nước xoáy đã làm cho chiếc bát trôi ngược dòng.
Sau đó Ngài đã băng qua bên kia dòng Ni Liên Thiền, có một người nông dâncúng dường bó cỏ Kusa, Ngài bèn dùng bó cỏ làm gối lót tọa thiền, rồi đến ngồi tại một gốc cây Bồ đề mà phát nguyện: “Nếu không đạt thành đạo quả, ta quyết không đứng dậy và không rời khỏi chỗ này.” Qua đó, chúng ta có thể thấy khát khao giải thoát của Ngài mạnh mẽ đến chừng nào. Nếu không có một ý chí không gì lay chuyển nổi như thế thì nhân loại ngày nay đã không có đươc một vị Phật Chánh đẳng Chánh giácđi vàolịch sử.
Con đườngtâm linh đòi hỏi một quyết tâm tu không thối chuyển, một ý chí sắt đá không thể bẽ gãy. Từ điểm xuất phát là Tỉnh ngộ đến đích cuối cùng, dù là Thể nhậpChân Như, Nhập Niết bàn hay Chứng ngộ ba minh, nếu không có sợi chỉ đỏ "ý chí - quyết tâm" xuyên suốt thì những hột bồ đề - từng giai đoạn tu tập từ thấp đến cao, sẽ không thể nào được kết lại thành xâu chuỗi, với nút thắt cuối cùng là một nơ hoa đỏ - kết quả của mục tiêuban đầu mình đã chọn.
Chúc mỗi người chúng ta có được một quyết tâm mạnh mẽ, một ý chí kiên cường đểtinh tấn và kiên nhẫn đi cho hết cuộc hành trình.
Thì ra là vậy, nếu tôi không cười, cái tiếng cười quen thuộc của đứa con gái vốn đã “ghi vào” vùng nhận thức từ bao năm qua, chưa hẳn mẹ đã nhận ra tôi... Chính tiếng cười quen thuộc đó đã gợi lên hình ảnh đứa con thân yêu.
Chị Diệu Lai đã đi về cõi không có đến, không có đi, không có sanh, không có diệt, chỉ còn để lại trong tôi lòng ngưỡng mộ một người đã âm thầm đóng góp rất nhiều cho Đạo tràng và ra đi thanh thản, an lạc của một người tu Thiền.
Nguyện cầu chiến tranh chấm dứt, trả lại thái bình ấm no, lòng người bớt tham lam, sân hận, si mê và biết sống đoàn kết, hài hòa, tương trợ, thương yêu nhau.
Nay mượn lời thô thiển để diễn bày,-
Như dùng que củi khô để vẽ lại cánh rừng xanh.-
Chỉ là chủ quan của góc nhìn cá nhân.-
Xin một lần nữa, chia sẻ cùng bạn đồng hành.
Bài Kinh "Một sự dính mắc may mắn" đã giúp con biết sống trong hiện tại và nhờ đó bớt đau khổ phiền não. Con đến với lớp Căn bản này là một "May mắn hiếm có" vì đây là một cột mốc quan trọng đã giúp thay đổi cuộc đời con.
Tôi may mắn có được 1 cuộc đời ổn định về vật chất, gia đạo hài hoà, không ba chìm bảy nổi so với những người bạn của mình, nhưng ngay từ lúc còn bé tôi đã có một cảm nhận rất mơ hồ về sự phù du cuả cuộc đời khi thấy những đám ma đi qua nhà mình, hay chứng kiến sự vui buồn, sướng khổ cuả những người chung quanh mình thay đổi nhanh như gió....
Con xin thành kính Tạ Ơn Thầy Thiền Chủ Thích Thông Triệt đã đem hai từ “Không Nói” đến cho các thiền sinh, trong đó có con. Con xin ghi ơn Ni sư Triệt Như đã dắt tay đưa con vào mảnh đất thiền xanh mướt
Mười sáu năm trọn vẹn theo Thầy, theo Ni sư, tôi bắt đầu vào giai đoạn mới thực tập phần tiếp theo trên con đường tâm linh và cũng sẽ bắt đầu bằng cái Biết vào đầu xuân năm nay - Năm 2023, năm Con Mèo Quý.
Thầy ơi! Xuân Biết!
Đầu năm viết ĐÓA MAI VÀNG
Như lời chúc TẾT ĐẠO TRÀNG khắp nơi
Chúc hết thiền sinh, khắp trời
Tròn năm tin tấn, mặt ngời sáng trong !!!
Dù pháo Xuân nổ đùng đùng
Mà Tâm vẫn tĩnh, ung dung tọa Thiền
Giữa Hư Không con người ta không có gì để nắm bắt, cũng không có gì để bám víu hay để trụ vào. Hư Không. Nó là Nó. Tự nó là vậy. Và muốn biết cuộc sống giữa Hư Không như thế nào, mỗi chúng ta phải tự trải nghiệm thì mới thật sự hiểu được.
Năm cũ có thiên tai, ngheò khổ đến thế nào, con người vẫn hy vọng năm mới sẽ hạnh phúc no ấm hơn. Bởi thế mùa Xuân đồng nghĩa với Hy vọng, Tình yêu và Hạnh phúc.
Tôi yêu mùa Xuân vì mùa Xuân mang lại cho tôi tất cả những thứ ấy, mà bạc tiền hay danh vọng không bán được cho tôi.
Đối với người Phật Tử hết lòng tu giải thoát, điều thiết yếu căn bản là cần thiết lập một nhận định rõ ràng về mục đích, phương pháp, và thước đo của người tu theo Đạo Phật.
KÍNH CHÚC:
Chư tôn đức Tăng ni Tánh Không
Quý Huynh đệ khắp các Đạo tràng Tánh Không
Quý tác giả trên Diễn Đàn Cùng Nhau Tu học:
NĂM MỚI 2023 Thân Tâm thường An Lạc
BÀI HỌC QUÉT LÁ -
Thơ: Diệu Nhân (ĐT Tánh Không Saccamento) -
Lời Cổ Nhạc và Trình bày: Tâm Minh (Marc Giang) (ĐT Tánh Không Toulouse, France) -.
Cổ nhạc Nam Bộ - điệu Trăng Thu Dạ Khúc
Rất nhiều nghiên cứu khoa học bệnh lý đã nói rõ nếu trong thức ăn có nhiều rau, trái cây thì sẽ làm giảm được những bệnh kinh niên kể cả những bệnh tim mạch và ung thư.
Lý thuyết Ba Bộ Óc của ông MacLean là một trong những lý thuyết quan trọng nhất trong ngành khoa học não bộ với những hệ quả sâu sắc hướng dẫn chúng ta nghiên cứu thêm để biết được thế nào là sự hoạt động lý tưởng của bộ óc và của con người....
Học lại lớp Căn bản lần thứ hai, con mới nhận ra rằng có những điều mình cứ ngỡ rằng đã biết, nhưng khi nghe lại vẫn thấm thía và ý nghĩa vô cùng. Giờ con mới hiểu vì sao Cô đã nghe Thầy giảng về Thiền Căn bản 26 lần không chán.
Trần gian là biển khổ
Không bám-víu si-mê!
Hình tướng đều vô ngã
Không chấp lời khen chê..!
Vô thường nơi cõi tạm
Chẳng có gì trường tồn
Không đam-mê vật-chất!
Sống thanh-tịnh tốt hơn.,,
Các bạn ơi, các bạn nào chưa từng chơi "game” Tâm Linh như tôi, hãy bước vào cuộc hành trình này nếu nhận thấy có nhu cầu thoát khổ về thân, tâm, hoặc có nhu cầu giác ngộ, tu tập để phát huy trí tuệ tâm linh hay có nhu cầu giải thoát, khi sống thì sống an nhiên tự tại và khi ra đi thì cũng tự tại mà ra đi, các bạn cần những “game” này. ...
Nhờ có Tín Căn và Tấn Căn mà sẽ có TÍN LỰC và TẤN LỰC giúp cho người tu có sức mạnh, thoát ra khỏi mọi nghi ngờ, do dự, thoát ra khỏi những cám dỗ của Dục lạc, vượt qua những giá trị mà thế gian ca ngợi để tu tập Bát Chánh Đạo nhằm đưa đến NHẤT HƯỚNG.
Hỏi: Tại sao cần phải biết tới não bộ để tập Thiền?
Đáp: Biết về não bộ giúp chúng ta biết được mình tập thiền sai hay đúng. Nhờ đó, ta thiền thành công hơn và đạt được kết quả nhanh chóng hơn.
Chuyển hóa tâm là một quá trình. Mà quá trình nào cũng phải có lúc bắt đầu. Những cảm giác suy nghĩ mấy tuần qua chỉ mới là khởi điểm. Và con biết muốn có được cái Tâm thanh thản như thế này thì phải cố gắng lúc nào cũng sống trong tỉnh thức.
Qua thực hành Thiền tôi biết rõ hơn những gì Chúa Kytô giảng dạy và tại sao Chúa lại giảng dạy những điều như vậy để mọi người nếu làm theo sẽ tìm được sự bình an. Qua thực hành Thiền tôi hiểu rõ ngụ ngôn của Chúa Kytô đứa con cùng tử quay lại tìm cha, hoặc ngụ ngôn của Đức Phật mọi người có của báu mà không biết dùng. Quan trọng hơn hết, qua thực hành Thiền tôi luôn có sự bình thản và an nhiên trong cuộc đời để luôn sống với bài kinh Vô Tự ở trong tôi.
Thấy, Nghe, Xúc Chạm, Nhận Thức “Chỉ là” tiếng vọng của Xúc -
Sắc Thọ Tưởng Hành Thức “Chỉ là” Cái Ta ảo tưởng -
6 căn + 6 trần + 6 thức “Chỉ là” toàn bộ thế giới HUYỄN -
Và một sự thẩm định giá trị rốt ráo sau cùng là:
Tất cả Pháp “Chỉ là” đến, để rồi đi.
Nhu cầu về tâm linh gắn liền với loài người từ thời xa xưa, nhưng có lẽ vì cuộc sống che lấp, đến khi gặp khổ đau, có vấn đề khó giải quyết trong cuộc sống người ta mới hướng về tâm linh.
Từ ngày ra thất trở về, tôi không thể ngờ khi tôi nói lên hay nói thầm hai từ KHÔNG NÓI, tâm tôi trở nên yên lặng. Thật là hạnh phúc làm sao !!! và uất cảm bay mất tức thì.
Tôi xin cám ơn với tất cả tấm lòng sâu sắc của tôi tới tất cả những người đã mang đến một món quà đẹp nhất cho đời tôi là THIỀN HỌC.
Ý tưởng đầu tiên tôi muốn viết Bài Trình này là do tấm lòng biết ơn của tôi đến Thiền sư mà tôi luôn nhớ ơn sâu đậm trong tâm là Hoà Thượng Thích Thông Triệt, là Thiền chủ Thiền viện Tánh Không, Perris – California, Hoa Kỳ. Thầy vẫn không ngừng nghiên cứu, biên soạn những phương thức giản dị mà có ý nghĩa sâu sắc để hướng dẫn thiền sinh thực hành Thiền đạt được kết quả tốt mà nhanh theo những bước chân của Đức Phật Thích Ca. Một trong những phương thức đó là kỹ thuật “Không Nói”.
Người ta có thể lăng xăng đi “tìm một con đường, tìm một lối đi”, nhưng khi nhìn rõ được toàn cảnh thì sẽ tự tại. Đơn giản chỉ là để sống tốt. Trầm mặc nắng mưa là một ranh giới mỏng manh giữa đạo và đời.
We use cookies to help us understand ease of use and relevance of content. This ensures that we can give you the best experience on our website. If you continue, we'll assume that you are happy to receive cookies for this purpose.